chap 3:
Sáng ngày hôm , trong căn phòng bếp tối tăm với vài tia sáng lách qua tấm rèm từ cửa sổ phòng khách xuyên ôm lấy trai đang ngủ gục bàn. Khang bỗng tiếng động đánh thức. Là Luân đang từ tầng mò mẫm bước xuống.
Trông thấy Luân, Khang hỏi:
“Cậu thấy hơn ? Để hâm nóng đồ ăn, dù gì ngày hôm qua cũng ăn gì hẳn là đói lắm .”
Tưởng chừng đáp Khang vẫn sẽ là sự yên lặng gượng gạo thì bỗng thấy
“Hôm qua.. Tôi nhớ lúc nào”
“Tôi làm thương chứ..?”
Khang bỗng sững sờ Luân, nghĩ hôm qua là đầu và cũng là cuối Luân trả lời câu hỏi của .
“...”
“Anh gì .”
“Không nghĩ sẽ ‘tự và hiểu’ đấy chứ?”-Luân gượng gạo .
Khang hồn, vô thức chạm tới nơi tím tái và đau nhức băng bó qua loa và :
“Không. Hôm qua mệt quá nên chỉ dọn dẹp phòng cho thôi”
“Tôi gì , đừng lo.”
“Lần bảo thì cứ ”-Luân đáp.
“Tôi " (còn làm theo thì ai )
"Cậu chỗ . Tôi mang đồ ăn ngay.”
Nói xong Khang bận rộn trong bếp còn Luân lò dò tới bàn ăn dựa trí nhớ của . Cậu chật vật mò mẫm từng bước một tới chiếc bàn, bỗng nhiên nhận .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chao-anh-anh-sang-cua-em/hat-mam-giua-anh-va-em.html.]
Từ khi Khang tới làm việc cho , Khang từng cầm tay chỉ chỗ cho như những đây nhưng chỉ cần vấp thì bằng cách nào đó bàn tay luôn đỡ lấy và để ngã nào.
Điều làm Luân cảm thấy an , cảm thấy đối xử như ‘một bình thường’ chứ một món đồ sứ mỏng manh dễ vỡ. Cậu nhận nơi nào đó trong ánh lên chút sức sống...
Khi Luân còn đang bần thần thì mùi thơm kéo về thực tại.
“Đồ ăn, đũa và thìa để mặt , ăn chậm thôi nhé kẻo nóng.” Khang .
Từ khi mất ánh sáng, ai cũng đối xử với như một đứa trẻ non nớt. Sẽ luôn là những chiếc thìa đặt ngay ngắn tay .
Sẽ luôn những cánh tay xa lạ cứng nhắc đỡ lấy tay và dìu dù chỉ là vài ba bước.
Họ sẽ luôn để làm bất kì điều gì, nhưng xuất phát từ sự quan tâm. Cậu chỉ cảm nhận sự thương cảm. Điều đó càng làm Luân cảm thấy như một kẻ thất bại. Dù là một bữa ăn, nếu phản đối kịch liệt thì lẽ suốt 5 năm mất ánh sáng ăn bằng cách khác đút.
Chỉ nghĩ cũng làm cảm thấy tủi nhục, thất bại và tuyệt vọng cùng lúc ập tới trong tâm trí . Khi đang chìm trong suy nghĩ thì Luân thấy Khang
“Từ tay trái của vươn lên chút sẽ là món đậu hũ om cà chua, tương tự phía bên tay là món canh bí nấu thịt bằm.”
“Cậu vươn tay xa hơn giữa 2 món sẽ là món thịt kho trứng.”
“Nếu cần giúp đỡ gì thì cứ gọi nhé. Tôi luôn ở đây. Vậy chúc ngon miệng.”
Khang xong liền làm công việc của dù cũng là làm công ăn lương. Còn Luân thì ngẩn ngơ một lúc cũng bắt đầu dùng bữa.
Không khí lúc đó Luân nghĩ [Rất lâu mới ‘một ngày bình thường’ thế , hình như lâu …]
Kể từ hôm đó. Khoảng cách giữa hai chút đổi. Ít nhất là khi Khang bắt chuyện thì Luân cũng trả lời dù vẫn câu câu . với Khang thì là , chí ít cũng sẽ làm với bầu khí nghẹt thở như hồi mới gặp.
Có lẽ vì buông lỏng sự gượng gạo, cũng thể vì quen với công việc nên Khang bất chợt ngân nga vài câu hát.
Khi đó Luân đang ở chiếc ghế gần cửa hông dẫn vườn. Cậu chỉ bần thần như ngày vì dù thứ duy nhất thấy chỉ là một màu đen bất tận.
Ngôi nhà vì rộng rãi nhưng ít nội thất làm vang vọng tiếng ngân nga da diết đó của Khang đến tai Luân, cũng vì mất đôi mắt nên các giác quan khác của nhạy hơn đôi chút.
Cậu lắng những thanh âm đấy. Đôi tay lâu nhảy múa cũng bất giác nhịp nhàng theo từng giai điệu.
Luân cảm nhận cảm giác . Thứ cảm giác bình yên đến lạ thường đang nảy mầm ở nơi nào đó trong .