CHÀO ANH ÁNH SÁNG CỦA EM - #5

Cập nhật lúc: 2025-10-06 14:18:10
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

chap 5:

Sau khi nhà, Luân Khang thể dọn căn phòng trống nào cũng còn thiếu gì thì báo với Uẩn .

Nói xong thì Luân trở xuống phòng khách. Và cũng để Khang thời gian quyết định.

Giờ đây Khang mới thực sự ngắm kĩ càng ngôi nhà .  Mọi ngóc ngách đều tinh tế. Với các gam màu trung tính, hài hoà càng làm cho căn hộ trông thẩm mỹ.

Suy nghĩ một lúc thì Khang chọn phòng thứ hai bên trái tính từ phòng của Luân. Dù bây giờ cũng là bảo mẫu 24/7 thì vẫn nên ở gần một chút để tiện bề làm việc.

Chỉ 20 phút thì Uẩn - trợ lí của Luân tới đưa đồ cho Khang. Anh mang theo một ánh mong mỏi giải đáp, cơ mà Luân nhanh hơn bảo Uẩn đưa đồ xong thì mau về . Cuối cùng Uẩn chỉ thể để bụng ngàn vạn câu hỏi mà về.

Khang ở phòng khách chờ Luân. Trong lúc chờ đợi thì cơn mệt mỏi và buồn ngủ kéo đến, trai cố gắng chống trọi vì vẫn còn điều bàn bạc với Luân.

Trong ván đấu , cơn buồn ngủ chiến thắng. Khang gục. Chiếc đầu nhỏ lắc lư, kéo theo là cơ thể nghiêng ngả nhưng khi sắp đặt lưng xuống thì trai chậm chạp trở về tư thế ngay ngắn.

Trông thật đáng yêu

Luân từ phòng tắm cứ ngỡ Khang sẽ líu lo hỏi tại cho thuê phòng nhưng trái , chỉ tĩnh mịch.

Trong giây lát, Luân căng thẳng.

[Không lẽ về ? Bởi vì đột ngột quá ?]

Cậu cố gắng nhanh hơn phòng khách, khi tay đang quờ quạng để tìm xác định các đồ vật thì bỗng chạm tới một vật tròn mềm mại.

Luân đang đỡ chiếc đầu nghiêng ngả của Khang. Lúc trái tim đang đập loạn vì căng thẳng của Luân trở về nhịp nhàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chao-anh-anh-sang-cua-em/5.html.]

Những ngón tay như ve vuốt bởi mái tóc mềm của Khang. Chúng ngứa ngáy mà cử động đôi chút.

[Mềm thật.]

Chẳng qua bao lâu, Khang bỗng tỉnh giấc. Phát hiện kê đầu lên tay Luân bằng phép màu nào đó. Cậu ngượng ngùng xin cảm ơn.

Cậu vẫn hiểu vì từ đang chờ thành ngủ gục tự lúc nào. Xấu hổ hơn là ngủ gục tay chủ nhà. Khuôn mặt ửng hồng theo từng câu xin .

Phía Luân từ khi Khang bật dậy khỏi bản tay thì chỗ nào đó cảm giác như hụt một phần. Bàn tay khựng trung, cảm nhận sự trống vắng mà nhớ cảm giác mềm mại mới đây. Luân :

“Cũng trễ , về phòng nghỉ ngơi .”

“Có gì thì để mai hãy . Hôm nay là đủ .”

Nói Luân trở về phòng, để Khang một ở phía vẫn đang tiêu hoá sự hổ . Bình tĩnh thì nghĩ

[Ngày mai xin nghỉ công việc ở phòng thôi.]

Ngẫm cảm thẩy khá may mắn khi mới chân ướt chân ráo những ngày đầu lên Hà Nội chị chủ nhận về hát ở tiệm mỗi tối.

Chị tên Châu, là một cô gái cá tính, nổi bật và bụng. Nhân viên quán cũng đều là những cảnh thì cũng là những “đặc biệt” ai nhận.

Không là họ xa, ai cũng ấm áp và tử tế. Chỉ vì họ sống thật với con cho là khác nên cũng chẳng ai tới gần huống chi là thuê mướn.

Dù tiếc công việc đấy nhưng với tính chất mới của công việc thì Khang thể làm việc ở đó nữa. vẫn sẽ giữ liên lạc, với thì chị Châu và các bạn của ở đó như một gia đình .

Với quyết định đó, Khang trở về phòng tắm rửa và nghỉ ngơi.

Ngày mai sẽ là một trang mới thật . Chắc chắn là .

Loading...