Chim Hoàng Yến Mất Trí Nhớ Sau Tai Nạn - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:49:46
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thân mật một chút thôi, đừng làm quá lên.”

Trì Nguyện thu cánh tay , biểu hiện phần nào căng thẳng nhưng vẫn giữ cái ôm. Hành động mật từng xảy giữa họ, nhưng mỗi đều mang theo cảm giác đặc biệt. Bởi bình thường, giữa họ hầu như những cử chỉ dư thừa như thế.

Có lẽ , sự mật xuất phát từ nhu cầu an ủi và cũng là đầu tiên.

Dù Hạ Chiêu Ngọc hẳn thích việc một trưởng thành vẫn gọi là “tiểu bảo bối” xoa đầu, nhưng khi ở bên Trì Nguyện, cảm giác yên bình đến kỳ lạ bao phủ lấy .

Dần dần, bàn tay của Hạ Chiêu Ngọc lơ đãng đặt lên eo Trì Nguyện. Dưới lớp vải mỏng, cơ thể gầy guộc, chỉ còn chút đầy đặn nơi bụng.

Lần ôm như thế  chỉ xảy duy nhất một . Khi Hạ Chiêu Ngọc trở về nhà, Trì Nguyện ngủ say, đầu tựa lên gối ôm, dáng vẻ dịu dàng. Anh đ.á.n.h thức , chỉ lặng lẽ tựa đầu cạnh bụng , chìm giấc ngủ ngọt ngào đến lạ.

Sáng hôm , khi Hạ Chiêu Ngọc mở mắt, Trì Nguyện tỉnh từ sớm. Để đ.á.n.h thức , yên chờ đến khi tỉnh mới rời .

Tuy , sự thoải mái giữa họ kéo dài lâu. Cảm giác nhẹ nhàng dần phai mờ, khiến Hạ Chiêu Ngọc thể thẳng thắn bộc lộ bản , cũng cho phép tiến gần hơn.

Giờ phút , hai ôm . Hơi ấm từ vòng tay quanh eo khiến nhớ cảm giác dễ chịu của đêm đó. Khi cả hai đang thả lỏng trong vài phút yên tĩnh,

Trì Nguyện bỗng lên tiếng với vẻ hồn nhiên:

“Hạ Chiêu Ngọc, suy nghĩ xong ?”

“…”

Hạ Chiêu Ngọc bất ngờ, thẳng dậy, ho khẽ để trấn tĩnh.

“Tôi cần thêm chút thời gian.”

Trì Nguyện chằm chằm, ánh mắt đầy tò mò, như đang âm thầm quan sát phản ứng của .

“Hay chuyện một chút ? Nhẹ nhàng thôi cũng .”

“… Được.”

“Vậy thì !” Trì Nguyện thở phào, thong thả về sofa.

Hạ Chiêu Ngọc nhanh chóng chìm công việc. Khi tập trung, luôn giữ vẻ yên lặng và lạnh nhạt quen thuộc.

Thời gian trôi qua lúc nào . Đến khi trời bắt đầu tối, Hạ Chiêu Ngọc mới chợt nhận Trì Nguyện thể chờ lâu mà hề lên tiếng.

Lúc , Trì Nguyện cuộn sofa, dáng vẻ nhỏ nhắn, buồn ngủ giống như một chú chim nhỏ cô đơn, đáng thương đáng yêu.

Nhận điều đó, dù công việc còn dang dở, Hạ Chiêu Ngọc vẫn dậy, đến bên .

Trì Nguyện nửa tỉnh nửa mê, lẩm bẩm:

“Hạ Chiêu Ngọc… mơ…”

Tim Hạ Chiêu Ngọc bất giác đập nhanh.

“Mơ thấy gì?”

Trì Nguyện suy nghĩ một lúc lắc đầu:

“Quên mất … chỉ nhớ là ôm thôi.”

Từ đến nay, Hạ Chiêu Ngọc vẫn luôn sống trong những suy nghĩ nặng nề. Dù cố gắng tự điều chỉnh bản , loại bỏ những cảm xúc tiêu cực, nhưng trong lòng vẫn thật sự yên .

