CHƯƠNG 08: LO CHẾT ĐI ĐƯỢC!
Sau khi cẩn thận chăm sóc và băng bó các vết thương cho Rin, James bắt đầu mở một bộ phim. Cả hai cùng cuộn thoải mái chiếc ghế sofa. Dù trong lòng vẫn còn bừng bừng lửa giận vì chuyện Rin bạo hành, James vẫn để tựa sát bên .
"Em thể ăn bất cứ món ăn vặt nào bàn nếu em ," James nhẹ nhàng .
Rin khẽ gật đầu. Cậu chầm chậm tựa đầu lên vai James. Hành động đầy tính tin cậy khiến James kìm mà đỏ mặt.
"Này... …" James định gì đó nhưng chợt nhận Rin chìm giấc ngủ sâu. “Thôi bỏ ” thầm nghĩ.
Sáng hôm
James thức dậy và nhận Rin đang gọn .Cả hai ngủ quên ghế sofa suốt cả đêm. James bối rối đến mức chân tay luống cuống. Anh đưa tay vuốt nhẹ những lọn tóc của Rin, và hành động vô tình làm tỉnh giấc.
"Hửm... hmmm..." Rin lẩm bẩm ngái ngủ.
"À... làm em thức giấc hả? Xin nhé... em cứ ngủ tiếp ," James vội vàng dỗ dành.
"Em ngủ nữa , em tỉnh hẳn ," Rin đáp.
James mỉm : "Lỗi của ... Ơ mà khoan! Anh mở cửa tiệm sách!". Anh vội vã bật dậy: "Em cứ nghỉ tiếp nhé!".
" em bảo là…” Rin chỉ thở dài khi thấy James lao vù xuống lầu từ đời nào.
"Ủa? Cậu đang ở nhà hả James?" Kayla hỏi khi thấy xuất hiện. Hóa cô chủ động mở cửa tiệm từ .
"Hả, Kayla? Chị ở đây từ khi nào thế! Mà khoan... hôm nay là thứ mấy ?!" James thảng thốt kêu lên.
"Thứ Sáu. Mà , đáng lẽ nhóc đang ở trường chứ? Đang làm cái quái gì ở đây hả?" Kayla thắc mắc.
"À thì... đêm qua rắc rối một chút," James gãi đầu giải thích. "Rin gặp chuyện nên cả hai bọn em đều ngủ quên ghế".
"Hai ngủ chung ghế sofa á?! Đáng yêu ghê! Mà khoan... chú mày vẫn đụng chạm gì hết đúng ?" Kayla trêu chọc.
"B-bình tĩnh ! Em vẫn còn đang ở gác đấy...!" James đỏ mặt gắt lên.
Kayla mỉm tinh quái: "Ha ha... xin nhé!".
"CHỊ ĐẾN RỒI ĐÂY! CÓ MUỘN QUÁ KHÔNG?!".
Chị gái của Rin đột ngột xông thẳng qua cửa tiệm. "Ồ, là em ! Rin ở đây ?!".
"À... chị là chị gái của Rin đúng ? Em đang ở lầu," James đáp.
" ! Tôi là Kimmy, chị của Rin. Tôi thực sự xin vì đến kịp!. Rin nhắn tin cho về chuyện của bố... và lo đến phát điên! Tôi làm y tá ca đêm nên lúc nào cũng trả lời điện thoại ! Tôi thực sự xin !". Kimmy dường như sắp phát hoảng vì lo lắng.
"Chị bình tĩnh ạ! Em đang ở lầu mà. Em bảo em ngủ tiếp nhưng chắc em . Chị lối ," James trấn an.
Kimmy gật đầu nhanh chóng theo chân James lên lầu.
"Chị thấy ... em đang ngủ say ghế sofa đó thôi," James khẽ .
Kimmy trút một thở phào nhẹ nhõm. "Ơn giời... thật lạ khi thấy nó chịu lời khác đấy. Bình thường nó bướng bỉnh lắm! Nếu nó chịu lời , chứng tỏ nó thực sự thích đó!". Kimmy mỉm đầy ẩn ý.
