6.
Lần nữa tỉnh lại, ta đã trở về kinh thành.
Khung cảnh thật quen thuộc, đây chính là tẩm cung trước kia của ta.
Cơn đau xé toạc từ tim truyền đến, ta khẽ rên một tiếng, mở mắt ra liền thấy khuôn mặt xanh mét của Thẩm Lăng Phong.
Ta nhìn râu ria lún phún trên cằm hắn, khóe môi cong lên, cười đầy châm chọc:
"Bệ hạ lại đối xử với một quân kỹ thế này, không sợ thiên hạ dị nghị sao?"
Thẩm Lăng Phong trầm mặt nhìn ta, nắm tay siết chặt đến mức nổi cả gân xanh.
Hắn nghiến răng, giọng đầy thất vọng:
"Ta vốn nghĩ… nàng sẽ giữ gìn trinh tiết mà tự s.át!"
Ta nghe mà muốn bật cười.
Hắn lại còn đang thất vọng với ta sao?
Hắn còn mong ta tam trinh cửu liệt, giữ thân như ngọc vì hắn, giống như Cát Tường, đập đầu ch.ết quách đi sao?
Ta cười lạnh, ánh mắt sắc như dao:
"Phụ thân và huynh trưởng ta ch.ết oan, x.ác còn chưa lạnh, sao ta dám ch.ết chứ?"
Tay Thẩm Lăng Phong khẽ run lên, nhưng hắn lại chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi bên giường ta.
Một lúc lâu sau, mới nhẹ nhàng lên tiếng:
"Nếu thật sự là nàng đã cứu ta… tại sao chưa từng nói?"
"Ta cần gì phải nói?"
"Ta một lòng yêu ngươi, chỉ mong đổi lấy một tấm chân tình, nào ngờ ngươi lại mù quáng đến thế."
"Chỉ cần ai cứu ngươi, ngươi liền yêu kẻ đó?"
Ta cố tình nói lời cay độc nhất.
Dù gì, ta cũng là thiên kim đích nữ Hộ Quốc Công phủ, từ nhỏ đã học thi thư lễ nghĩa, cốt cách thanh cao.
"Khi đó, ta chỉ mong ngươi thật lòng yêu ta, không phải vì báo ân!"
"Nhưng ngươi thì sao?"
"Phụ thân ta là ân sư của ngươi, huynh trưởng ta xem ngươi như huynh đệ, cuối cùng lại ch.ết thảm, không ai nhặt xác!"
"Thẩm Lăng Phong, nhà họ Phương ta rốt cuộc có lỗi gì với ngươi?!
"Ngươi còn muốn hành hạ ta đến khi nào mới hài lòng đây?!"
Thẩm Lăng Phong siết chặt hàm răng, quai hàm hơi phập phồng, cố kìm nén cảm xúc.
Nhưng chẳng thể nói được lời nào.
Ta biết, hắn không dám nói.
Hắn cũng không dám tin.
Hắn sợ bản thân đã gi.ết nhầm người!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chang-tin-nhan-gian-co-bac-dau/chuong-5.html.]
Ta và hắn lặng lẽ đối diện nhau trong im lặng, hồi lâu sau, Thẩm Lăng Phong thở dài.
Hắn giơ tay, định chạm vào bàn tay ta, nhưng rồi như thể cảm thấy ghê tởm, cuối cùng vẫn rụt tay lại.
"Nàng cứ nghỉ ngơi đi. Chuyện năm đó… trẫm sẽ điều tra rõ."
Nhưng điều tra xong thì sao, hắn không nói.
Thẩm Lăng Phong đứng dậy, rời khỏi tẩm cung của ta.
Cánh cửa khép lại.
Ta lặng lẽ lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, đưa tay day huyệt thái dương đau nhức.
Thật ngu xuẩn.
Trước khi bị đày khỏi kinh thành, ta đã tận mắt nhìn thấy t.h.i t.h.ể phụ thân cùng huynh trưởng, lúc đó ta mới tỉnh ngộ, mới biết mình đã n.gu đến mức nào.
Chỉ trong vỏn vẹn năm ngày, ta không những từng bước sắp xếp kế hoạch mà còn điều tra rõ nguyên nhân Thẩm Lăng Phong đột ngột thay lòng đổi dạ, lấy oán báo ơn.
Thì ra, vào ba ngày ta cứu Thẩm Lăng Phong khỏi cơn sốt cao hôn mê…
Đường muội ta, Phương Vi Vi, lại thừa cơ chen vào, cướp lấy công lao của ta.
Ả ta còn ly gián, nói công lao của phụ thân và huynh ta thực ra là của cha ả.
Sau cùng, hai cha con nhà họ Phương Vi Vi cấu kết với nhau, vu oan cho cả nhà ta tội mưu phản, khiến Thẩm Lăng Phong tru di cửu tộc nhà ta.
"Nương nương, Doanh tướng quân vừa gửi tin về, nói rằng quân tâm đã loạn."
Thúy Nhi tiến lên, hạ giọng bẩm báo.
Ta mở mắt ra, nhìn Thúy Nhi, hốc mắt hơi đỏ lên.
"Thúy Nhi, ngươi chịu khổ rồi."
Dù trước khi rời kinh, ta đã âm thầm bố trí người bảo vệ nàng.
Nhưng với thủ đoạn của Phương Vi Vi, chắc chắn sẽ không để nàng sống yên.
Muốn chịu đựng đến tận bây giờ, e là Thúy Nhi đã phải nếm trải không ít khổ sở.
Thúy Nhi lại vui vẻ lắc đầu:
"Được giúp nương nương, Thúy Nhi không khổ chút nào."
Ta vô cùng xúc động, nắm lấy tay Thúy Nhi, nước mắt lả chả rơi xuống.
Ta có thể thuận lợi quay về kinh thành, công lao của Thúy Nhi rất lớn.
Ta cúi đầu, thấp giọng nói:
"Truyền tin cho Doanh Kỵ, nói rằng kế hoạch tiến triển thuận lợi, bảo hắn chuẩn bị sẵn sàng."
Ta siết chặt nắm đấm, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay, vừa đau đớn, lại khiến ta tỉnh táo.
Trước đây, ta ng.u dốt, giả thanh cao, mới để Phương Vi Vi đè đầu cưỡi cổ hết lần này đến lần khác, hại cả nhà rơi vào kết cục này.
Bây giờ, ta đã bị vùi dập đến mức không còn tôn nghiêm, vậy thì…
Phương Diệu ta sẽ biến chính mình thành một thanh kiếm, cắm thẳng vào tim đôi cẩu nam nữ Phương Vi Vi và Thẩm Lăng Phong!
Ván cờ này, từ khoảnh khắc Thẩm Lăng Phong rời cung đến quân doanh…
Hắn và Phương Vi Vi đã định trước phải thua sạch!