chap 2:
Hôm nay là ngày thứ bảy kể từ khi Khang nhận công việc . Trong những ngày qua, bên cạnh việc chu nhiệm vụ của thì vẫn thường xuyên bắt chuyện với Luân. ngoài dự tính, đáp Khang vẫn chỉ là một yên tĩnh.
Nhà của Luân rộng, với gam màu chủ đạo là nâu, be và trắng. Ngoài những nội thất cần thiết thì còn gì khác, làm cho khác cảm giác nơi sự sống, lạnh lẽo. nhiều chiếc kệ, tủ trống. Như thể chỗ đó từng bày biện vật gì.
Luân chỉ ở trong phòng, chiếc giường phụ kê ở bệ cửa sổ. Cậu tựa đầu khung cửa, cứ thế cho hết một ngày. Cậu im lặng và thiết tha điều gì.
Giữa Khang và Luân vẫn duy trì sự xa cách suốt một thời gian, cho đến ngày định mệnh .
Như ngày, Khang tới mang bữa sáng cho Luân. lạ , dù gọi ba năm lượt thì cánh cửa vẫn khép, vẫn động tĩnh. Khang điểm những nơi thể gây nguy hiểm trong phòng và chắc chắn bỏ sót việc gia cố bất cứ chỗ nào.
Khang gọi cửa, một phút hai phút. Cậu bắt đầu lo lắng và lục tìm chìa khoá dự phòng mà Uẩn giao cho ngày đầu tiên. Khang mở cửa, thứ tối mịt, cửa sổ kéo rèm. Khang tìm tới công tắc gọi:
“Luân ơi, bật đèn nhé?”
Cậu chạm tới công tắc, ánh sáng bao phủ ngóc ngách trong phòng và cả Luân cùng những ống thuốc ức chế vương vãi sàn nhà.
Khang sững , bây giờ mới nhớ Alpha và Omega thường một thời gian như thế mỗi tháng, gọi là kì phát tình.
Luân vô lực đất, một tay vẫn nắm chặt ống thuốc ức chế, như thể chỉ chờ cho cơn nóng bộc phát, sẽ ngay lập tức tiêm nó . Cơ thể nóng đến mức làn da trắng lạnh thường ngày ửng hồng tự bao giờ. Khuôn mặt luôn vô cảm đang chật vật để kiềm chế mong cuồng phát hoà theo bản năng.
Luân khó chịu :
“..Đi ngoài!”
Là một Beta, Khang hiểu cảm giác của Luân. Luân đang khó chịu và làm gì đó để giúp Luân thoải mái hơn. Khang chạy lấy khăn và nước mát, mong rằng sẽ khiến làn da nóng bỏng của Luân dịu phần nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chao-anh-anh-sang-cua-em/giao-diem-cua-chung-ta.html.]
Càng lau, Luân càng nóng và cáu gắt:
“Tôi bảo ngoài! Không thấy !”
Nói xong, Luân càng khó chịu, nghiến răng đến mức đôi môi mỏng trắng bệch và thứ chất lỏng màu đỏ tuôn .
Bằng kiến thức sinh học cơ bản, Khang một Alpha cần gì. Đó là đánh dấu. Thứ thể xoa dịu phần bản năng chiếm hữu của họ. Và lúc Khang chỉ đơn thuần nghĩ đánh dấu cũng chỉ là cắn, thì cắn chắc sẽ đỡ chăng?
Không do dự, Khang lưng, để lộ nơi tuyến thể khô khốc khả năng tiết thứ xoa dịu Alpha mà với Luân:
“Cắn , lẽ sẽ khiến dễ chịu hơn phần nào.”
Bằng chút lý trí yếu ớt còn xót , Luân vẫn giằng co để giữ sự tỉnh táo. quá mệt để chiến thắng thứ bản năng . Cuối cùng Luân cắn xuống.
Không qua bao lâu, nơi khô khốc đó gặm nhấm đến mất cảm giác. Phố sáng đèn, trong căn phòng với ánh sáng vàng ấm áp, Luân mệt lả tựa đầu lên vai Khang.
Dù lớn tuổi hơn nhưng Khang lọt thỏm trong lòng Luân. Cậu Luân bọc lấy như thể trong giây phút đó là điều quý giá nhất của Alpha .
Khang khó khăn lách khỏi vòng tay của Luân, đỡ lên giường và dọn dẹp những ống thuốc ức chế lăn lóc sàn. Đi ngang qua gương hành lang, Khang mới thấy chiếc cổ trắng ngần của giờ đây chỉ là vết cắn đáng sợ và tím tái. Khang chỉ nghĩ:
“Tháng nào cũng sẽ khổ sở như ?”
Khang chỉ băng bó cơ bản, chuẩn một phần ăn nhẹ cho Luân và chờ ở bàn phòng ăn, phòng khi thức giấc vì đói. Dù cả ngày nay Luân vẫn ăn gì.
Khoảnh khắc đó, Khang hạ quyết tâm chăm sóc cho đứa trẻ chu đáo hơn nữa.