CHỊ DÂU SẢY THAI, NHÀ CHỒNG TRÚT GIẬN LÊN TÔI - CHƯƠNG 3

Cập nhật lúc: 2025-03-06 17:47:00
Lượt xem: 2,774

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe tôi chửi, Lý Hồng Vũ càng tức.

 

Anh ta lao thẳng về phía tôi, giơ tay định túm cổ áo tôi.

 

"Cô dám chửi tôi? Chửi thêm câu nữa thử xem?"

 

"Chị dâu chính là ăn cua cô mua nên mới mất con! Không phải cô cố ý đầu độc thì sao lại vứt cua đi?!"

 

"Đầu óc anh có vấn đề hả?!"

 

"Mẹ tôi nói rồi, cô kết hôn ba năm mà chưa có con, nên ghen tị với chị dâu mới làm vậy, có đúng không?!"

 

Tôi tức đến đau thắt ngực.

 

Không nói không rằng, tôi vớ ngay ấm nước trên bàn, đập thẳng vào đầu anh ta.

 

Thế giới bỗng yên tĩnh hẳn.

 

Nhìn anh ta ôm trán, vẻ mặt không dám tin, lần đầu tiên tôi cảm thấy bình tĩnh đến lạ thường.

 

"Tôi chịu hết nổi rồi! Lý Hồng Vũ, một giây nữa tôi cũng không muốn ở bên anh. Ly hôn đi!"

 

"Rõ ràng là cô sai, sao không chịu nhận?!"

 

Anh ta bỗng chốc sụp đổ.

 

Mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào.

 

"Tô Mai, em thử nghĩ lại xem, suốt bao năm qua, anh đối xử với em không tốt sao?"

 

"Em nóng tính, anh đều nhịn nhường."

 

"Em không thích nhà anh, anh cũng chưa bao giờ trách em."

 

"Nhưng lần này em quá đáng quá rồi! Chị dâu đang mang đứa cháu đích tôn của nhà chúng ta, dù em có ghen tị cũng không thể nhẫn tâm như vậy!"

 

"Em đi xin lỗi chị ấy đi, rồi chúng ta lại sống hạnh phúc như trước, được không? Đừng làm loạn nữa."

 

"Bố mẹ anh nói rồi, chỉ cần đưa 100.000 tệ, mọi chuyện sẽ chấm dứt."

 

Nghe anh ta càng nói càng vô lý, tôi cảm thấy trái tim mình hoàn toàn nguội lạnh.

 

Lúc vừa sống lại, tôi không vội ly hôn.

 

Bởi vì kiếp trước, sau khi bị Lưu Chính Lệ hại chết, tôi đã thấy anh ta ôm lấy t.h.i t.h.ể cháy đen của tôi mà khóc đến tan nát cõi lòng.

 

Tôi từng nghĩ, anh ta không phân biệt đúng sai, có lẽ vì bị gia đình tẩy não quá lâu.

 

Nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại—

 

Hồi đó anh ta khóc thảm thiết như vậy, thật sự là vì yêu tôi?

 

Hay là vì mất đi một "máy rút tiền" hình người?

 

Cũng khó mà nói chắc.

 

Tôi nâng khuôn mặt mà mình từng yêu tha thiết, nhẹ nhàng lau vết m.á.u trên trán anh ta.

 

Giọng nói cũng dịu dàng lạ thường.

 

"Đừng khóc. Mới chỉ bắt đầu thôi mà."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chi-dau-say-thai-nha-chong-trut-gian-len-toi/chuong-3.html.]

"Tôi sẽ đi cùng anh đến bệnh viện."

 

"Nhưng hãy nhớ, sau này dù có chuyện gì xảy ra, tất cả đều là do lựa chọn của anh hôm nay."

 

"Ý em là gì?"

 

"Tự suy ngẫm đi."

 

Tôi đứng dậy, xách túi.

 

Kiếp trước, tôi kết hôn mà không đòi hỏi gì.

 

Nhà họ Lý tưởng rằng đã nắm chắc tôi trong tay.

 

Cả gia đình đều lợi dụng tôi, vì cho rằng tôi không thể rời xa khuôn mặt của Lý Hồng Vũ.

 

Nhưng một khuôn mặt thì có gì mà không thể bỏ?

 

Ngoài kia, đàn ông đẹp trai hơn anh ta còn nhiều lắm.

 

 

Trên đường đi, tôi im lặng không nói một lời.

 

Lúc đầu, Lý Hồng Vũ còn cố tìm chuyện để nói, nhưng thấy tôi quá lạnh nhạt, cuối cùng anh ta cũng biết điều mà im lặng.

 

Không biết là vì muốn dễ dàng tống tiền tôi hơn hay thật sự nghĩ rằng điều kiện y tế ở thành phố tốt hơn, Lưu Chính Lệ đã được họ đưa đến bệnh viện thành phố trong đêm.

 

Khi tôi và Lý Hồng Vũ bước vào phòng bệnh, cô ta đang ngồi trên giường, ăn trứng đường đỏ mà mẹ chồng nấu.

 

Vừa nhìn thấy tôi, nước mắt cô ta lập tức rơi xuống.

 

"Mẹ, con không ăn nữa. Con thấy khó chịu, đứa bé đang yên đang lành lại không còn, trong lòng con thật sự…"

 

Mẹ chồng cũng theo ánh mắt cô ta nhìn về phía tôi.

 

Bà ta ngay lập tức đặt hộp cơm giữ nhiệt xuống bàn đầu giường, chống nạnh quát lên:

 

"Tô Mai, không phải tôi nói cô, dù cô không thể sinh con chúng tôi cũng chưa từng trách cô một câu, vậy mà cô lại nhẫn tâm đến mức này sao? Đứa bé trong bụng Lệ Lệ chính là cháu đích tôn của nhà họ Lý, sao cô có thể ra tay được chứ?"

 

"Mẹ, đừng nói nữa…"

 

"Sao có thể không nói? Cô ta rõ ràng có tật giật mình mới cố tình vứt hết cua đi! Nếu không thì sao không dám vào cửa? Nói thật cho cô biết, chuyện này mà không bồi thường hai mươi vạn thì không xong đâu."

 

Nghe hai mẹ con họ phối hợp diễn kịch, suýt nữa tôi cũng nghi ngờ chính mình thật sự đã làm Lưu Chính Lệ sảy thai.

 

Nhưng tôi biết rõ chuyện gì đã xảy ra.

 

Nên chiêu PUA này không có tác dụng với tôi.

 

Tôi nhìn mẹ chồng, lại nhìn Lưu Chính Lệ vẫn đang giả vờ lau nước mắt, đột nhiên sải bước lao đến…

 

Giơ tay, vung một cái tát thật mạnh vào mặt Lưu Chính Lệ.

 

Giữa tiếng hét chói tai của mẹ chồng, tôi xoay tay lại, thưởng thêm cho bà ta một bạt tai.

 

Công bằng không thiên vị, kẻ ti tiện đều có phần!

 

Thấy tôi không nói không rằng mà ra tay ngay, Lý Hồng Vũ cũng ngẩn ra.

 

Anh ta vội vàng lao đến định ngăn tôi lại.

 

Nhưng bị tôi đá thẳng vào bụng, lăn ra đất.

 

Loading...