Liệu nên vài câu an ủi đơn giản? Hay là giống như Trì Nguyện, nhẹ nhàng “tiểu bảo bối, đừng sợ”?

Những lời tưởng chừng đơn giản , tác dụng ngoài dự đoán.

Hạ Chiêu Ngọc cứ suy nghĩ mãi, nhưng vẫn thể đưa câu trả lời.

Mới chiều thôi, Trì Nguyện còn ở bên cạnh an ủi . Người thậm chí còn mang đồ ăn tới, nhiều lúc khiến chút quen.

Anh tự nhủ:

Cố lên, Hạ Chiêu Ngọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chim-hoang-yen-mat-tri-nho-sau-tai-nan/chuong-4.html.]

Sau một hồi đấu tranh tâm lý, khẽ lên tiếng:

“Đừng...”

“Chiêu Ngọc, ăn lẩu ! Em đói .”

Hạ Chiêu Ngọc sững . Tốc độ đổi cảm xúc của Trì Nguyện khiến theo kịp, giống như một ngọn lửa tắt lập tức bùng lên.

Trì Nguyện hờn dỗi:

“Em  một sofa cả buổi, cũng chẳng đưa nổi cái chăn cho em. Không chăm khác chút nào.”

Hạ Chiêu Ngọc im lặng, chút lúng túng.

Trong lòng luôn tồn tại một câu hỏi: vì Trì Nguyện chấp nhận ở bên ?

Một cảm giác lạnh lẽo lan trong lồng ngực. Những ngày viện, Trì Nguyện hiếm khi ở lâu. Cậu đến nhanh, nhiều.

Điều đó khiến càng thêm hoang mang.

Anh từng nghĩ, lẽ Trì Nguyện ở bên vì lý do vật chất.

Nhiều cầm điện thoại lên, định gọi cho gia đình để hỏi rõ, nhưng buông xuống. Anh sợ câu trả lời sẽ biến những nghi ngờ trong lòng thành sự thật.

Một trẻ tuổi, cô đơn, nơi nương tựa… lựa chọn dựa khác, cũng là điều dễ hiểu.

Vậy thì, làm thể mong chờ đối phương đối xử đặc biệt với ?

sâu trong lòng, vẫn giữ một tia hy vọng nhỏ nhoi rằng Trì Nguyện ở bên vì tiền.

“Suy nghĩ gì ? Không ăn lẩu ?”

Giọng của Trì Nguyện kéo khỏi dòng suy nghĩ.

Hạ Chiêu Ngọc khẽ đưa tay mặt . Trì Nguyện lúc đỏ mặt, như chìm quá sâu suy nghĩ.

Nếu thể bắt đầu từ đầu bằng một tấm lòng chân thành hơn liệu thứ khác ?

Trì Nguyện cũng nghĩ gì. hiện tại, nếu tiếp tục cố gắng mà vẫn cảm nhận sự trân trọng từ Hạ Chiêu Ngọc, lẽ nên học cách buông bỏ.

Cậu dậy, vòng quanh phòng, hết vòng đến vòng khác.

Hạ Chiêu Ngọc theo, gì.

Anh đoán suy nghĩ của mặt.

Chỉ lặng lẽ lấy điện thoại .

Trước nay, luôn kiểm soát thứ. , do dự hỏi:

“Ăn ở nhà hàng phía Tây nhé… ?”

Trì Nguyện im lặng.

Cậu mặt , nở một nụ gượng gạo.

Hạ Chiêu Ngọc , ánh mắt thất thần.

Người mặt lúc khác xa với từng ở bên trong những ngày tháng

... như hai con khác.

Mất trí nhớ thể khiến một đổi đến .

Có lẽ, Trì Nguyện vốn dĩ luôn như thế - sống động, mạnh mẽ, tràn đầy hy vọng.

Chỉ là trong hai năm qua, sống để trả ơn, để làm lòng .

“Anh đang suy nghĩ,” Trì Nguyện khẽ nhón chân, thẳng mắt ,

“làm để thứ trở đúng quỹ đạo.”

Loading...