Chị Đây Không Dễ Chọc! - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-03-05 08:33:04
Lượt xem: 711
[FULL] Chị Đây Không Dễ Chọc!
Tác giả: Đừng đùa nữa
Edit: Yêu Phi
☆⋆꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷‧★
Tôi là nữ chính truyện phát điên, đột nhiên bị xuyên vào truyện thanh xuân vườn trường ngược luyến tàn tâm.
Nhỏ đầu gấu ấn tôi vào chậu nước lau nhà trong nhà vệ sinh.
Tôi liền ngậm một miệng đầy nước bẩn, sau đó đứng dậy cưỡng hôn cô ta.
1
"Ngẩn ra đó làm gì? Mau bắt lấy nó!"
Tiếng ồn ào vang lên bên tai.
Tôi mở mắt, thấy trước mặt mình là mấy con nhỏ trang điểm đậm, tai xỏ đầy khuyên, trông vô cùng bất hảo.
Còn chưa kịp phản ứng, tôi đã bị hai người trong số đó lao đến giữ chặt cánh tay.
?
Chuyện gì thế này?
Vừa rồi chẳng phải tôi đang u ám lê lết ở bữa tiệc sao?
Sao lại đến nơi này?
Bỗng dưng, một giọng điện tử châm biếm vang lên trong đầu tôi: "Chúc mừng bạn đã được hệ thống lựa chọn, mở khóa vào kịch bản thanh xuân vườn trường đau thương."
Nghe hệ thống thao thao bất tuyệt một hồi, tôi chợt hiểu ra.
Hóa ra thế giới mà tôi đã sống suốt hai mươi năm chỉ là một bộ truyện ngôn tình điên khùng.
Còn tôi chính là nữ chính phát điên trong đó.
Vì sự cố của hệ thống, giờ đây tôi bị ép xuyên vào truyện thanh xuân đau thương mang tên "Ngoài Trời Đổ Mưa, Trong Lòng Tôi Đổ Lệ", xuyên thành nữ chính trùng tên.
Chỉ khi hoàn thành tâm nguyện thay đổi kết cục bi thảm của nguyên chủ, tôi mới có thể quay về.
...
Lúc này, tôi thật muốn chửi thề, nhưng đám con gái bất hảo kia không cho tôi cơ hội, chúng đẩy tôi tới gần thùng nước bẩn.
Con nhỏ cầm đầu khoanh tay, cười nham hiểm: "Đồ hạ tiện, mày không biết mình cóc ghẻ thế nào à, loại như mày mà cũng dám thích Mộ Dung? Để tao cho mày tỉnh lại!"
Nói xong, cô ta tóm lấy tóc tôi, muốn ấn đầu tôi vào thùng nước lau nhà.
Ngón chân tôi nhanh chóng bám chặt xuống sàn, cố gắng giữ thăng bằng.
Tôi bám chặt mép bồn, cảnh cáo cô ta: "Tao khuyên mày đừng làm vậy."
"Gì cơ? Sợ rồi hả? Phải để mày nhớ rõ mùi vị này, xem sau này còn dám nữa không!"
Ngay giây tiếp theo, đầu tôi bị nhấn mạnh xuống thùng nước bẩn.
Bùm bùm bùm...
Ụm ụm ụm...
"Nó... đang làm gì vậy?"
"Sao không vùng vẫy?"
"Sao không động đậy nữa?"
Bàn tay trên đầu tôi buông ra.
Tôi ngẩng phắt đầu dậy, ngậm một ngụm nước bẩn, phấn khích ôm chầm lấy nhỏ đầu gấu.
Trong ánh mắt kinh hoàng của cô ta, tôi dành cho cô một nụ hôn đầy đắm say.
"Á!!!"
Nhỏ đầu gấu hét lên, lao ra bồn rửa mặt nôn thốc nôn tháo.
"Ha ha ha!"
Tôi cười đến đau cả bụng.
Mắt cô ta đỏ bừng lên, vừa lau miệng vừa hét lớn: "Nhìn gì mà nhìn! Đánh nó cho tao!"
Gì cơ? Tính đọ điên với tôi à?
Tôi tiện tay chộp lấy cây lau nhà ở góc phòng, nhắm chuẩn nhét vào trong bồn.
Đám con gái đứng hình như bị sét đánh.
Tôi nhếch môi cười gian tà: "Are you ready?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chi-day-khong-de-choc/chuong-1.html.]
Nói xong, tôi rút cây lau nhà ra, bắt đầu xoay tròn, nhảy múa không ngừng trong nhà vệ sinh.
Ha ha ha.
Tới đây nào.
