Chim Hoàng Yến Mang Thai Rồi - 2

Cập nhật lúc: 2026-01-06 15:35:28
Lượt xem: 1,078

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi gặp ác mộng cả đêm, trong mơ Cố Trường Hưng kết hôn với một Omega nho nhã lịch thiệp. Tôi chạy đến phá đám thì Cố Trường Hưng nổi trận lôi đình, lột da xẻ thịt .

Một câu chuyện cẩu huyết cũ rích, nếu là thường ngày tui sướt mướt gọi điện cho Cố Trường Hưng để làm nũng, đòi dỗ dành và bắt thề thốt những chuyện đó sẽ bao giờ xảy .

giờ rõ, một ngày nào đó tất cả sẽ thành hiện thực. Chẳng qua là nửa còn là ai thôi, nhưng chắc chắn đó .

Tôi dậy mặc quần áo bắt xe đến bệnh viện. Để tránh Cố Trường Hưng phát hiện, cố tình chọn một bệnh viện khá hẻo lánh.

Bác sĩ cầm tờ kết quả xét nghiệm lên trầm ngâm, cái nhíu mày của ông , dự cảm chẳng lành.

"Cơ thể khó để mang thai, nếu bỏ đứa bé thì sức khỏe sẽ tổn thương nặng, lẽ sẽ thể con nữa."

Tôi cầm tờ kết quả bần thần chiếc ghế ở góc bệnh viện. Gia đình của hạnh phúc, cha ly hôn, cha nợ nần chồng chất nên bán cho đại gia.

Từ nhỏ đến lớn từng cảm nhận tình , chút ấm duy nhất là do Cố Trường Hưng ban phát. Tôi nghĩ đủ khả năng chăm sóc cho một đứa trẻ.

nếu bỏ đứa bé thì ? Tôi sẽ thực sự chẳng còn một nào thế giới nữa.

Góc bệnh viện đặt cầu trượt, một nhóm nhóc tì đang đùa hớn hở xếp hàng chơi. Để ai chen lấn, một đứa nhỏ còn tự giác giữ trật tự cho cả nhóm. Khung cảnh ấm áp chạm đến trái tim .

Tôi vuốt ve bụng bằng ánh mắt dịu dàng, trong lòng thầm quyết định sẽ sinh đứa trẻ .

Những ngày đó, giống như kiến tha lâu đầy tổ, lượt đem bán sạch những chiếc túi hiệu của chuyển tiền một chiếc thẻ ngân hàng khác.

Tôi tự chẳng thể đấu trí nổi với Cố Trường Hưng. Khi hỏi tại bán túi, thật thà trả lời là để dành tiền để nuôi "con".

câu cuối cùng đó dám , vì nghĩ nếu chắc chắn sẽ bắt phá thai, dù cũng chẳng con với .

Đến khi thời cơ chín muồi, mang theo giấy tờ tùy , đường hoàng bước khỏi cửa và lên chuyến xe Giang Thành.

Cố Trường Hưng lẽ cũng chẳng ngờ bỏ trốn một cách ngang nhiên như thế. Đến mười hai giờ đêm mới nhận điều bất thường.

Thấy điện thoại gọi đến, dám . Cuộc gọi tự động ngắt, tin nhắn bắt đầu nhảy lên liên tục.

Nhấn xem, giọng giận dữ của Cố Trường Hưng truyền :

"Mẹ kiếp, em..."

Mới đến đó, vội vàng tắt máy, ngắt nguồn điện thoại.

Tôi im lặng ngoài cửa sổ, trong lòng chút lo sợ giây tiếp theo xe của Cố Trường Hưng sẽ thắng gấp ngay mặt .

Xe dừng, xuống xe lên một chiếc xe khác. Cứ lòng vòng như thế mãi, cuối cùng cũng đến nơi cần đến.

Bước căn phòng thuê từ , ngã vật xuống chiếc giường lớn, thở phào nhẹ nhõm lịm trong cơn ngủ mê mệt.

shgt

Tôi lo sẽ tìm tới đây, vì xe dù, còn phòng trọ thì thuê bằng chứng minh thư của khác.

Tôi nghĩ, lẽ chúng sẽ chẳng bao giờ gặp nữa.

- - -

Thời gian thấm thoắt trôi qua, bụng ngày một lớn dần, mỗi lấy tay vuốt ve, dường như thể cảm nhận nhịp tim khe khẽ của nó.

Chị hàng xóm là nhiệt tình, thấy thui thủi một bầu bì tiện cơm nước nên thường xuyên đem chia cho chút thức ăn chị nấu.

Tôi cảm kích vô cùng, nào cũng lấy 100 ngàn tiền cảm ơn cố ấn tay chị.

Lại đến giờ trưa, chuông cửa vang lên đúng giờ, hăm hở chạy mở cửa, trong đầu thầm đoán xem hôm nay chị sẽ nấu món gì.

