Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chap 8:
Đã một tuần . Luân từng khỏi phòng.
“Ngoài trời khí trong lành lắm, ngoài vườn chút ?”
…
“Luân ơi, hoa mà tụi trồng tháng nhuỵ . Cậu tưới nước cho chúng ?”
…
“Luân ơi, mua chậu sen đá . Cậu nghĩ nên đặt ở thì nhỉ?”
…
Như vạch xuất phát. Mặc cho Khang gì, đáp vẫn chỉ là sự yên lặng.
Cậu lặng trong tâm hồn khi trai chỉ mới đây tìm nụ và ánh lên chút sức sống thì giờ đây bủa vây và chìm trong nỗi sợ tâm lý.
cảm giác giống sự cảm thông giữa và . Nó hình như còn đặc biệt hơn cả thế.
gọi tên nó lên . Cảm giác là gì ?
Khang đặt tay lên nơi nhói đau lồng ngực.
/Cốc cốc/
“Luân ơi, chợ chút nhé. Có gì ăn ?”
“...”
“Vậy.. một chốc nhé.”
…
Luân ở trong phòng, nơi tối tăm và ngột ngạt. Cậu co đất với lưng dựa cửa. Cậu vẫn luôn lắng những điều Khang và để tâm đến nó.
sự dằn vặt vì làm tổn thương mỗi lớn hơn mỗi khi định mở cánh cửa .
Cậu dám đối diện với . Vì dám tưởng tượng sẽ biểu cảm như nào về kẻ làm tổn thương đến .
Anh quá bụng, quá ấm áp. Có thể quan tâm đến vì thương cảm một kẻ mù loà hoặc là vì làm tròn trách nhiệm trong công việc.
Vì thấy nên những nỗi sợ càng mạnh mẽ đến nỗi lấp chút tia sáng mong manh mà chỉ nắm . Mảng tối dần gặm nát tâm lý …
[Anh Khang ơi..]
Luân ôm chặt lấy bản và trượt dần xuống. Dù ôm chặt như nào thì cơ thể vẫn run rẩy thể kiềm .
…
Khang đang đường với nỗi bận tâm về Luân nên lơ đễnh bỏ lỡ tín hiệu đèn xanh chuyển vàng và đỏ..
[Hình như Luân thích sườn hơn gà thì làm sườn ha–]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chao-anh-anh-sang-cua-em/chia-lia.html.]
Cậu đang đăm chiêu bỗng thì thấy tiếng còi inh ỏi và tiếng bánh xe ma sát với mặt đường chói tai xa. Cậu qua trái thì thấy chỉ cách vài mét là chiếc xe trọng tải đang lao về .
Khoảnh khắc đó nhớ câu [Trong giây phút cận kề cái chết, cuộc đời bạn sẽ tua nhanh như một cuốn phim trong đầu bạn]
Giây phút đó những khoảnh khắc nhỏ to từng xảy trong đời hiện lên.
Từ những khoảnh khắc vui vẻ bên ba cùng các em đến ngày mưa rơi rả rích hộ vì tai nạn nghề nghiệp mà bỏ em , đến những lúc chật vật với cuộc sống..
[Chắc tiền tiết kiệm của đủ cho bà và các em trải thêm vài tháng..]
thước phim cuối cùng hiện lên là hình ảnh của Luân.
Những ngày tháng cả hai từ xa lạ đến thiết, đùa giỡn, trồng cây, chuyện trò…
Và nụ của .
[À, thấy em nữa..]
/KÉT____/
/RẦM/
/AAA–/
[Ồn quá]
[Người ướt quá, chóng mặt..]
[Luân– bữa trưa–]
…
/Reng– Reng–/
[Điện thoại?]
Luân đánh thức bởi tiếng điện thoại bàn trong phòng . Không hiểu nó chói tai đến . Sao thấy bất an như ?
/Cạch/
“Alo?”
[Luân ơi, Khang–]