Chấp Niệm Của Cô Ấy - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-02-11 12:49:48
Lượt xem: 280
[FULL] Chấp Niệm Của Cô Ấy
Tác giả: Canh cá cay
Edit: Yêu Phi
☆⋆꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷‧★
Tôi là người đại diện đã đồng hành cùng Lục Nhận suốt năm năm. Khi anh sắp nổi tiếng, tôi lại mắc bệnh và qua đời.
Vào cái ngày mà Lục Nhận trở thành ảnh đế.
Tôi sống lại.
1
Đây là năm thứ ba kể từ khi tôi chết.
Diêm Vương ngồi ở trên cao, nhìn xuống hồ sơ của tôi với vẻ không vui:
"Ngươi nói xem, ngươi đã lãng phí bao nhiêu chén canh Mạnh Bà rồi?"
"Kẻ xuống đây cùng ngươi hồi đó, giờ đã có người luân hồi đến lần thứ hai rồi. Ngươi không thấy ngại sao?"
Tôi chỉ nhún vai, tỏ ra bất đắc dĩ.
Mạnh Bà: "Tâm nguyện còn nặng, canh Mạnh Bà vô dụng với cô ấy."
Diêm Vương: "Cho ngươi cơ hội quay lại dương gian một lần nữa, sau khi giải quyết xong chuyện nhân gian thì quay lại đây báo cáo."
Mắt tôi lập tức sáng rực lên.
Mạnh Bà khuyên nhủ: "Lòng người lạnh lùng, có những thứ không cần quá xem trọng."
"Cô không quên được, không có nghĩa là anh ta cũng không quên."
Lòng tôi tràn đầy vui mừng, chỉ mong nhanh chóng được tái sinh để gặp lại Lục Nhận.
Đó là “tác phẩm” thành công và đáng tự hào nhất trong cuộc đời tôi.
2
Tôi tái sinh vào cơ thể của một cô gái trẻ khoảng hai mươi tuổi.
Cô gái ấy đeo kính gọng đen, tóc tai đơn giản.
Trông y hệt như tôi lúc vừa bước vào xã hội.
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
Tôi nhanh chóng vượt qua vòng phỏng vấn và trở thành trợ lý của Lục Nhận.
Giờ đây, Lục Nhận đã thành công đứng trên đỉnh của giới giải trí, khác hoàn toàn so với khi tôi vẫn còn bên cạnh anh.
Lục Nhận có đến năm người trợ lý.
Mọi việc bên cạnh anh đều được sắp xếp chu đáo.
Chị An vẫn như cũ. Sau khi phỏng vấn xong, chị ấy giơ tay về phía tôi: "Cảnh Yên, chào mừng em gia nhập công ty."
"Từ giờ trở đi, em sẽ là trợ lý sinh hoạt của Lục Nhận."
Chị An xoa xoa thái dương: "Đây đã là trợ lý sinh hoạt thứ ba của năm nay rồi."
"Tôi nói thẳng, Lục Nhận ngoài đời không dễ sống chung đâu. Em nên chuẩn bị tinh thần cho kỹ đi."
3
Còn bệnh gì mà tôi không trị được sao?
Ngay từ khi ra mắt, Lục Nhận đã là một người không chỉ khó tính mà còn rất “Phật hệ”.
Nếu không phải vì thế, thì với thực lực của mình, anh đã nổi tiếng từ lâu rồi, chứ chẳng phải chờ đến tận bây giờ.
Tôi đã theo Lục Nhận chạy ngược chạy xuôi, mỗi ngày đều phải tìm kiếm tài nguyên và vai diễn cho anh.
Tuy rất vất vả, nhưng cũng rất vui.
Lục Nhận không giống như các nghệ sĩ chạy theo lưu lượng khác.
Anh là một diễn viên theo phái thực lực, có tính linh hoạt cao. Dù cho có là vai nào, anh cũng sẽ mang đến cho người xem một trải nghiệm mới mẻ.
Tôi vẫn còn nhớ, cũng chính vì tính cách không cầu danh lợi của Lục Nhận, mà hơn một năm trời chúng tôi đã không nhận được vai nào.
Lục Nhận rất kén chọn.
Kịch bản đưa đến, nếu thấy nội dung không hay hoặc vai diễn không có chiều sâu, anh đều sẽ từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chap-niem-cua-co-ay/chuong-1.html.]
