Chẳng tin nhân gian có bạc đầu - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-03-15 15:27:42
Lượt xem: 121

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

2. 

 

Thực ra, ta vẫn đánh giá thấp thân phận của người đàn ông này. 

 

Ta tưởng hắn chỉ là một Bách phu trưởng. 

 

Nhưng không ngờ, hắn là một Thiên phu trưởng, có thể trực tiếp chọn quân kỹ rồi mang về doanh trướng của mình. 

 

Chỉ cần thăng thêm một cấp bậc nữa, hắn sẽ trở thành Vạn phu trưởng. 

 

Mà Vạn phu trưởng, chính là tướng quân. 

 

Nói cách khác, hắn chỉ còn cách vị trí tướng quân một bước. 

 

Nhưng bước này, khó như lên trời. 

 

Trừ khi… gi.ết tướng quân. 

 

"Doanh Kỵ, nhớ kỹ tên ta." 

 

Hắn đặt ta lên giường, đôi mắt sâu thẳm nhìn ta, như thể đang dò xét ta có ý đồ gì. 

 

Quân kỹ tìm cách đổi đời, hắn gặp không ít. 

 

Nhưng một kẻ phóng đãng, to gan như ta, chắc chắn là lần đầu tiên hắn gặp. 

 

"Ngươi muốn gì?" 

 

Ta chỉ cười nhìn hắn. Ta biết mình sở hữu đôi mắt đào hoa phong tình vô hạn. 

 

Ngày trước, Thẩm Lăng Phong luôn nhìn đắm đuối vào đôi mắt này, nói rằng không thể để người khác nhìn thấy chúng được. 

 

"Phương Diệu, tên của ta." 

 

Ta vòng tay ôm lấy cổ Doanh Kỵ, giọng ngọt ngào thỏ thẻ bên tai hắn. 

 

"Trưởng nữ phủ Hộ Quốc Công, Hoàng hậu ngày nào, nay chỉ là quân kỹ hèn mọn." 

 

"Doanh Kỵ, lật đổ giang sơn của Thẩm Lăng Phong, dâng nó cho ta được không?" 

 

Doanh Kỵ lập tức đẩy ta ra, lảo đảo lùi lại vài bước. 

 

Đôi mắt sắc bén tựa chiến lang tràn ngập không thể tin nổi. 

 

Hắn là kẻ thông minh, hắn hiểu ý ta, cũng thấu được mục đích của ta. 

 

Ta muốn khuấy đảo quân doanh này, biến cả đội quân thành con cờ trong tay mình. 

 

Năm xưa, Phương gia ta có thể giúp Thẩm Lăng Phong lên ngôi. 

 

Thì hôm nay, ta cũng có thể lật đổ ngai vàng đó. 

 

"Đây là mưu phản! Ngươi không sợ ta g.ết ngươi ngay lập tức hay sao?" 

 

Doanh Kỵ đột nhiên bóp chặt cổ ta. 

 

"Sợ?" 

 

Ta ngửa đầu, cười như một kẻ đi.ên, nhìn thẳng vào hắn. 

 

Ta có gì phải sợ? 

 

"Mười ba tuổi, ta si mê Thẩm Lăng Phong." 

"Mười lăm tuổi, ta gả cho hắn, chung thủy suốt ba năm, đổi lại được gì?" 

"Tru di cửu tộc! Phụ thân cùng huynh trưởng ta giúp hắn đăng cơ, bị ngũ mã phanh thây!" 

"Còn ta, bị trăm ngàn quân lính giày xéo, nhơ nhuốc tựa bùn, ngươi bảo ta… sợ cái gì đây?" 

 

Bàn tay đang siết cổ ta, cuối cùng cũng không siết chặt thêm. 

 

Muốn leo lên vị trí Thiên phu trưởng, phải có dã tâm. 

 

Phải đa nghi. 

 

Nếu ta che giấu, âm thầm bày mưu, e rằng còn chưa bước ra khỏi doanh trại đã bị hắn gi.ết ch.ết. 

 

Trực tiếp thẳng thắn như thế này, ngược lại khiến hắn dè chừng, sợ rằng ta đã có chuẩn bị từ trước. 

 

Dù sao, xuất thân của ta đủ để khiến hắn cảnh giác. 

 

Ta cười quyến rũ, bàn chân trắng nõn cong lên, nhẹ nhàng đá vào bắp chân Doanh Kỵ. 

 

"Nếu ngươi sợ, cứ coi như không biết gì, lặng lẽ quan sát." 

"Chi bằng xem thử, một nữ nhân như ta, có thể làm được đến mức nào?" 

"Không nói đến chuyện khác, ngươi không muốn chà đạp nữ nhân của hoàng đế sao?" 