Ngọn giáo của tao đây đã dính bẩn, cứ con nào vào là con đấy ch*t.
Cảnh tượng rối loạn, bọn con gái sợ hãi đến phát cuồng.
"Đừng có lại gần đây!"
Tiếng thét kinh hoàng vang khắp hành lang.
2
Chúng tôi bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên văn phòng.
Căn bệnh kinh điển trong các truyện thanh xuân ngược luyến đó là, giáo viên ở trường sẽ chẳng bao giờ đứng về phía công lý.
Thế nên mấy đứa đầu gấu kia bình an vô sự, còn tôi thì bị gọi phụ huynh.
Trong lúc đợi phụ huynh đến đón về, tôi đứng ở hành lang, bắt chước nữ chính ngửa mặt 45 độ nhìn lên trần nhà, để gió thổi qua mặt.
Cửa sổ phía sau bỗng mở ra, một nam sinh bịt mũi, lên tiếng: "Làm ơn, cậu có thể đứng chỗ khác được không? Cả lớp tôi toàn mùi thối đấy."
Haiz, thật là mất cả hứng.
Tôi lặng lẽ chuyển đến trước cửa văn phòng.
Qua cửa sổ, tôi và giáo viên chủ nhiệm trao nhau ánh nhìn từ tận đáy linh hồn.
3
Ở một góc của hành lang, một nam sinh tay cầm khăn, nhìn tôi với ánh mắt buồn bã.
Khí chất này, gương mặt này.
Chắc hẳn là nam chính Mộ Dung Trạch rồi.
Cậu ta chậm rãi tiến lại gần, khéo léo giữ khoảng cách vừa đủ để tránh bị ảnh hưởng bởi mùi hôi: "Em không sao chứ?"
Hừ, đàn ông.
"Em lau người trước đi. Tiểu Nhã, anh biết bây giờ em đang rất buồn. Đôi khi anh cũng tự hỏi, tại sao thế giới này lại bất công với chúng ta đến vậy, nhưng em yên tâm, anh sẽ luôn đứng về phía em."
Nhìn chiếc khăn cậu ta đưa đến, tôi cười lạnh: "Ồ, thế thì anh chứng minh đi."
Mộ Dung Trạch sững người: "Chứng minh thế nào?"
Tôi dang tay, nhắm mắt ngửa đầu: "Đừng nói gì cả, ôm chặt tôi, hôn tôi."
Mộ Dung Trạch vội vã bỏ chạy.
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
Nhìn theo bóng lưng cậu ta, tôi giơ ngón tay giữa.
Hừ, đồ đàn ông tồi.
4
Chẳng mấy chốc, một gã đàn ông xồng xộc đến trường.
Ông ta không nói năng gì đã giáng cho tôi một cái tát: “Đồ vô dụng, nuôi mày ăn học mà chẳng chịu học hành tử tế, suốt ngày chỉ biết gây chuyện. Về nhà xem tao xử lý mày thế nào!”
Tôi giơ tay tát lại: “Vừa có con muỗi, tôi đập hộ ông rồi.”
Quý Tiểu Nhã, nữ chính trong truyện này, từ nhỏ bố mẹ mất sớm, còn một người anh ruột cũng thất lạc.
Năm tám tuổi, cô ấy phải sống nhờ nhà bác ruột.
Ngày thường không chỉ phải giặt giũ, nấu cơm làm giúp việc, cô ấy còn bị anh họ quấy rối, luôn chịu cảnh ngược đãi.
Một chữ thôi – “thảm.”
Sau khi tiếp nhận ký ức, tôi cảm động đến rưng rưng nước mắt.
Gia đình này, quá hoàn hảo cho một màn phát điên của tôi rồi!
Tôi – thích vô cùng!
Bác tôi bị cái tát làm choáng váng, trợn mắt kéo tôi ra ngoài: “Về nhà xem tao dạy dỗ mày thế nào!”
Về đến nhà, gã ta vừa định đánh tôi, tôi liền lấy cơ thể đầy thứ không xác định, lăn lộn bò trườn khắp ghế sofa và sàn nhà.
“A, ngứa quá!”
Bác gái hoảng loạn hét lên: “A a a! Cái ghế sofa mới mua! Mày còn không mau đi tắm cho sạch!”
Họ không cho tôi tắm trong nhà, đành dựng một cái lán tạm ngoài sân.
Tôi cầm quần áo vào xem thử.
Ha ha, không có vòi hoa sen cũng không sao, nhưng phòng tắm này lại trong suốt bốn mặt, không phải rất tiện cho con trai họ đứng rình sao?