Chênh Lệch 8 Tuổi - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-02-25 03:09:24
Lượt xem: 68

1

Chú út kết hôn rồi, mọi người ai nấy đều vui mừng, tảng băng lạnh cuối cùng cũng đã tan chảy.

Mẹ tôi sắp khóc đến nơi, nói rằng Bồ Tát hiển linh rồi.

Vốn dĩ tôi cũng không mấy sẵn lòng tham dự hôn lễ của chú ấy, bởi vì kể từ khi tôi có ký ức thì người tôi sợ nhất chính là chú út này.

Cả ngày mặt lạnh như băng, giống như người nham hiểm vậy, uổng phí cả khuôn mặt đẹp trai kia.

Nghe đâu người chú út lấy cũng tầm tuổi tôi, cũng không biết sao dì ấy lại nghĩ không thông như vậy, thế mà lại phải lòng chú út, chênh lệch tận 8 tuổi.

Quả nhiên, tình yêu vĩ đại thật, tuổi tác cũng không là gì cả.

Mẹ trêu tôi: “Con cũng chưa từng nếm trải cái khổ của tình yêu, không biết được mùi vị của nó, lớn tuổi hơn một chút thì đã sao, lớn tuổi mới biết chiều chuộng yêu thương. “

Lúc đó tôi vừa chọn lễ phục để mặc vào ngày hôm ấy, vừa khinh thường “Ha” một tiếng.

“Con chưa từng nếm trải cái đắng của tình yêu cũng sẽ không thích hình mẫu ông chú đâu, bắt con tìm người giống như chú út á, ha, lạnh lùng như thế, con sợ con sẽ không chịu đựng được.”

Chỉ có điều không ngờ vả mặt lại đến sớm như vậy.

2

Hôn lễ chú út tổ chức rất lớn, khách đến cũng toàn là nhân vật tầm cỡ.

Thế nhưng tầm nhìn của tôi cứ mất kiểm soát mà dán chặt vào một người.

Đó là một chàng trai rất thu hút.

Dáng vẻ mặc âu phục rất lười nhác, người đối diện đang nói gì đó với anh ấy, anh cầm ly rượu im lặng lắng nghe, ngón tay vuốt ve thành ly, thỉnh thoảng lại gật đầu.

Tôi bị anh thu hút đến mất kiểm soát.

Cô bạn bên cạnh thấy tôi thất thần liền dùng cánh tay đẩy nhẹ tôi: “Sao thế Đường Đường, bị yêu quái hớp hồn rồi hả?”

Tôi lập tức hoàn hồn, ngơ ngác nói: “Bạn yêu ơi, hình như tớ gặp yêu quái thật rồi.”

Cô bạn nhìn theo ánh mắt của tôi: “Nhìn trúng ai rồi?”

Tôi hất cằm: “Chính là người có mái tóc húi cua cao nhất kia kìa, đẹp trai quá, có điều trông hung dữ quá.”

Cô bạn kinh ngạc: “Chết tiệt, đừng nói cậu nhìn trúng Hứa Qua nha?”

“Hứa Qua? Cậu quen hả?”

“Không phải chứ. Cậu không biết hả? Đường Đường, anh ấy khá nổi tiếng đó, hơn nữa còn là người cùng mở công ty với chú út nhà cậu nữa đấy, bạn hợp tác của chú út cậu mà cậu lại không biết!”

Tôi chột dạ liền lên tiếng giải thích: “Từ nhỏ tớ đã sợ chú út, vốn dĩ không thích chú út thì sao tớ phải đi nghe ngóng chú ấy mở công ty cùng ai cơ chứ.”

Tôi mân mê chiếc ly trong tay, ánh mắt liếc nhìn Hứa Qua: “Anh ấy có bạn gái chưa?”

Cô bạn mỉm cười: “Nổi tiếng là lạnh lùng nên chưa có bạn gái

Tôi lắc lắc rượu trong ly, lỡ miệng hỏi: “Anh ấy……bao nhiêu tuổi?”

“Bằng chú út của cậu.”

Tôi sững sờ một lúc, sau đó nhỏ giọng nói: “Lớn hơn tớ 8 tuổi.”

3

Trong lúc thất thần, tôi bị cô bạn đang mỉm cười xấu xa kéo đến trước mặt Hứa Qua.

"Đường Đường, thích thì xông lên, đừng nhút nhát.”

Suýt chút nữa tôi đã đập đầu vào n.g.ự.c anh ấy, cao thật sự.

Lảo đảo một lúc tôi mới đứng vững trước mặt anh.

Mùi hương trên người Hứa Qua lập tức chiếm lấy tất cả giác quan của tôi, vì quá căng thẳng nên hơi nóng bắt đầu dâng lên mặt.

Hứa Qua lườm tôi, sau đó nhướng mày, thản nhiên nói: “Có chuyện gì?”

Tất cả ánh nhìn tụ lại nơi này, tôi do dự rồi nói: “Xin, xin chào, xin hỏi có thể kết bạn Wechat không?”

Lời vừa thốt ra, mọi người xung quanh bắt đầu ồn ào.

Anh ấy nhìn tôi, mỉm cười nói: “Em bao nhiêu tuổi rồi?”

Tôi giả vờ bình thản, nhìn chằm chằm mũi chân của mình, không dám nhìn anh: “20 tuổi rồi.”

Anh ấy hất cằm, cười khổ, dập tắt điếu t.h.u.ố.c lá trong tay, âm cuối vút lên: “Em còn nhỏ quá.”

Lời nói rất thản nhiên, mọi người xung quanh càng ồn ào hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chenh-lech-8-tuoi/chuong-1.html.]

Đầu tôi ngày càng cúi thấp xuống.

Anh cụp mắt nhìn khuôn mặt đỏ bừng của tôi.

