CHÀO ANH ÁNH SÁNG CỦA EM - # 6

Cập nhật lúc: 2025-10-11 16:28:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

chap 6: 

 

Luân đóng cửa phòng . Bây giờ mới nhận sự đường đột của , nghĩ thì ai mà chả nghi ngờ khi bỗng nhận lời đề nghị như cơ chứ.

 

khi từ bây giờ sẽ chỉ một trong ngôi nhà hằng đêm thì thấy an tâm lạ thường. 

 

Phải chăng vì còn cô đơn ở đây nên mới thấy cô đơn?

 

Tâm hồn dậy sóng nó cứ âm ỉ như thế mà mang giấc ngủ.

 

Lại một ngày mới khi Luân đang chiếc ghế quen thuộc hàng ngày của thì bỗng Khang tiến gần, khuỵu xuống bằng tầm của Luân và hỏi:

 

“Luân ơi, chốc nữa xin phép vắng, độ một hoặc hai tiếng.”

“Tôi sẽ về kịp để chuẩn bữa trưa. Được ?”

 

Luân hướng mặt về nơi phát âm thanh, đùa giỡn mà trả lời:

 

“Đáng lẽ thể tự ý cũng thấy nếu trốn .”

“Nói chứ cứ . Tôi khắt khe đến .”

 

Luân thể thoải mái buông lời đùa giỡn như cũng là kết quả quá trình đầy nỗ lực của Khang khi luôn cố gắng nối gần cách giữa hai

 

“Ừm sẽ về sớm thôi. Cậu đợi nhé”

 

Nói tiếng bước chân của Khang rộn ràng tới lui đến khi tiếng mở và đóng cửa vang lên thì mới lặng hẳn.

 

Luân ở đó, làm gì cả và nghĩ:

 

[Giá mà thể đồng hồ nhỉ]

 

 

Khang đang đường tới phòng nơi làm thêm. Đó là một quán cà phê điểm tâm, chỉ buổi tối mới thêm phần âm nhạc theo yêu cầu. 

 

Khi tới nơi, tiệm đang khá đông khách nên cũng xông xáo phụ giúp dù nhận vị trí cho những việc như

 

Qua 30 phút, tiệm cuối cùng ngớt khách thì chị Châu từ bên trong bếp

 

“Sao nay em qua đây giờ Khang. Đã khoẻ hơn .”

 

Khang chột trừ vì tối qua bận rộn với đề nghị của Luân nên xin nghỉ phép với lý do khoẻ. Cũng vì đó mà chị Châu mới hỏi thăm như .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chao-anh-anh-sang-cua-em/6.html.]

“Em nữa , em cảm ơn chị nhiều. Thật nay em qua đây là vì em chuyện .”

“Em xin nghỉ việc ạ.”

 

Khang trong sự chột . Để mà thì chị Châu cũng tính là cưu mang khi cho làm việc ở đây những ngày đầu lạ lẫm. 

 

“Tìm công việc định hơn hả. Chị mừng cho em.”

 

Chị Châu lên tiếng với sự nhẹ nhõm và vui mừng, nếu khác còn tưởng họ thực sự là chị em .

 

“Công việc mới thế nào, áp lực chứ.” chị hỏi.

 

“Cũng vất vả lắm chị ạ, đều sức mà ông chủ còn trả công khá hậu hĩnh.”

 

“Ừm, . Nếu thời gian thì nhớ ghé qua thăm chị với các bạn.”

“Mày mà quên là tay chị đấy.”

 

Chị Châu chống cằm, nhẹ nhàng mà dặn dò. Sau đó hai chị em chuyện, cũng hỏi thăm các bạn trong quán thêm một chút chào tạm biệt về.

 

Lúc đó Khang đồng hồ thì cũng 10 giờ 30. Bước chân liền trở nên vội vàng.

 

/Cạch/

 

“Anh về .”

“Ừm, về đây.”

 

Thì mới chỉ ba tiếng trôi qua. 

 

Bình thường Luân luôn cảm thấy thời gian trôi nhanh, chỉ ở đó lắng sự nhẹ nhàng vội vã của buổi sáng nhưng chỉ thoáng chốc thôi thấy sự yên tĩnh của buổi trưa và như cái chớp mắt thấy sự nhộn nhịp của buổi tối.

 

Ấy mà hôm nay, chỉ là ba tiếng đồng hồ làm tưởng chừng như trôi qua cả một ngày. 

 

Có lẽ do chút khác biệt, do đang chờ đợi ai đó ?

 

“Cậu chắc đói nhỉ, sẽ làm bữa trưa nhanh thôi.”

 

Khang bỗng cắt đứt suy nghĩ của Luân.

 

“Ừm. Sắp đói ngất .”

“Ha ha, xin . Cậu chờ một chút nữa thôi.”

 

 

Bẵng đến nửa đêm. Khi Khang đang chìm trong giấc ngủ thì thấy tiếng rên rỉ ở đó vọng .

Loading...