Đoạn Công cảm thấy hạnh phúc, nhưng vẫn còn thiếu chút gì đó.
Đoạn Công hỏi Nhậm Kỳ WeChat của Bạch Thần là bao nhiêu.
Nhậm Kỳ hỏi hân cái làm gì.
"Hỏi xem bao lâu thì chân bó bột của thể tháo ."
Nhậm Kỳ : "Anh là bác sĩ nội khoa mà, phụ trách khoa xương khớp ."
Đoạn Công mặc kệ, : “Anh lợi hại như chắc cái gì cũng .”
Nhậm Kỳ bất lực, đẩy danh của Bạch Thần cho Đoạn Công.
Bạch Thần bận, mãi đến trưa mới chấp nhận lời mời kết bạn, chấp nhận nhận một bức ảnh.
Trong ảnh, hai bàn tay nắm chặt, chiếc nhẫn ngón tay khoanh tròn đỏ một cách cẩn thận.
Đoạn Công cảm thấy thể nào chu đáo hơn nữa.
Đoạn Công vài em "bạn bè xã giao".
Mấy em từng gửi điện mừng khi Đoạn Công gãy chân, nay khi tin vui kết hôn gửi điện mừng nữa.
Đồng thời bày tỏ đến ăn ké một bữa, để "lấy vía hên".
Nhậm Kỳ xong chuẩn làm vài món tủ để chiêu đãi họ thật , nhưng Đoạn Công chịu, : “Những đó ăn nhiều như heo, bé cưng em nấu ăn vất vả lắm, thà ngoài ăn luôn cho .”
Nhậm Kỳ bĩu môi, : “Đây là tiệc cưới của em, em tự tay chuẩn .
Tất nhiên là Đoạn Công đành đồng ý.
Đoạn Công Nhậm Kỳ thể làm công, thế là đòi những bạn bè xã giao một khoản lì xì lớn, là tiền mừng.
Mấy em sảng khoái chuyển khoản.
Đoạn Công nhận lì xì vui vẻ khôn xiết, chia thành nhiều khoản 520, giao cho Nhậm Kỳ.
Đoạn Công thói quen là giao nộp thu nhập, vì bản quản lý tiền.
Chỉ để ở chỗ Nhậm Kỳ mới an .
Nhậm Kỳ khá giỏi vun vén cuộc sống.
Khi học, nguồn thu nhập nào, cuộc sống luôn khá eo hẹp.
Sau khi làm, tuy thu nhập nhỏ, nhưng vẫn luôn giữ thói quen sống tiết kiệm.
Cậu sẽ bộ thêm ba cây để đến một chợ khác chỉ để mua rau tươi và rẻ, còn sẽ lấy bao cao su miễn phí dùng để tuyên truyền ở cổng khu dân cư.
Thế nhưng Đoạn Công thì khác, tiêu tiền hào phóng.
Hân kiên quyết rằng cái gì mua đồ đắt tiền thì tuyệt đối dùng đồ rẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chan-chong-em-bi-gay-roi/chuong-14.html.]
Bao cao su nếu dùng hàng nhập khẩu thì dùng loại miễn phí.
Dù thì hân cũng làm việc mấy năm mà chẳng tích cóp bao nhiêu tiền.
Có một , Nhậm Kỳ thấy một chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền trong tủ kính trung tâm thương mại, nhịn thêm vài . Ngày hôm , Đoạn Công mua nó về cho .
Nhậm Kỳ nhận thì vui, nhưng cũng vô cùng xót ví.
Cậu khéo léo với Đoạn Công rằng thật cần mua những món đồ đắt giá như .
Đoạn Công ủ rũ : "Không , sẽ tặng nữa."
Nhậm Kỳ tưởng làm tổn thương Đoạn Công nên vội vàng giải thích: "Em là thích , chỉ là sợ tốn kém thôi."
Đoạn Công : "Vì hết tiền ."
Hai tháng đó, Đoạn Công sống vô cùng túng thiếu.
Bữa trưa ở công ty cũng dám chọn món đắt tiền, đồng nghiệp hỏi nghèo đến mức .
Đoạn Công : "Mua một cái đồng hồ."
Các đồng nghiệp tức giận, rằng "Sao chửi thế?", lượt bỏ .
Sau đó, Đoạn Công quyết định giao hết tiền cho Nhậm Kỳ quản lý, còn tiêu xài hoang phí nữa, phấn đấu trở thành một thanh niên bụng, văn minh.
Nhậm Kỳ quản lý tiền của Đoạn Công cùng với tiền của . Hàng tháng, Đoạn Công đến chỗ để nhận tiền tiêu vặt.
Dần dần, Đoạn Công cũng trở nên giản dị hơn.
Đồ dùng mua loại đắt nhất, miễn là dễ dùng.
Bao cao su cũng mua hàng nhập khẩu nữa, miễn là dùng thì thôi.
Forgiven
Sau , sinh nhật Đoạn Công, cũng là kỷ niệm một năm hai ở bên , Nhậm Kỳ tặng một mô hình xe phiên bản giới hạn cầu.
Vừa đang thiếu mẫu xe , vì nó ngừng xuất bản từ lâu, Nhậm Kỳ tốn nhiều công sức mới mua .
Đoạn Công xúc động đến mức năng lộn xộn, nhưng tò mò: "Em yêu, em đột nhiên tiêu nhiều tiền như ?"
Nhậm Kỳ mím môi : "Vì em để dành những điều nhất cho chứ."
Tóm , thói quen nộp tiền lương của Đoạn Công vẫn duy trì cho đến tận bây giờ.
Tuy nhiên, Đoạn Công nộp hết mà lén lút giấu một ít, tục gọi là quỹ đen.
Vì dành dụm tiền để trả cho Dương Vũ, phí mua hộ nhẫn cho vẫn thanh toán xong.
Dương Vũ cũng khá thảm.
Cuối tuần, bạn bè của Đoạn Công đến chung vui. Vừa cửa gọi Nhậm Kỳ là "chị dâu", khiến Nhậm Kỳ ngại ngùng trốn bếp.
Nhậm Kỳ mặc tạp dề đỏ, tất bật ngược xuôi, tiếp đãi vui vẻ ngớt.