“Chậc”, nhẹ một tiếng.

Sau đó đá vào chân người đang lớn tiếng nhất.

“Đừng ồn ào, da mặt cô bé mỏng.”

4

Ngày hôm đó tôi đỏ mặt hoảng loạn bỏ chạy, gây ra chuyện buồn cười nhất trong 20 năm nay, có gì ghê gớm lắm à, cũng chỉ là một người đàn ông đẹp trai thôi mà?

Cũng chỉ là một người đàn ông để tóc húi cua cũng đẹp trai thôi mà?

Tôi……cũng không thích đến thế.

Thế nhưng anh ấy thật sự có sức hút, lần đầu tiên tôi nhìn thấy một người có thể mặc âu phục mà lưu manh đến vậy.

Có lẽ anh ấy thật sự nổi tiếng trong giới, tôi còn chưa cố tình nghe ngóng mà đã biết được kha khá tin tức về anh.

Hứa Qua là người nổi tiếng nham hiểm trong giới kinh doanh, tôi có tám trăm trái tim cũng không chơi lại anh ấy.

Tôi và anh chênh lệch cấp bậc quá lớn, vì vậy, tôi cứ nghĩ duyên phận giữa chúng tôi cũng chỉ đến thế.

Nhưng không ngờ tôi và anh còn có thể gặp nhau ở quán bar.

Tôi cũng không ngờ ngày hôm đó tôi lại thảm hại như thế.

Sinh nhật của bạn học, được người khác mời, cả ký túc xá bọn tôi đã đến quán bar Rancho sang trọng và xa xỉ này.

Hoặc có lẽ vì để chứng minh mình đã 20 tuổi, hoặc có lẽ là không muốn bị những người đã lăn lộn ngoài xã hội nhiều năm khing thường, tôi và bạn cùng phòng đều đã thay chiến bào.

Tôi uốn tóc, mặc chiếc váy 2 dây màu đen.

Tóc gợn sóng kết hợp với đôi môi đỏ, bạn cùng phòng nói rất gợi cảm.

Vốn dĩ tôi rất vui vẻ khi đến đó, ai biết được giữa chừng lại bị mấy người đàn ông trung niên thô lỗ làm khó.

Trên đường đi rửa tay, tôi bất cẩn va phải người đàn ông trung niên thô lỗ đã uống say, bọn họ có 4 người, vừa định nói những lời dơ bẩn thì khoảnh khắc nhìn thấy mặt tôi, biểu cảm của bọn họ liền trở nên xấu xa.

Một trong số những người đàn ông bụng bia quan sát tôi từ trên xuống dưới: “Này, cô em mới đến hả?”

Tôi lạnh lùng: “Cho qua.”

Vừa nói tôi vừa bước qua, một người đàn ông thô lỗ khác lập tức giữ tôi lại: “Va phải người khác liền muốn đi à, cô em thật không hiểu chuyện gì cả.”

Tôi nhướng mày nhìn bọn họ, vẻ mặt vô cảm: “Xin lỗi, ban nãy không chú ý.”

Vừa nói tôi liền muốn đi, ai biết được bọn họ lại không muốn bỏ qua, còn bắt đầu động tay động chân.

“Ái chà, chuyện nhỏ ấy mà, mọi người kết bạn, đi uống vài ly làm quen nào.”

Ánh mắt của mấy người đàn ông khiến tôi rất khó chịu, tôi nhíu mày, né tránh bàn tay của bọn họ: “Các người bị điên hả, chúng ta quen nhau à?”

Khuôn mặt của người đàn ông trẻ hơn những người còn lại một chút liền biến sắc: “Thật sự đã nể mặt cô lắm rồi, được sếp Ngô của chúng tôi mời rượu chính là vinh hạnh của cô, cô giả vờ cái gì chứ? Ăn mặc như thế không phải là để quyến rũ bọn này sao? Bám víu người giàu không phải là mục đích của cô đó sao?”

Tôi cũng bực bội rồi: “Tôi không thèm quan tâm sếp 5 sếp 6 (*) gì của ông, tôi không có hứng thú với các người.”

(*) Ngô đồng âm với số 5.

Ông ta vươn tay nắm lấy cánh tay tôi, muốn đưa tôi đến phòng riêng bên cạnh.

Tôi muốn né tránh nhưng không né được, sức lực của ông ta quá mạnh, tôi có làm thế nào cũng không thể trốn khỏi bàn tay của ông ta, sau đó bèn lớn tiếng kêu cứu.

Bên trong phòng riêng nghe thấy tiếng động liền ra xem, nhưng không có ai dám giúp đỡ, hình như đang kiêng dè người sếp Ngô kia.

Tôi lập tức hiểu ra, sếp Ngô này có lẽ là nhân vật khá có tiếng nói.

Tôi mới thật sự cảm thấy sợ hãi, tôi lớn tiếng gọi tên bạn cùng phòng.

yyalyw

Bạn cùng phòng chạy ra liền giật mình, vừa nói: “Các người là ai vậy, chúng tôi báo cảnh sát rồi đấy.” Vừa lập tức chạy đến kéo tôi.

Nhưng về sức mạnh, nam nữ chênh lệch quá lớn, đến bạn cùng phòng cũng sắp bị kéo vào phòng riêng, lúc này tôi vô cùng bất lực và hối hận, tôi đã liên luỵ đến bạn cùng phòng, sớm biết như thế thì đã không gọi tên của họ.

Trong tình huống hỗn loạn, một âm thanh uể oải vang lên khiến hiện trường bỗng chốc im lặng.

“Náo nhiệt thế.”

Tôi quay lại nhìn, đối diện với cặp mắt màu nâu.

Là Hứa Qua.

 

Loading...