Về mặt tình cảm, làm như là đúng.
Chuyện nên xảy giữa và Giang Hạc Hành, đặc biệt là khi thích.
Tôi càng thể làm .
lý trí mách bảo , nếu làm, cả hai chúng thể sống sót qua các hình phạt. Hệ thống rõ ràng là chúng tiến tới những tiếp xúc mật như thế.
Nỗi lo lắng ẩn sâu trong lòng một nữa vượt quá giới hạn..
Mọi thứ... nên như thế .
Tại là chúng ?
Giang Hạc Hành lặng lẽ , ánh mắt phức tạp, đang nghĩ gì.
Liệu giống , cũng đang bồn chồn yên ?
Thời gian nhanh chóng trôi qua, trời tối sầm . Sau khi tắm xong, cả hai chúng đều im lặng một cách đầy ăn ý.
"Chúng đều , chuyện thể tránh khỏi."
Giang Hạc Hành đối diện , như thể đang an ủi: "Thả lỏng , , để chủ động, ?"
Tôi ngượng ngùng, gật đầu.
Bàn tay thô ráp của khẽ vuốt lên chân , khiến run lên theo bản năng. Tôi vội vàng giữ tay : "Khoan !"
"Tôi chuyện !"
Giang Hạc Hành dừng động tác, lặng lẽ chờ .
"Không đúng, Giang Hạc Hành."
Rất lâu , che mặt: "Tôi… , nhưng điều đúng. Anh thích, thể làm như ."
Trong đêm tối, ngoài tiếng nức nở khe khẽ của , chỉ còn tiếng thở dài nhẹ nhàng của Giang Hạc Hành.
"Thời Dã, đang sợ. Sợ điều gì? Sợ mối quan hệ giữa chúng sẽ đổi vì chuyện , khiến chấp nhận ? Hay là sợ sẽ đổi cách về ?"
Một loạt câu hỏi dồn dập lọt tai , giống như chiếc búa vô hình giáng mạnh tim .
.
Tôi sợ.
Sợ tất cả những điều đó.
"Tôi càng sợ hơn, nếu thích chuyện , sẽ trách ."
"Xin ." Giang Hạc Hành đột nhiên ôm chầm lấy , bờ vai rộng lớn của khiến dựa .
"Sẽ , sẽ trách . Cậu chỉ làm điều đúng đắn thôi, nếu làm như , cả hai chúng đều sống sót . Đừng sợ, đừng tự tạo áp lực tâm lý quá lớn cho , ?"
Giọng nghèn nghẹn: "Nghe vẻ, là một ."
Giang Hạc Hành : " , là một ."
Thật .
Tốt đến mức chút ghen tị.
Im lặng một lúc lâu, nhắm mắt : "Tôi sẵn sàng ."
Trong bóng tối, thấy mặt Giang Hạc Hành. Hắn nhẹ nhàng buông , để tựa đầu giường. Chiếc gối mềm mại kê eo, thấy tiếng Giang Hạc Hành nuốt nước bọt:
"Tiếp theo, đừng kháng cự , hãy tận hưởng thật ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chia-khoa-de-roi-khoi-can-phong-chinh-la-xx/chuong-8.html.]
Tôi bỗng nhiên còn căng thẳng như nữa. Hóa , Giang Hạc Hành vốn luôn bình tĩnh, tự chủ, cũng ngày căng thẳng đến mức nuốt nước bọt.
Tiểu thuyết quả nhiên lừa , trong đêm tối càng thấy gì, các giác quan của cơ thể càng trở nên rõ ràng hơn..
Chúng siết chặt lấy .
Cảm xúc bùng nổ.
Hơi nóng phả tai, trong mơ hồ, hình như Giang Hạc Hành hôn một cái.
Khoan…
Hình như gì đó đúng.
Chưa kịp phản ứng, hành động tiếp theo của Giang Hạc Hành nhanh chóng làm hài lòng.
Dần dần, chuyện bỏ lưng.
Đêm đó… xen lẫn sự kìm nén và khoái lạc.
Một đêm thật dài.
Lại một buổi sáng thức dậy trong vòng tay Giang Hạc Hành. Hắn còn tỉnh đạp một cái xuống giường.
"Tổ tông ơi, sáng sớm tinh mơ, chẳng lẽ là mơ mà trêu chọc đấy ?" Giang Hạc Hành mái tóc bù xù, mắt còn ngái ngủ… trông đáng yêu đến lạ.
Đừng tưởng ngủ dậy là quên chuyện tối qua đấy.
Tôi tức điên lên: "Anh còn dám , tối qua đang yên đang lành, hôn làm gì! Tối qua vốn dĩ cần làm , là tự ý làm đấy."
Giang Hạc Hành ngáp một cái, chống tay nâng đầu, đôi mắt sâu thẳm : "Cậu giải thích thế nào?"
"Cái gì?"
Tôi ngơ ngác:
"Anh gì kỳ ?" Cơn giận của bùng lên:
"Anh rõ ràng thích, còn hôn ?!"
Tôi thật sự hiểu Giang Hạc Hành đang làm gì.
Nhiệm vụ ngày hôm qua thể là điều chúng thể tránh khỏi. , chuyện hôn hít , là bắt buộc, cần làm chuyện đó.
Forgiven
Vậy mà Giang Hạc Hành làm.
Lời dứt, đầu óc liền cuồng. Lúc đó mới phát hiện Giang Hạc Hành đè . Hắn chăm chú, từng chữ từng lời rõ ràng:
"Vì hôn . Người thích đang ở ngay mặt. Tôi thánh nhân, nhịn nổi. Cậu hiểu lời ?"
Như thứ gì đó đập đầu, choáng váng: "Ý là gì?"
Giang Hạc Hành nâng mặt lên, ghé gần:
"Tôi thích , Thời Dã. Từ đầu đến cuối, thích chính là ."
Lời khiến kinh ngạc đến mức, còn hơn cả chuyện ngày xưa bố rằng nhà chúng phá sản bỏ , dắt vợ bé cao chạy xa bay.
Giang Hạc Hành vẫn tiếp tục :
"Nếu thích , từ hồi cấp hai việc gì ngày ngày lẽo đẽo theo để chửi chứ? Cũng sẽ đón về chăm sóc khi nhà phá sản ? Với tính cách của , nếu thích , nghĩ sẽ chạm một li một tí nào ?"
Một loạt câu hỏi dồn dập, chỉ khiến choáng váng cả đầu.
"Khoan , đợi chút."
"Tôi đây đợi nữa !" Giang Hạc Hành gằn giọng: "Cậu đừng gì cả, là hôn ."