 

Doanh Kỵ nhìn ta, rất lâu không lên tiếng. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chang-tin-nhan-gian-co-bac-dau/chuong-2.html.]

 

Nhưng ta đã kịp nắm bắt được ánh mắt lóe lên tia hứng thú của hắn. 

 

Vậy nên, ngay trong đêm đó, bồ câu mang theo thư tay của ta, bay thẳng về kinh thành. 

3. 

 

"Diệu Diệu!" 

 

Thẩm Lăng Phong đột ngột mở mắt, gọi cái tên mà hắn đã thầm nhung nhớ suốt năm ngày qua. 

 

Nữ nhân bên cạnh vẫn say ngủ, hắn khoác long bào, chậm rãi bước ra hành lang. 

 

Giữa đêm đen tĩnh mịch, cảm giác bất an bị đè nén trong lòng hắn gần như lên đến đỉnh điểm. 

 

Quân kỹ! 

 

Hắn vẫn luôn kìm nén, không dám tưởng tượng những hình ảnh đó. 

 

Đã có lúc, hắn thậm chí mong rằng một nữ nhân cứng cỏi như Phương Diệu, để bảo toàn trong sạch, sẽ trực tiếp tự s.át. 

 

"Phương Diệu…" 

 

Nắm tay Thẩm Lăng Phong vô thức siết chặt. 

 

Hắn làm sao dám thừa nhận? 

 

Nếu thật sự chỉ muốn trừng phạt hay trả thù nàng, hắn có hàng ngàn cách để giữ nàng lại bên mình, không nhất thiết phải đày ra tiền tuyến. 

 

Làm đến mức tuyệt tình như vậy… 

 

Chung quy, là vì hắn chột dạ! 

 

Thẩm Lăng Phong sợ rằng cảm xúc sâu kín giấu trong lòng  bao lâu sẽ bị phát hiện. 

 

Hắn sợ bản thân thật sự động lòng với Phương Diệu, để rồi mọi thứ bấy lâu nay đổ sông đổ biển. 

 

Dù sao… Phương Diệu là con gái kẻ thù… 

 

Câu nói này, từng giây từng phút xé nát hắn, nhắc nhở hắn. 

 

Dù Thẩm Lăng Phong đã hối hận đến mức chỉ muốn lập tức phi ngựa ra tiền tuyến gặp nàng. 

 

Nhưng… không thể. 

 

Không được. 

 

Nhưng hắn thật sự sắp phát đi.ên. 

 

Thẩm Lăng Phong cảm nhận được rõ ràng sự ghen tuông, bất an, nỗi nhớ nhung… tất cả chỉ cách một chút nữa thôi là sẽ hoàn toàn nghiền nát lý trí hắn. 

"Nghe nói quân kỹ rất thê thảm!" 

"Chứ còn gì nữa, không ít người ch.ết ở đó rồi!" 

"Vậy… Hoàng hậu nương nương thì sao…?" 

"Chẳng biết nữa, nhưng nương nương xinh đẹp như vậy, rơi vào quân doanh e là bị tranh giành không ngớt. Đáng sợ nhất là nếu bọn binh lính mất lý trí, dùng thủ đoạn khiến nương nương muốn ch.ết cũng không được…" 

 

Cung nữ trực đêm nhỏ giọng thì thầm. 

 

Từng câu từng chữ lọt vào tai Thẩm Lăng Phong không sót một chữ. 

 

Trái tim hắn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt! 

 

Điều hắn sợ nhất, cuối cùng cũng đã trở thành hiện thực ngay trước mắt. 

 

S.át ý cuồn cuộn xé toạc lý trí của hắn. 

 

Sự kìm nén bao ngày qua cuối cùng cũng sụp đổ. 

 

Hắn không chịu nổi nữa! 

 

Thật sự, không thể chịu đựng thêm nữa! 

 

Từ ngày nàng rời khỏi hoàng cung, hắn đã muốn gặp nàng! 

 

"Nghe nói tiền tuyến đại thắng, vậy thì… Trẫm đích thân xuất chinh, ban thưởng cho ba quân đi!" 

 

Thẩm Lăng Phong ngẩng đầu nhìn vầng trăng thanh tĩnh trên trời, trầm giọng nói. 

 

Cứ coi như tìm một cái cớ đi. 

 

Chỉ là… 

 

Hắn muốn gặp Diệu Diệu. 

 

Ở khúc quanh hành lang, cung nữ trực đêm Thúy Nhi , khẽ thở phào nhẹ nhõm. 

 

Những lời trong thư Hoàng hậu nương nương dặn dò, nàng đã nói hết. 

 

Bây giờ, chỉ còn xem Hoàng thượng sẽ quyết định thế nào.

Loading...