Bùi Lạc Thư ngẩn một lúc, lập tức nở nụ thẹn thùng vui sướng.
Sau khi nhận giấy báo nhập học, ba tổ chức cho một bữa tiệc tân khoa tại nhà. Cả gia đình Bùi Lạc Thư đều đến dự, ngoài còn thầy cô, bạn bè và đối tác của ba .
Tôi diện một bộ vest nhỏ, cùng ba cửa biệt thự đón khách. Trước đó Bùi Lạc Thư , khi tiệc kết thúc chuyện với , đoán chắc là định tỏ tình .
Tôi nôn nóng gặp nên cứ lơ đễnh tiếp khách cho lệ. Khách khứa hết đợt đến đợt khác kéo đến, ngừng cúi đầu xem đồng hồ, đến mức mắng cho mấy câu.
Đang đến phát chán, định bụng tìm cớ lẩn thì bỗng thấy một cặp vợ chồng ngoại hình sáng sủa, đang dắt theo một bé tầm 6 tuổi tới. Cậu nhóc đôi mắt to tròn long lanh, trông vô cùng đáng yêu.
Tôi cặp vợ chồng thấy quen mắt, ba tiến lên chào hỏi: "Chu Đổng, Chu phu nhân, chào mừng hai …!"
Chu Đổng? Chu phu nhân?
Chưa kịp để phản ứng, bé đột ngột lao tới ôm chầm lấy thắt lưng , "Chu Tuân! Cuối cùng em cũng gặp !"
Cậu nhóc kiễng chân , mở miệng tuôn một câu đầy vẻ già đời. Khóe miệng giật giật. Cái tên ... là Chu Thời Yến?
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Phải , nhà quan hệ làm ăn với nhà , ngờ lúc và sự giao thoa !
Mà khoan , đúng, dám gọi thẳng tên như ?
Mẹ của Chu Thời Yến vội chấn chỉnh: "Tiểu Yến, vô lễ, gọi là Chu Tuân chứ!"
Chu Thời Yến thốt một câu gây chấn động: "Đây là vợ con! Sau con cưới !"
Người lớn mặt ở đó đều kinh ngạc đến rớt cả hàm,úc mới thực sự bừng tỉnh. Giỏi thật đấy, hóa cái gã cũng xuyên trở về!
Tôi lạnh lùng gỡ tay , giả vờ ngây ngô đáp: "Em trai nhỏ , đừng bậy, sẽ lấy em ." Đùa , là loại rẻ rúng lắm ? Một bài học nhớ đời là quá đủ .
Chu Thời Yến bướng bỉnh: "Em bậy, em nhất định sẽ theo đuổi cho bằng !"
Mẹ xòa tạ : "Đứa trẻ gần đây xem tivi nhiều quá nên năng luyên thuyên, mong Chu đừng chấp nhặt!"
Tôi giả lả: "Không ạ, trẻ con hươu vượn thôi mà."
Chu Thời Yến cưỡng ép kéo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chang-thieu-nien-nam-ay-toi-tung-yeu/chuong-10.html.]
Khó khăn lắm mới tiếp đón xong khách khứa, thể chờ đợi thêm nữa, nắm tay Bùi Lạc Thư chạy phía hồ nước vườn.
So với vẻ thản nhiên của , Bùi Lạc Thư tỏ khá lúng túng. Anh khẽ hắng giọng, thận trọng mở lời: "Tiểu Tuân, chuyện với em..."
Tôi với ánh mắt rực cháy, kiên định gật đầu, "Anh , em đang đây."
Anh hít một thật sâu, lấy hết can đảm : "Tiểu Tuân, thích em. Không kiểu thích của trai dành cho em trai, mà là tình yêu nam nữ, , là tình cảm của những yêu . Em đồng ý hẹn hò với ?"
"Em đồng ý!" Tôi trả lời chút do dự.
Có lẽ vì đồng ý quá dứt khoát nên Bùi Lạc Thư đờ , dám tin mà hỏi nữa: "Em... em thực sự đồng ý ?"
Tôi lặp liên hồi: "Đồng ý! Hẹn hò phiền phức lắm, chúng sang Hà Lan đăng ký kết hôn luôn ! Rồi tổ chức hôn lễ trong lâu đài! À đúng , còn mặc vest đuôi tôm màu trắng nữa."
Bùi Lạc Thư làm cho hoảng sợ, bật thành tiếng: "Cũng cần vội vàng thế ... chúng cứ thong thả thôi..."
"Sao? Anh kết hôn với em ?" Tôi vặn hỏi.
Bùi Lạc Thư cuống cuồng lắc đầu, "Không , , ! Chỉ là chúng còn trẻ quá..."
"Muốn là , nuốt lời đấy!" Đầu óc của một "ông chú" 44 tuổi trong xác thiếu niên như thể đợi thêm nữa, đưa hai tay ôm lấy cổ Bùi Lạc Thư, chủ động kiễng chân lên.
Bùi Lạc Thư cũng vòng tay ôm eo , từ từ cúi đầu, đặt lên môi một nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước.
Dù vẫn còn là một trai trẻ, kỹ năng hôn quá đỗi vụng về. Tôi đang định làm sâu sắc thêm nụ hôn thì bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng gầm thét của một đứa trẻ: "Hai đang làm cái gì thế hả!"
Tôi và Bùi Lạc Thư cùng lúc đầu . Chu Thời Yến như một con thú nhỏ mất kiểm soát, lao đầu húc mạnh hông Bùi Lạc Thư.
Bùi Lạc Thư rên lên vì đau, nổi trận lôi đình, một tay xách gáy Chu Thời Yến nhấc bổng lên, "Thằng nhóc thối ! Cậu làm cái gì đấy?"
"Anh dám hôn khác! Em sẽ tha cho !" Chu Thời Yến khua khoắng tay chân vùng vẫy, còn định giơ chân đá Bùi Lạc Thư.
Tôi thô bạo quẳng sang một bên, "Tôi hôn ai liên quan gì đến ? Đồ con nít ranh, cút chỗ khác chơi!"
Bùi Lạc Thư vội can ngăn: "Tiểu Tuân, nó chỉ là một đứa trẻ thôi, gì thì từ từ ..."
Đang lúc hỗn loạn, ba của Chu Thời Yến cùng và của Bùi Lạc Thư đều chạy tới hỏi chuyện gì.
Chu Thời Yến gào thét ầm ĩ: "Anh dám đụng của con! Con sẽ tha cho ! Chu Tuân! Người lấy là em! Anh phép thích khác!"