James đỏ bừng mặt, lắp bắp: "Thì... ! Chắc là... dĩ nhiên !".
"Lát nữa sẽ đưa Rin về. Cứ báo cho khi nào nó tỉnh nhé! À, đó là nếu nó còn về nhà..." Kimmy mỉm .
"Vâng, em sẽ báo cho chị. Cảm ơn chị ghé qua!" James tiễn khách.
Liệu em về nhà ư? Tôi nghĩ là ... Em cuộn tròn ở đây trông bình yên và đáng yêu đến thế cơ mà.
CHƯƠNG 09: ĐỪNG ĐI
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chang-trai-va-tiem-sach/chuong-08-09.html.]
Rin cuối cùng cũng tỉnh giấc. Cậu nhận vẫn đang ở tư thế cũ, cuộn tròn trong lòng James như lúc khi James bảo ngủ tiếp. Rin khẽ mỉm .
là đồ ngốc... cứ nhất quyết bắt đúng vị trí ? Tưởng nhận chắc? Rin thầm nghĩ.
"R-Rin? Em dậy ?" James bất ngờ lên tiếng.
"Hửm? Vâng," Rin đáp .
Anh thậm chí còn ngủ tí nào! Rin nhận ngay lập tức. Giọng tỉnh táo như thể thức từ lâu !.
"Em ..." James ngập ngừng. Anh đang đấu tranh tư tưởng xem nên bảo Rin về nhà với chị gái . nếu đồng ý thì ? James thực sự rời chút nào. "...đến tiệm cà phê đó nữa ? Anh họ mới món cà phê băng mới đấy!"
“Phù... thế chắc ” James thở phào nhẹ nhõm.
"Được chứ," Rin trả lời. "Em mang theo một cuốn sách ? Em thích sách sáng sớm lắm".
"Tất nhiên !" James hào hứng bật dậy, vội vàng chỉnh tóc và quần áo.
“Anh chắc chắn đang giấu chuyện gì đó . Vụng về đến mức buồn luôn” Rin khẽ thầm.
Khi cả hai chuẩn xong, họ cùng bộ đến tiệm cà phê. Rin gọi món mới của quán, một ly cà phê đá tên là "Strawberry Shortcake". Vị của nó ngọt ngào và tuyệt vời đến kinh ngạc.
"Anh thử ?" Rin đưa ly nước về phía James.
James bỗng chốc trở nên luống cuống và đỏ mặt. "Anh á?! Thử nó á?!". Rin cảm thấy bối rối, hiểu tại ngạc nhiên đến .
Thế chẳng khác nào một nụ hôn gián tiếp chứ?! James gào thét trong lòng.
"Sao ?Anh thích vị ?" Rin hỏi .
"Không! Anh sẽ thử!" James vội vàng hớp một ngụm. "Oa... ngon thật đấy". Anh kìm mà uống thêm một ngụm nữa.
"Này, đừng uống hết của em chứ!" Rin la lên.
James bật : "Ha ha... xin !".
"James," Rin đột ngột gọi tên .
"Ơi?".
"Anh đang giấu em chuyện gì đó. Lần là chuyện gì đây?" Rin xoáy .
"Hả?! Ý-ý em là ?!" James chối quanh.
"Nói mau , giấu giếm tệ lắm".
“C.h.ế.t tiệt! em chút nào…” James thầm nghĩ.
"Ờ thì... chị gái em ghé qua tối qua. Chị báo khi nào em tỉnh dậy để chị đón em về".
"Chỉ thôi ?".
"... em !" James thút thít, vẻ mặt trông tội nghiệp vô cùng.
Rin bật sự trẻ con của . "Anh ngốc quá. Nếu , em sẵn lòng ở tiệm sách với lâu hơn mà".
"T-thật ?" James ngước mắt hỏi.
"Thật".
James nhảy cẫng lên vì vui sướng: "Mau báo cho chị em ! Chúng thể thêm thật nhiều đêm ngủ cùng nữa!!".
Rin mỉm đáp: "Vâng".
“Đáng yêu thật…” Rin nghĩ thầm.