Cho đến đêm giao thừa năm ấy, Lục Nhận đột nhiên đến nhà tôi.
Khi thấy tôi ngồi gặm mì tôm khô trong phòng trọ, anh còn nổi giận một trận.
Sang năm sau, Lục Nhận nhận liền một lúc bốn bộ phim.
4
Tất nhiên là tôi thích Lục Nhận.
Có rất nhiều người cũng thích anh.
Lục Nhận có ngoại hình rất đẹp, lại không mang vẻ đáng sợ.
Mỗi lần ngồi trong trường quay chờ Lục Nhận trang điểm xong, tôi đều thấy trước ống kính là một con người với đôi mắt hẹp dài, mí mắt trĩu xuống, hàng mi dài như một con búp bê tinh xảo.
Nhưng khi ngước lên, đôi mắt đó lại tràn đầy linh khí và ngộ tính.
Khiến người ta không thể rời mắt.
Từng khung hình đều như một bức tranh đã qua chỉnh sửa kỹ lưỡng.
Tôi có thể coi là một người say mê nhan sắc của Lục Nhận.
Trong điện thoại toàn là ảnh chụp đời thường của anh.
Có lần, tôi tìm góc chụp gần quá khiến Lục Nhận bực mình: "Chụp đủ chưa?"
Tôi lắc đầu.
Anh lấy điện thoại ra, mặt không cảm xúc chụp liền tù tì mười mấy tấm selfie rồi ném lại cho tôi.
Giọng điệu vừa dữ dằn vừa dịu dàng: "Ăn cơm trước đã."
5
Thực ra, gia cảnh của Lục Nhận cũng khá tốt.
Chúng tôi là hàng xóm.
Ở trường, Lục Nhận là mục tiêu săn đón của biết bao nhiêu nhà tuyển chọn, nhưng lúc đó, anh dường như không có ý định ra mắt.
Cho đến khi tôi dùng tài ăn nói của mình, thành công dụ dỗ Lục Nhận bước chân vào con đường không lối về của làng giải trí.
Ban đầu, chúng tôi không ký hợp đồng với công ty nào, chỉ dựa vào tôi mỗi ngày cầm hồ sơ của anh đi đến trường quay, tự đề cử với các đạo diễn.
Lúc đầu, Lục Nhận nhận vài vai phụ, cũng gây được chút chú ý trên mạng.
Nhưng người nổi tiếng thường hay gặp phiền phức.
Với tính khí của Lục Nhận, làm sao anh chịu đựng được nổi những quy tắc ngầm trong giới giải trí được chứ.
Anh đã làm mất lòng giới tài phiệt, vậy nên chẳng còn ai thèm nâng đỡ anh nữa.
Người đẹp trong giới giải trí không thiếu, chẳng mấy chốc mà Lục Nhận trở thành một "nghệ sĩ mờ nhạt."
Những kẻ mà Lục Nhận từng đắc tội, ai đi qua cũng tiện đường giẫm lên người anh một chút.
6
Có một nam nghệ sĩ ra mắt cùng thời với Lục Nhận.
Hắn ta nhân cơ hội mời tôi ăn tối và ngỏ ý trả thù lao cao, thậm chí còn mời tôi về làm người đại diện cho mình.
Nam nghệ sĩ ấy bảo rằng: "Con người phải biết nhìn về phía trước.
"Với cái tính tiểu thiếu gia như Lục Nhận, cả đời này cậu ta đừng mong mà phất lên."
"Tỉnh Hàm, anh rất quý em. Một cô gái xinh đẹp như em, lại bị cậu ta trói buộc tương lai và cuộc đời như vậy, anh thấy thật không đáng."
"Nói thật, em tốt với Lục Nhận như vậy, nhưng cậu ta đâu có đối xử với em tốt như thế đâu…"
Tôi không kiềm chế được mà cầm lấy ly trà sữa hất thẳng vào mặt hắn ta.
Ngay lúc đó, không biết từ đâu, một đám phóng viên xông đến chụp lia lịa.
Tôi sững người.
Hóa ra hắn ta đã chuẩn bị sẵn.
Giữa lúc hoảng loạn, một chàng trai đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai đen đẩy đám đông ra rồi kéo tôi đi.
Vào khoảnh khắc tay anh nắm lấy tay tôi, tôi liền biết ngay.
Đó là Lục Nhận.