CHÀO ANH ÁNH SÁNG CỦA EM - #9

Cập nhật lúc: 2026-03-03 15:13:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

chương 9

Chưa bao giờ căm ghét việc mù như bây giờ, vì cái tầm tối tăm nó mang cho Luân như một sự tra tấn khoan nhượng . Cái màn đen càng khuếch trương tiếng tim đập vì căng thẳng của đến vô tận, nó càng làm vang hơn tiếng ù chát chúa bên tai . Luân căng thẳng siết những ngón tay vốn trắng của thêm lợt lạt. 

 

Nếu Khang khuôn mặt mà dốc tâm chăm sóc chỉ chút khí sắc, giờ đây chỉ còn là vẻ nhợt nhạt như lúc hẳn là sẽ đau lòng.

 

Khi Uẩn đưa tới bệnh viện và hỏi thăm ở quầy lễ tân, thì bây giờ hai cánh cửa ngăn cách bởi bảng hiệu cấp cứu đang sáng đèn đến chói mắt . Đứng ở đó mới thấy nhỏ bé và bất lực đến mức nào, tiếng vội vã và ồn ào của bệnh viện đập đôi tai làm những kí ức giữa ùa về như đèn kéo quân. 

 

Từ những khoảnh khắc đơn phương xa lánh đến những cái chạm đầu tiên giữa hai tâm hồn, đến cái t.a.i n.ạ.n vô tình đ.á.n.h đổ chút tự trọng còn của , nhưng điều bóp nghẹt trái tim là sự bụng vô vị lợi của hướng về .

 

Tại bây giờ mới nhận hả Luân? Mày mất thị giác mà mày còn để mất Luân.

 

Suy nghĩ chỉ nảy lên thì lồng n.g.ự.c Luân như bàn tay vô hình mang theo hình phạt cho bóp nghẹt từng thở . Cậu đau đớn khuỵu xuống, hình đổ ập xuống sàn bệnh viện lạnh lẽo.

 

“Cậu Luân!! Cậu —!!”

“---!! Bác sĩ—!!”

 

Cơn đau đầu ập tới khiến thái dương căng cứng mà đổ một mảng mồ hôi lạnh nhưng vẫn dùng đôi mắt thể tụ tiêu điểm mà hướng về cánh cửa cấp cứu đang khép chặt , mong chờ một phép lạ sẽ xảy với trai mà yêu thương.

 

[Khang ơi, xin . Em thể mất cả nữa. Anh ơi..]

 

…(góc của Khang)

 

Khang thể nhấc mi mắt , chúng nặng trĩu như đè nặng bởi hàng nghìn quả tạ . Cậu thấy một đen kịt phía đầu , xa tít tắp ở đó một tia sáng. Xung quanh là tiếng máy móc, tiếng thúc giục, những giọng lạ lùng. 

 

Lạnh lẽo quá…

 

Cậu hiểu vì ở đây, nhưng điều duy nhất cảm nhận là một cơn mệt mỏi đè lên , khiến cứ chìm dần chìm dần. Cậu cố gắng vùng vẫy nhưng như thể ai cột một chiếc mỏ neo và thả nó một vùng sâu thẳm , bất lực ngày một kéo xuống. Cậu buộc trơ mắt điểm sáng ngày một xa dần đến khi nhoè .

 

[Không ! Nhịp tim bệnh nhân dấu hiệu ngừng đập!]

 

[Thực hiện sốc điện—]

 

Thôi , nợ trả cũng xong, tiền tiết kiệm chắc cũng đủ cho bà và các em trang trải một thời gian. Mình mệt , ngủ một chút.

 

Bà ơi, con chỉ chợp mắt chút thôi, chỉ một lát thôi, bà hãy gọi con dậy nhé..

 

[Khang ơi, xin —]

 

Ai

 

Sao thống khổ đến thế? 

 

[Em thể mất cả nữa.]

 

Tôi còn nợ ? Sao gọi nơi nào trong lồng n.g.ự.c nhói đến thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chao-anh-anh-sang-cua-em/9.html.]

 

[Anh ơi—]

 

À 

 

Là Luân. Cậu sếp nhỏ bướng bỉnh của . , quên mất nhỉ. Tôi còn làm cơm trưa cho mà. Liệu thấy về giận dỗi bỏ bữa thì đây. Liệu thấy về lo lắng thì đây..

 

Tôi vẫn tiếng đàn của em.

 

Tôi vẫn hát giai điệu của em.

 

Tôi vẫn thấy nụ của em.

 

/Tít—tít–tít-tít/

 

[Tim bệnh nhân dấu hiệu đập ạ!]

 

Tôi nhớ em.

 

—(góc của Luân)

 

Luân khẽ mở đôi mắt thì bỗng một tia sáng chiếu tới làm chói đôi mắt yếu ớt của .

 

Chói quá.. Chói ư?!

 

Cậu gắng mở đôi mắt cách chậm rãi nữa mà dậy. Nghe thấy tiếng động, Uẩn đang trao đổi cùng bác sĩ liền thì phát hiện Luân tỉnh vội chạy tới hỏi han xác nhận.

 

“Cậu Luân, cảm thấy thế nào ?! Cậu đột ngột ngất xỉu thực sự làm sợ ch*t!”

“Tôi sẽ gọi đưa về nghỉ ngơi, còn Khang sẽ ở đây túc trực báo với –”

 

Uẩn lên Khang thì sững . Vì đôi mắt vốn sẽ tụ tiêu điểm  khuôn mặt trai mặt ,  bây giờ chúng đang lờ mờ thẳng về phía . Như thể thấy  

 

“Anh Uẩn.. hình như ..”

"..."

“Bác sĩ?! Bác-bác sĩ!--”

 

Uẩn vội vã chạy ngoài.

 

 

“Ừm vẻ cơn sốc khiến ngất xỉu thì phần đầu vô tình va đập, làm cục m.á.u đông đó phần nào rã khiến mạch m.á.u tắc nghẽn lưu thông giúp khôi phục thị giác cho .”

vẫn cần chú ý cẩn thận sức khoẻ  vì mắt vẫn còn yếu, vẫn cần tránh tiếp xúc trực tiếp với ánh sáng mạnh.”

 

Nói xong bác sĩ cùng y tá trở về với công việc để lặng yên tĩnh cho căn phòng. 

 

Loading...