Cửa mở, chị hàng xóm nhét hộp cơm tay tán gẫu rằng lầu đang đậu mấy chiếc Bentley đen xì.

Ở cái huyện nhỏ lạc hậu , bình thường một chiếc xe sang còn hiếm thấy, chi mấy chiếc cùng đậu một chỗ, trong đầu thoáng chốc hiện lên cái tên Cố Trường Hưng.

Chào tạm biệt chị xong, di chuyển đôi chân bắt đầu bủn rủn, thầm cầu nguyện nghìn đó .

tính bằng trời tính, khi đang lầu, suýt chút nữa vững.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chim-hoang-yen-mang-thai-roi/2.html.]

Cố Trường Hưng đang tựa lưng xe, miệng ngậm một điếu thuốc, bỗng nhiên như linh tính mà ngẩng đầu lên.

Tầm mắt chạm , nở một nụ ôn hòa.

"Từ Nại, em xuống đây để lên?"

Tôi thét lên, bỏ chạy, nhưng đáng tiếc đôi chân như rỉ sét, cả chìm trong ánh mắt ung dung tự tại như thể đang nắm thóp cả cuộc chơi của Cố Trường Hưng.

Tôi làm tìm , rõ ràng chuẩn thứ kỹ càng.

Cửa vang lên ba tiếng gõ đều đặn, tựa như tiếng đếm ngược của thần c.h.ế.t. Tim đập "thình thịch", tiếng xoay nắm cửa rõ mồn một, đầu óc nổ tung, cứng nhắc cổ , vặn chạm ánh mắt đầy ý của Cố Trường Hưng.

"Surprise!"

"Thấy em vui , Từ Nại?"

Cố Trường Hưng nới lỏng cà vạt, đóng cánh cửa lưng thong thả bước tới, xuống chiếc ghế sofa cách đầy ba mét.

"Từ Nại, đây."

Mồ hôi lạnh trán như tắm, bản tính Cố Trường Hưng vốn độc ác, nếu lời, lẽ giây sẽ cầm d.a.o biến thành vật trưng bày mất.

Tôi gần như lết chân đến bên cạnh Cố Trường Hưng. Anh đưa cánh tay dài , dễ dàng kéo lòng.

Những ngón tay thon dài vén gấu áo lên, mơn trớn cái bụng tròn xoe. Tim treo ngược lên cuống họng, cảm giác như sắp nhảy bổ ngoài.

"Dám mang theo con của chạy đến tận cái vùng núi hẻo lánh , em cũng giỏi lắm, Từ Nại."

Tôi thầm mắng trong lòng, đây là huyện lỵ đấy nhé, đúng là đồ mù chữ phân biệt nổi thị trấn với nông thôn.

Mùi tin tức tố tuyết tùng quen thuộc lâu tiếp xúc tràn ngập khắp căn phòng, tranh vỗ về tuyến thể của .

Toàn thả lỏng một cách kỳ lạ, nhưng vẫn dám mắt , trong lòng kinh ngạc hiểu phát tán tin tức tố. Cố Trường Hưng chẳng thèm để ý, cứ thế vuốt ve tóc, má và vành tai .

"Gầy ."

Lời thì thầm sát bên tai, nóng phả khiến bất giác nghiêng đầu né tránh.

Cố Trường Hưng dường như khựng một nhịp, ngón tay cuối cùng đặt lên động mạch chủ ngay cổ . Anh dùng lực, nhưng vẫn nảy sinh ảo giác rằng sắp bóp c.h.ế.t .

"Sao thế?"

"Ngứa..."

Tôi rụt cổ , thành thật trả lời.

"Hả?"

Cố Trường Hưng dứt, đây là đầu thấy sảng khoái như , nhưng trực giác mách bảo sắp gặp họa lớn !

Quả nhiên giây , Cố Trường Hưng bóp chặt lấy mặt , âm hiểm lên tiếng.

"Từ Nại, em ghét đến thế ?"

"Tôi mới chạm một chút mà em thế , em quên mất là do ai mua về ?"

"Hả? Từ Nại! Trả lời !"

Tôi còn kịp lên tiếng, răng nanh sắc nhọn cắm ngập da thịt, tin tức tố tuyết tùng mãnh liệt va chạm khắp cơ thể, từng lỗ chân lông như nong rộng .

Tôi đau đớn kêu lên, nước mắt kìm mà trào .

Trời ạ! Ông trời ơi, thật sự là vì ngứa mà!

Cố Trường Hưng thu nanh giới, nhũn trong lòng , ngừng thở dốc.

Người m.a.n.g t.h.a.i vốn thường ham ngủ. Luồng tin tức tố sắc bén bỗng chốc trở nên dịu dàng, nhẹ nhàng bao bọc lấy , vỗ về tuyến thể đang run rẩy thôi.

Đầu óc choáng váng, mí mắt nặng trĩu, dần khép mắt chìm giấc ngủ mê mệt.

Loading...