Đến khi ra ga tàu hỏa mới nhắn tin cho Ngô Lệ Lệ.
[Mẹ phải về chăm cháu trai rồi, con cứ để Lục Ngạn chăm sóc con đi.]
Từ đó về sau, gánh nặng chăm sóc Ngô Lệ Lệ và con trai đều đổ lên vai anh trai tôi.
Anh trai tôi mỗi ngày bận tối mắt tối mũi, suýt nữa thì khóc.
Nhưng một mình anh ta làm sao chăm sóc được hết? Một số việc như pha sữa bột và thay tã cho con đều do Ngô Lệ Lệ làm.
Vì vậy, Ngô Lệ Lệ càng ngày càng bất mãn với anh trai tôi.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
"Mẹ anh không chăm sóc em thì thôi, đến cả anh cũng đối xử với em như vậy! Em lấy anh đúng là xui xẻo tám đời.
"Nhà người ta đều trọng nam khinh nữ, sao nhà anh lại trọng nữ khinh nam?
"Nếu có thể lựa chọn lại, em tuyệt đối sẽ không lấy anh!"
...
Anh trai tôi dù sao cũng là con người, cho dù anh ta có yêu Ngô Lệ Lệ đến mấy, cũng không chịu nổi cô ta hành hạ như vậy.
Vì thế, anh ta cũng bắt đầu cãi lại Ngô Lệ Lệ.
"Anh thì không xui xẻo sao? Chỉ vì cưới em, anh mới trở mặt thành thù với người thân, mẹ và em gái đều không cần anh nữa, đều là tại em!
"Nhà em trọng nam khinh nữ mà em còn vênh váo sao? Em chính là đồ “phù đệ ma”!
"Nếu có thể lựa chọn lại, anh cũng tuyệt đối sẽ không cưới em!"
Hai người họ bắt đầu cãi nhau suốt ngày.
Cãi nhau khi thức dậy, cãi nhau khi đi ngủ, cãi nhau trên đường, cãi nhau cả trên mạng xã hội.
Đúng là "cơm áo gạo tiền vợ chồng cãi nhau", từ khi mức sống của họ giảm sút, hai người họ bắt đầu chán ghét nhau, tình cảm vợ chồng dần dần rạn nứt.
Cuối cùng, sau một trận cãi vã dữ dội, hai người đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn.
Trong thời gian chờ ly hôn, Phương Quyên lại xuất hiện.
Bà ta xúi giục Ngô Lệ Lệ tranh nhà, tranh con với anh trai tôi.
"Đương nhiên không phải tranh thật, mang theo con cái thì khó tái giá. Cứ giả vờ tranh một chút thôi, vì Hiên Hiên là con trai, Lục Ngạn chắc chắn không nỡ bỏ, vì muốn giành quyền nuôi Hiên Hiên, biết đâu anh ta sẽ đồng ý cho con căn nhà."
Ngô Lệ Lệ thấy cũng có lý.
Nhưng, đến lúc sắp ly hôn, đầu óc đã lâu không hoạt động của anh trai tôi bỗng nhiên trở lại bình thường.
"Nhà là tài sản trước hôn nhân của anh, không thể cho em. Còn Hiên Hiên, trong thời gian cho con bú, tòa án chắc chắn sẽ xử cho mẹ, muốn tranh anh cũng không tranh được, vậy thì cho em."
Thấy anh trai tôi có thái độ dửng dưng, Phương Quyên cạn lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chi-dau-me-thien-ha/het.html.]
Bà ta thầm mắng một câu xui xẻo.
"Tiểu nhân như vậy, thảo nào Lệ Lệ muốn ly hôn với anh.
"May mà tôi đã tìm được nhà chồng mới cho Lệ Lệ rất hào phóng, cho dù Lệ Lệ là gái đã có chồng, người ta vẫn đồng ý cho hai mươi vạn tệ tiền sính lễ, chẳng phải hơn anh nhiều sao?"
Tại sao lại đồng ý cho Ngô Lệ Lệ hai mươi vạn tệ tiền sính lễ?
Vì con trai nhà đó đã gần bốn mươi tuổi, vừa già vừa xấu, trên người còn có chút tật nguyền.
À đúng rồi, còn có chút khuynh hướng bạo lực.
Sau đó, sau khi Ngô Lệ Lệ ly hôn bị đưa về quê lấy chồng, Ngô Lệ Lệ không nghe lời, Phương Quyên liền nhân lúc đêm khuya tự mình đưa người đàn ông đó đến phòng của Ngô Lệ Lệ, muốn để cho bọn họ gạo nấu thành cơm.
Tuy nhiên, bà ta đã không thành công.
Vì vào giây phút cuối cùng, Ngô Lệ Lệ đã g.i.ế.c c.h.ế.t người đàn ông đó.
Có lẽ, cho đến lúc đó, cô ta mới hiểu ra rằng mẹ cô ta không yêu cô ta, mới thật sự tỉnh ngộ.
Chỉ tiếc là, đã quá muộn rồi.
Cô ta rõ ràng đã từng rất gần với hạnh phúc, cô ta từng có người chồng yêu thương mình, đứa con trai đáng yêu, người mẹ chồng hào phóng, nhưng cô ta lại tự tay chôn vùi hạnh phúc của mình.
Vì là phòng vệ chính đáng, tòa án không kết án cô ta.
Nhưng cô ta đã biến mất, có lẽ là đi làm ăn xa ở phương Nam, có lẽ là trốn ở một xó xỉnh nào đó bắt đầu cuộc sống mới của mình.
Tóm lại, chúng tôi không bao giờ nghe tin tức gì về cô ta nữa.
Còn Phương Quyên, cuộc sống của bà ta không hề dễ dàng.
Nhận tiền sính lễ của người ta, con gái mình lại đánh c.h.ế.t người ta, cha mẹ người ta sao có thể bỏ qua cho bà ta được?
Vì vậy, bọn họ đều yêu cầu Phương Quyên bồi thường, hơn nữa còn là bồi thường gấp ba lần.
Nếu không, bọn họ sẽ ngày ngày chặn ở cửa nhà, khiến cả nhà Phương Quyên ăn không ngon, ngủ không yên. Cuối cùng, anh chị của Ngô Lệ Lệ bất đắc dĩ phải bán căn nhà mới mua được không lâu, đem tiền bồi thường cho đối phương, bọn họ mới chịu thôi. Tài sản mà họ có được nhờ hút m.á.u Ngô Lệ Lệ, cuối cùng cũng phải trả lại bằng cách khác.
Từ sau chuyện này, anh tôi cũng trưởng thành hơn đôi chút. Anh ấy nhận ra trước kia mình đã làm sai, bắt đầu chủ động làm lành với tôi và mẹ, mong nhận được sự tha thứ.
Đương nhiên chúng tôi không tha thứ. Suy cho cùng, gương vỡ khó lành, có những vết thương không thể nào chữa khỏi. Tuy nhiên, vì thái độ của anh ấy rất thành khẩn, quan hệ của chúng tôi cũng dần dần hòa hoãn. Thỉnh thoảng mẹ cũng giúp anh ấy trông cháu, nhưng anh ấy không còn coi đó là điều đương nhiên như trước nữa, để đáp lại, anh ấy cũng mua quà, làm việc nhà cho mẹ.
Cuộc sống của tôi và mẹ lại trở về bình yên.
——Hết——