12.
Khi tôi bước ra từ phòng em trai, mới phát hiện em trai đang yếu ớt dựa vào ghế. Tôi hỏi nó có chuyện gì vậy? Nó hổn hển nói không thở được.
Tôi liếc nhìn đồng hồ, “Khoảng thời gian này thì em nên đi ngủ đi, Lệ Chi không còn vấn đề gì lớn về sức khỏe nữa.”
Nói xong, tôi vào phòng mình.
Sau khi tôi vào phòng, em trai lại r/ên r/ỉ vài tiếng, rồi kéo bước chân mệt mỏi đi vào phòng mình. Không lâu sau, từ phòng em trai truyền đến tiếng thở dốc nhẹ.
Giữa đêm, tôi tỉnh dậy và lại thấy Lý Lệ Chi đang đi ra ngoài. Lần này cô ta cố tình gây ra tiếng động lớn, tôi biết đây là đang cảnh cáo tôi.
Chiều hôm đó, khi cô ta hỏi tôi có cảm ơn cô ấy không, tôi run rẩy gật đầu. Ngay lập tức, Lệ Chi đưa tay nắm lấy da đầu tôi. Tôi có thể nghe rõ tiếng móng tay của cô ta cắm sâu vào da. Cơn đau nhói truyền ra từ đỉnh đầu khiến tôi chảy nước mắt.
“Chị biết không? Tiểu Nguyệt chính là bị tôi l/ột d/a như vậy.”
Cơ thể tôi run rẩy dữ dội, nhưng không dám phát ra tiếng động.
Thấy tôi phản ứng như vậy, cô ta rất hài lòng.
“Em yêu anh Tổ Quân, vì vậy những kẻ cản trở chúng em bên nhau… tất cả đều phải c/hết.”
Khi cô ta nói câu này, ánh mắt lạnh lẽo đó khiến tôi toát mồ hôi lạnh.
Lệ Chi nhếch môi tàn ác đẩy tôi ngã xuống đất. M/áu từ trên đỉnh đầu tôi chảy xuống trán, tôi đưa tay lên chạm vào… chất dịch nóng hổi dính vào lòng bàn tay tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chiec-suon-xam-ma-quai/12.html.]
“Ra ngoài đi, đừng để anh Tổ Quân phát hiện ra điều gì bất thường.”
Khoảng khắc nhìn thấy sự tàn ác trong mắt Lệ Chi, tôi gần như là bò ra ngoài trong sự hoảng loạn.
Đêm nay, chắc chắn sẽ là một đêm không ngủ.
Quả thật, sáng hôm sau trong làng lại vang lên tiếng pháo.
Trưởng làng đã c/hết. Tình trạng c/hết rất thảm, giống hệt với con gái ông ta, Tiểu Nguyệt.
Lúc này, mọi người trong làng cũng bắt đầu nhận ra có điều gì đó không ổn, ánh mắt của họ nhìn tôi và em trai đầy sợ hãi.
Tất nhiên, em trai tôi cũng nhận thấy sự khác lạ. Vừa về đến nhà, nó lập tức s/iết c/ổ Lý Lệ Chi:
‘Chuyện này có phải là do cô làm không?’
‘Cô rốt cuộc là cái gì?”
Lý Lệ Chi ban đầu còn định tiếp tục dùng những lời nói dịu dàng để xoa dịu tâm trạng bất an của em trai tôi. Nhưng lần này, dù cô ta nói gì, em trai tôi cũng không tin nữa.
“ Cô là một con q/uái v/ật! Một con q/uái v/ật l/ột d/a người!”
Nói xong Tổ Quân lập tức chạy vào bếp lấy d/ao.
“ Trong bụng Lệ Chi còn có đứa con của em đó.”
Tôi vội vàng lên tiếng ngăn cản Tổ Quân lại. Khi nghe tôi nói vậy, em trai tôi liền bắt đầu do dự. Lý Lệ Chi vội vàng nắm bắt cơ hội, không ngừng cầu xin tha thứ.”Cho dù anh nghi ngờ em, nhưng đứa trẻ là vô tội mà! Chờ em sinh đứa bé xong, anh muốn xử lý em thế nào thì xử lý!”
Cô ta khóc ròng, nước mắt như mưa, đến cả tôi cũng cảm thấy thương cảm. Em trai tôi tự nhiên cũng mềm lòng không ít. Nó thở dài một tiếng, rồi ngồi xuống.”Lệ Chi, đừng làm tổn thương người khác nữa, được không?”Lý Lệ Chi mở to mắt, yếu ớt gật đầu.