Đoạn Công nghĩ đến Nhậm Kỳ, trong lòng ngọt lịm.
Kể từ khi thương, mỗi ngày đều Nhậm Kỳ chăm sóc chu đáo.
Đoạn Công hóa thành lớn mà như trẻ con, một đến vệ sinh cũng cần Nhậm Kỳ đỡ.
Nhậm Kỳ mặt đỏ bừng, hỏi: "Đỡ chỗ nào?"
Đoạn Công một trận kích động, suýt chút nữa kiềm chế .
Thoải mái thì thoải mái, nhưng cũng một điểm .
Mỗi ngày ăn xong , thiếu vận động, dễ tăng cân.
Đoạn Công bước lên cân điện tử, nặng hơn hơn mười cân.
Trừ trọng lượng của bó bột, phần lớn lẽ là từ chỗ thịt mới mọc thêm bụng .
Đoạn Công đề nghị với Nhậm Kỳ: "Hay là để ở nhé, tăng thêm chút vận động."
Nhậm Kỳ đồng ý, sợ làm đau chân , kiên quyết tự động đậy. Đoạn Công cũng đành chịu.
Hắn suy nghĩ một lát, quyết định tháo bó bột sớm vài tuần.
Một là dọn dẹp nhà vệ sinh, hai là Nhậm Kỳ tất bật ngược xuôi quá vất vả.
Buổi sáng khi Nhậm Kỳ làm, Đoạn Công hỏi: “Thứ Bảy em thời gian , bệnh viện cùng .”
Nhậm Kỳ cúi đầu, : "Chủ nhật , thứ Bảy em việc ."
Nói xong liền khỏi nhà.
Nhậm Kỳ là việc gì, Đoạn Công trực giác mách bảo gì đó .
Vì Nhậm Kỳ từ đến nay bao giờ năng nửa vời, Đoạn Công hiểu.
Chiều tối, Nhậm Kỳ tan làm về nhà, muộn hơn bình thường nửa tiếng.
Nhậm Kỳ giải thích là do kẹt xe đường.
Thế nhưng thật Đoạn Công lúc tựa bệ cửa sổ chờ thì thấy Nhậm Kỳ lầu gọi điện thoại nửa tiếng.
Tối đó tắt đèn, Đoạn Công hỏi Nhậm Kỳ chuyện phiền lòng gì , Nhậm Kỳ lập tức , bèn hỏi nữa.
Một lát , Nhậm Kỳ cọ cọ gần, tựa vai Đoạn Công, giọng trầm trầm : "Thật là đấy ạ."
Đoạn Công nghiêng ôm lấy Nhậm Kỳ, dịu dàng và kiên nhẫn hỏi: "Chuyện gì thế em?"
Nhậm Kỳ : "Anh còn nhớ em một đứa em trai nhỏ hơn em mười tuổi ?"
Đoạn Công gật đầu.
"Bố em gửi nó du học, hỏi em thể tài trợ ."
"Chúng em nhiều năm liên lạc , hôm đột nhiên gọi điện đến chuyện với em, em tức giận."
Đoạn Công hỏi: "Vậy em đồng ý ?"
"Chưa, em em đuổi khỏi nhà , còn là con trai của nữa, chuyện trong nhà liên quan gì đến em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chan-chong-em-bi-gay-roi/chuong-16.html.]
Nhậm Kỳ rúc rúc n.g.ự.c Đoạn Công: "Em là tệ ? Dù họ cũng là bố em mà."
Đoạn Công vỗ vỗ lưng em, : "Không , em ."
Nhậm Kỳ bố hẹn thứ Bảy gặp mặt, rằng cho dù chuyện tiền bạc, cũng xem mấy năm nay sống .
Nhậm Kỳ mềm lòng, liền đồng ý.
Kết quả hôm nay gần về đến nhà nhận điện thoại của em trai.
Em trai nó thà du học, cũng lấy tiền của .
Nó : "Em mấy năm nay một vất vả, cắt đứt quan hệ , cần hy sinh bản vì gia đình nữa. Với em cũng với khác là một trai là đồng tính."
Đoạn Công hỏi: "Thứ Bảy gặp ở ?"
Nhậm Kỳ : "Chưa quyết định."
Đoạn Công : "Vậy thì cứ để họ đến nhà ."
Nhậm Kỳ lời .
Chỉ cần Đoạn Công ở bên, liền cảm thấy yên tâm.
Đến thứ Bảy, bố Nhậm Kỳ đến đúng hẹn.
Hai vợ chồng rõ ràng ngờ Nhậm Kỳ sống ở khu chung cư cao cấp như , lúc nhà khỏi đánh giá thêm vài .
Nhậm Kỳ nhiều năm gặp , gặp mới thấy bà già nhiều, tóc cũng bạc trắng.
Trong lòng Nhậm Kỳ dâng lên chua xót, gọi một tiếng: "Mẹ."
Mắt Nhậm tức thì đỏ hoe.
Dù cũng là con trai ruột của , năm đó khi Nhậm Kỳ rời ngoảnh đầu , bà một âm thầm đau buồn lâu. Vì , lời nhớ trong điện thoại hôm đó cũng là giả.
Một bên đang diễn cảnh con trùng phùng, thì cha dượng với gương mặt đầy thịt của Nhậm Kỳ thức thời mà xen .
Cha dượng lấy lòng, thịt mặt đều nhô cả lên.
Ông : “Kỳ , gọi ba?”
Nhậm Kỳ nhíu mày, vờ như thấy.
Đoạn Công tiến lên, đẩy đó xa một chút.
Hai vợ chồng lúc mới để ý đến Đoạn Công đang một bên.
Đoạn Công vốn là tài mạo song , tiếc là chống nạng, khiến hình tượng giảm ít.
Cha dượng để mắt, tiện miệng hỏi một câu: “Cậu là ai?”
Đoạn Công : “Tôi là chồng của Nhậm Kỳ.”
Biểu cảm của cha dượng tức thì như nuốt ruồi.
Forgiven
Cha dượng sang với Nhậm Kỳ:
“Lần chúng đến chủ yếu là bàn bạc chuyện em trai con du học. Thật , chuyện cũng là vì cho con thôi, con xem những như các con đều con cái, về già nơi nương tựa, chẳng vẫn dựa em trai giúp đỡ . Bây giờ con đối xử với em trai con một chút, khi con cần đến nó, nó cũng sẽ báo đáp con.”