Ngay khi Nhậm Kỳ tưởng rằng Dương Vũ là quá khứ, thấy tin nhắn Dương Vũ gửi đến điện thoại của Đoạn Công.
"Tôi sẽ trở về."
Đoạn Công trả lời: "Tôi đợi ."
Nhậm Kỳ bao giờ tuyệt vọng đến thế, đây là đầu tiên cảm nhận cảm giác trời đất như sụp đổ.
Cảm giác còn khó chịu hơn cả lúc bố ly hôn và khi đuổi khỏi nhà.
Cậu quá sợ hãi, dám hỏi Đoạn Công.
Nhậm Kỳ tuyệt vọng nghĩ, nếu cứ mãi , liệu thể tiếp tục với Đoạn Công .
Cho dù là tự lừa dối cũng .
Nhậm Kỳ giật tỉnh dậy từ trong mơ.
Đoạn Công giường bệnh vươn , hỏi Nhậm Kỳ: "Bé cưng thế, gặp ác mộng ?"
Nhậm Kỳ gật đầu.
Forgiven
Đoạn Công : "Vẫn là nhảy vực ? Lần tóm em ?"
Nhậm Kỳ im lặng.
Trong giấc mơ của bao giờ cảnh nhảy vực.
Chỉ bóng lưng Đoạn Công theo Bạch Nguyệt Quang.
(Hết phần một)
Chân của Đoạn Công tiêu sưng nhanh, năm ngày bó bột, bác sĩ thông báo thể xuất viện .
Đoạn Công ôm chân bó bột giường Nhậm Kỳ đang thu dọn đồ đạc.
Đoạn Công : "Bé cưng, em cứ từ từ thôi, vội."
Nhậm Kỳ cúi đầu, khẽ "ừm" một tiếng nhỏ.
Đoạn Công cảm thấy Nhậm Kỳ chút khác lạ, mấy ngày nay ánh mắt cứ lảng tránh, hình như .
Đoạn Công giật , sờ sờ vết sẹo mới đóng vảy mặt.
Chẳng lẽ, thật sự ghét bỏ .
Nhậm Kỳ thu dọn gần xong, đến bên giường định đỡ Đoạn Công dậy thì một giọng vang lên ở cửa phòng bệnh.
"A Kỳ, thật sự là em !"
Cả hai cùng sang, ở cửa một nam bác sĩ khôi ngô tuấn tú.
Nhậm Kỳ ngạc nhiên: "Anh ở khoa Nội , chạy sang khoa Xương khớp thế?"
Bạch Thần : "Vừa nãy thấy em ở đại sảnh nên theo qua đây."
Anh còn : "Hai đang vội ? Nếu vội thì cùng ăn bữa cơm nhé."
Mặt Đoạn Công đen sì, ngả Nhậm Kỳ.
"Không, chúng vội."
Vị bác sĩ khoa Nội Đoạn Công từng gặp một , khi đó và Nhậm Kỳ mới sống chung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chan-chong-em-bi-gay-roi/chuong-10.html.]
Có một Nhậm Kỳ cảm, Đoạn Công đưa đến bệnh viện.
mùa cúm bùng phát, phòng khám khoa Nội đông nghịt .
Thế mà Nhậm Kỳ bước , Bạch Thần đang đeo khẩu trang thấy .
"Nhậm Kỳ?"
Nhậm Kỳ nhận , liền tháo khẩu trang, giúp nhớ : "Bây giờ em vẫn ngoan ngoãn ăn sáng chứ?"
Trên mặt Nhậm Kỳ lập tức lộ vẻ kinh ngạc mừng rỡ.
Nhậm Kỳ giới thiệu với Đoạn Công: "Đây là bạn học cấp ba của em."
Anh tủm tỉm : "Chỉ là bạn học thôi ?"
Nhậm Kỳ sững một lát, bổ sung: "Bạn học đặc biệt thiết!"
Bạch Thần kê đơn thuốc cho Nhậm Kỳ, Nhậm Kỳ hỏi : "Anh ở nước ngoài ?"
Anh : "Học xong tiến sĩ thì về nước, mới đến bệnh viện lâu."
Nhậm Kỳ : "Thật trùng hợp."
Bạch Thần : " , lúc đó mấy bệnh viện nhận , do dự lâu mới chọn nơi . Bây giờ xem lựa chọn là đúng đắn, nếu thì gặp em ."
Nói xong, với Nhậm Kỳ, nụ đặc biệt ấm áp.
Đoạn Công cảm thấy vị bác sĩ chướng mắt.
Người thì trông nho nhã lịch sự, ăn dẻo miệng thế.
Đoạn Công với Nhậm Kỳ: "Thôi đừng chuyện nữa, đằng còn nhiều đang xếp hàng lắm."
Nhậm Kỳ "" một tiếng, ngượng ngùng dậy, với Bạch Thần một câu: "Em đây", lập tức chạy ngoài lấy thuốc.
Bạch Thần gọi câụ , xé một mảnh giấy ghi chú, điện thoại đưa cho Đoạn Công.
"Đây là cách liên lạc của , làm phiền chuyển cho A Kỳ."
Đoạn Công mặt lạnh tanh: "A cái gì Kỳ, tưởng đang hắt ."
Bạch Thần hiểu: "Vậy... nên gọi là gì?"
Đoạn Công : "Tôi gọi em là bé cưng."
Sau đó, đường về nhà, Đoạn Công lái xe mà một lời nào.
Nhậm Kỳ chú ý thấy, : "Hình như vui lắm."
Đoạn Công hắng giọng, giả vờ hỏi bâng quơ: "Trước đây em với vị bác sĩ đó quan hệ ?"
Nhậm Kỳ gật đầu, : "Vâng, đúng ."
Hồi học cấp ba, Nhậm Kỳ ở nội trú, vì mỗi tháng bố cho ít tiền sinh hoạt nên thường xuyên nhịn bữa sáng để tiết kiệm.
Có một hạ đường huyết, ngất xỉu ngay trong giờ học, chính là Bạch Thần phía cõng Nhậm Kỳ đến phòng y tế, và chuyện thường xuyên ăn sáng.
"Sau đó, ngày nào cũng mua thêm một ít đồ ăn sáng chia cho em." Nhậm Kỳ kể .
Đoạn Công hỏi: "Vậy em... lúc đó thích ?"
Nhậm Kỳ đầu Đoạn Công: "Không , từ nhỏ đến lớn em chỉ thích mỗi thôi."
Đoạn Công làm mà chịu đựng , liền lái xe lề đường dừng , đè Nhậm Kỳ vẫn còn đang cảm lạnh lên ghế mà hôn một cách mãnh liệt.