Ngô Lệ Lệ vừa thất vọng, vừa tức giận.
Nhưng cô ta vẫn phải nghĩ cách giúp mẹ mình.
"Bây giờ phải làm sao? Mẹ mau đòi lại từ chị dâu con đi, nếu không mẹ sẽ phải ngồi tù đấy!"
Phương Quyên bĩu môi.
"Đồ đã tặng đi rồi sao có thể đòi lại được? Hơn nữa, chị dâu con đã bán hết số đồ đó rồi, cộng với tiền sính lễ của con và năm vạn tệ kia để trả tiền đặt cọc mua nhà rồi, không đòi lại được nữa đâu."
Ngô Lệ Lệ tức điên người.
"Vậy phải làm sao? Để cảnh sát bắt mẹ đi sao?"
Phương Quyên nhíu mày, ra vẻ bất cần.
"Vợ chồng con không phải còn xe còn nhà sao? Bán một thứ là có thể bù vào chỗ trống rồi. Tất nhiên, nếu con nhẫn tâm nhìn mẹ ngồi tù, thì con có thể mặc kệ."
Bà ta chắc chắn rằng Ngô Lệ Lệ sẽ cứu bà ta.
Ngô Lệ Lệ hoàn toàn tuyệt vọng.
Nước mắt cô ta rơi lã chã, ánh mắt nhìn Phương Quyên ngày càng lạnh lùng, cho đến khi không còn chút hơi ấm nào.
"Mẹ, trong mắt mẹ chỉ có anh con, hoàn toàn không nghĩ đến con sao?"
Anh trai tôi đau lòng ôm chặt Ngô Lệ Lệ.
Lần đầu tiên anh ta nặng lời với mẹ vợ tốt của mình.
"Mẹ vợ à, mẹ quá đáng rồi đấy! Dù sao Lệ Lệ cũng là con gái của mẹ, sao mẹ có thể đối xử với cô ấy như vậy chứ?
"Thôi được rồi, nếu mẹ đã hoàn toàn không nghĩ cho Lệ Lệ, vậy chúng con cũng không cần phải hết lòng với mẹ nữa, số tiền đó mẹ tự nghĩ cách đi, chúng con không can thiệp nữa."
Không ngờ, Ngô Lệ Lệ lại trợn tròn mắt.
Cô ta vùng ra khỏi vòng tay của anh trai tôi, vẻ mặt không thể tin nổi nói:
"Lục Ngạn, sao anh có thể nhẫn tâm như vậy? Chúng ta không lấy tiền cứu mẹ, chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn bà ấy ngồi tù sao? Bà ấy là mẹ ruột của em đấy!"
Anh trai tôi sững sờ.
Tôi và mẹ suýt nữa thì bật cười.
Không ngờ, về nhà một chuyến lại được xem một màn kịch hay như vậy.
Ban đầu tưởng rằng sau chuyện này, Ngô Lệ Lệ đã tỉnh ngộ, không ngờ cô ta chỉ tỉnh táo được một lúc thôi.
Anh trai tôi vừa xen vào, cô ta lại biến thành Ngô Lệ Lệ sẵn sàng để anh chị mình hút m.á.u như trước.
Anh trai tôi khó hiểu hỏi:
"Vậy Lệ Lệ, em nói chúng ta nên làm gì?"
Ngô Lệ Lệ nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chi-dau-me-thien-ha/chuong-10.html.]
"Bán xe của anh đi, không còn cách nào khác rồi."
Anh trai tôi rõ ràng là không muốn.
"Sao được? Hiên Hiên mới sinh được một thời gian ngắn, đưa con đi chơi sao có thể không có xe được? Không được, anh không đồng ý."
Ngô Lệ Lệ liếc nhìn mẹ tôi, nhỏ giọng nói:
"Vậy phải xem mẹ anh thế nào, nếu mẹ anh không nỡ để Hiên Hiên chen chúc trên xe buýt, thì có lẽ chúng ta sẽ không cần bán xe nữa."
Ý của cô ta rất rõ ràng.
Cô ta đang lợi dụng Hiên Hiên để lấy lòng, cô ta hy vọng mẹ tôi vì thương cháu trai mà không truy cứu nữa, như vậy bọn họ cũng không cần bán xe trả nợ.
Nghe vậy, anh trai tôi cũng nhìn mẹ tôi với vẻ mặt đầy hy vọng.
"Mẹ, ba trăm vạn tệ đó..."
Thái độ của mẹ tôi lại rất kiên quyết.
"Đừng gọi tôi là mẹ, anh đã nói không phụng dưỡng tôi rồi, chúng ta không còn quan hệ gì nữa. Anh lái xe hay đi xe buýt thì liên quan gì đến tôi?
"Không trả tiền cũng được, cảnh sát sắp đến rồi, vậy thì để kẻ trộm phải trả giá thích đáng thôi."
Nghe đến đây, Phương Quyên cuối cùng cũng bắt đầu hoảng sợ.
Bà ta vội vàng nói:
"Lệ Lệ, con mau trả tiền cho họ đi, con cũng không muốn mẹ thật sự bị bắt đi chứ?"
Ngô Lệ Lệ cuối cùng cũng thỏa hiệp.
"Được, số tiền này chúng con sẽ trả, nhưng các người phải cho chúng con ba ngày để chuẩn bị tiền."
Tôi và mẹ đồng ý.
Dù sao cũng là họ hàng gần, cho dù làm ầm ĩ lên thì chắc cũng chỉ yêu cầu họ trả tiền thôi, vậy thì chi bằng bây giờ đồng ý cho họ bồi thường.
Tất nhiên, tôi và mẹ vẫn đề phòng, bắt Phương Quyên viết giấy nợ, đề phòng ba ngày sau bọn họ không chịu nhận.
May mà, chúng tôi chỉ là quá lo xa.
Ba ngày sau, Ngô Lệ Lệ chuyển đủ ba trăm vạn tệ cho chúng tôi.
Anh trai tôi bán xe, Ngô Lệ Lệ cũng bán hết vàng cưới của mình, mới miễn cưỡng bù được vào chỗ trống này.
Mức sống của hai người lập tức giảm sút rất nhiều.
Còn Phương Quyên, sau khi thấy nguy cơ đã được giải trừ, trong lòng liền nhẹ nhõm.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Nhưng, bà ta không hề biết ơn Ngô Lệ Lệ, ngược lại còn chê bai thức ăn mà Ngô Lệ Lệ chuẩn bị cho bà ta. Thêm vào đó, mỗi ngày còn phải chăm sóc Ngô Lệ Lệ và cháu ngoại, bà ta càng không chịu nổi.
Vào một buổi sáng, bà ta bỏ đi không một lời từ biệt.