“ là kỳ tích mà. Tôi sẽ báo cho ông bà chủ , bây giờ sẽ gọi đón về–”
“Không, chờ Khang”
“Cậu cần nghỉ ngơi, còn ngất làm tim ngừng đập !”
“Làm ơn, Uẩn. Em thể an lòng để về nhà .”
Uẩn trai mặt mà trầm tư. Tôi như một trai, bên cạnh bé từ rạng rỡ lúc nhỏ đến khi rực rỡ mà kiêu hãnh trong hàng nghìn đôi mắt tán dương, đến cả lúc trai vụn vỡ gục ngã biến cố ác quỷ .
Nó chỉ lấy ánh sáng trong mắt của nhưng còn lấy cả phương hướng của . chỉ mới đây thôi, Khang bỗng xuất hiện như một cây gậy dẫn đường mà dịu dàng thắp sáng mảng tối của trai nhỏ bé .
Giờ đây thứ ánh sáng nhỏ bé vẻ còn nhỏ bé nữa .
“Haiz, thôi . chỉ cần một chút kiệt sức thì sẽ đóng gói về nhà liền đấy!”
“Vâng, em thương em nhất mà.”
—
Cả hai trở về phòng cấp cứu mà Khang đang bên trong , mà chờ đợi.
1 tiếng 2 tiếng trôi qua. Mỗi giây mỗi phút lướt qua, sự lo lắng của Luân ngày một to lớn. Kẻ vô thần cao ngạo như Luân, bây giờ nhỏ bé cầu xin với các thần thánh từng đến. Chỉ mong cho trai đặt ở đầu tim đang chiến đấu trong bình an vô sự.
/Cạch/
Các bác sĩ đẩy cáng , hiện đôi mắt còn mờ nhoè của Luân là một trai đang đó với gương mặt trắng bệch đến đau lòng. Cậu chậm chạp tới run rẩy phác hoạ khuôn mặt của trai như thể chỉ cần mạnh tay một chút sẽ làm đau . Làm đau Khang của .
Uẩn qua kéo nhẹ Luân mà bảo.
“Tôi sẽ làm thủ tục cho Khang, theo y tá đưa Khang phòng bệnh ."
Uẩn .
“Không nữa , Khang bình an .”
“..Ừm”
Tiếng nghẹn ngào tưởng chừng ai phát hiện Uẩn trọn. Không chỉ Luân, cũng thở phào nhẹ nhõm khi Khang bình an.
—
Khang nhấc mí mắt nặng trĩu của , cố gắng chung quanh để định thần nơi là , thì bỗng tay cảm giác như ai nắm lấy chặt hơn. Nghiêng đầu qua Khang thấy Luân đang nắm lấy bàn tay của , khuôn mặt sững hồi lâu thì bất ngờ như một chuỗi ngọc đứt, từng giọt nước mắt của Luân tự chủ mà rơi xuống nơi những ngón tay đang đan của hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chao-anh-anh-sang-cua-em/chao-mung-anh-tro-ve-binh-an.html.]
“Chào mừng trở về bình an..”
Luân nghẹn ngào
“...Ừm, về ”
Khang thì thào đáp và đó là những nụ nhẹ nhõm vì trút nỗi bất an nặng nề của Luân.
—
Sau khi bác sĩ kiểm tra một lượt và nhắc nhở những điều cần chú ý thì Khang lên tiếng
“Em.. hả”
“Vâng, em lấy thị giác , cũng trở về bình an . là chuyện gặp chuyện mà”
“Mắt em lắm”
“...”
“...”
“A, xin , đột ngột quá --”
Khang lên thì thấy trai nọ về hướng khác mà tránh né ánh mắt và để lộ chóp tai đỏ ửng tự bao giờ. Không hiểu cũng cảm thấy ngứa ngáy mà đôi gò má cũng vương hồng.
“..Em cảm ơn. Em vui lắm..”
“Khi khen..”
[Bố, con cảm ơn vì đôi mắt !!]
“E hèm!”
“Chào Uẩn”
“Chào Khang, cảm thấy . Bác sĩ gãy tay , rạn xương đùi trái và chấn động não; ngoài thì còn va đập phần mềm. Cũng may lúc đó chiếc xe trọng tải cũng kịp thời né phần nào.”
“Vâng cũng may ạ”
Khang thều thào đáp thì bỗng liếc qua thấy đôi mắt đỏ ửng đang ngấn lệ của Luân đang từ bao giờ. Lòng sưởi mà ấm, nhẹ nhàng mà dỗ dành rằng.
“Anh nữa mà, chẳng vẫn thể chuyện với em đây .”
Rồi nhẹ nhàng khều bàn tay đang siết đến trắng bệch bên giường . Rồi các ngón tay , cả bàn tay đều nhẹ nhàng nắm lấy bởi bàn tay .