Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 91: Đại Hôn Của Phụ Hoàng, Tiểu Bàn Của Con Nhận Tin Dữ
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:55:49
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Đa Phúc Lăng Quan kể một mạch về những dấu vết của Lưu Thương và Vương Nguyên Tôn, trong lòng còn chỗ cho chuyện khác, tâm tư nghĩ ngợi gì nữa. chủ đề cũng sẽ kết thúc, trở về cung vẫn còn sớm, hôm nay cũng việc gì tìm .
Thành viên Đông Cung đang bận rộn tuyên truyền lệnh cải cách ruộng đất, mấy tháng . Buổi chiều Hồ Thái phó sẽ đến dạy , bây giờ ăn trưa còn sớm, chỉ còn một Hứa Đa Phúc rảnh rỗi. Hắn vật giường, đầu óc yên tĩnh, cần nhắm mắt, trong đầu tự động phát cảnh tượng lúc tiễn biệt .
Hứa Đa Phúc, thích .
Cậu đừng coi là trẻ con.
Chỉ hai câu lặp lặp . Hứa Đa Phúc kéo cái gối ôm hình trụ bên cạnh, đ.ấ.m một cái, lẩm bẩm:
– Nghiêm Hoài Tân thật là cứng đầu, thằng nhóc , mới bao lớn những lời như .
Nghiêm Hoài Tân sắp mười ba tuổi.
Hứa Đa Phúc đây vẫn luôn coi Nghiêm Hoài Tân như một đứa trẻ con, dù cả lớp chỉ Nghiêm Hoài Tân là nhỏ nhất. Hắn mười tuổi, Nghiêm Hoài Tân mới sáu tuổi, sáu tuổi đó, học sinh lớp một, một củ cải nhỏ.
Mấy năm nay, cao lên vùn vụt, Nghiêm Hoài Tân vẫn nhỏ xíu, cao lên mấy, dáng vẻ tú mỹ, cử chỉ đoan trang, như một con búp bê, một đứa trẻ con đôi khi chững chạc, dù cũng hợp khẩu vị của ... hai họ thật sự thể chơi với .
Hứa Đa Phúc coi Nghiêm Hoài Tân là tiểu , em trai, bạn cùng bàn, bạn , đồng bọn , tiểu lão sư, vì Nghiêm Hoài Tân thông minh, chuyện thực tế, đôi khi Hứa Đa Phúc còn lời khuyên của Nghiêm Hoài Tân. Cả Sùng Minh Đại Điện, thậm chí cả Thái Cực Cung, chỉ Nghiêm Hoài Tân, Lưu Thương là coi là Hứa Đa Phúc, chứ Thái t.ử điện hạ. Lưu Thương và Nghiêm Hoài Tân giống , Nghiêm Hoài Tân chút giống bạn chơi riêng của , hai cùng ăn cùng ngủ cùng tắm, hề đề phòng, càng mật hơn...
Cho đến hôm nay.
Hứa Đa Phúc ngờ Nghiêm Hoài Tân tâm tư như với .
Nghiêm Hoài Tân mới bao lớn chứ... thể kinh ngạc thán phục.
Vương Viên Viên thấy Điện hạ trở về liền cho gần hầu hạ, thẳng giường, còn tưởng Điện hạ chắc chắn là vui, dù Nghiêm thiếu gia , ai chơi cùng Điện hạ nữa. Lúc quan tâm, thấy Điện hạ miệng lẩm bẩm gì đó, rõ , :
– Điện hạ chẳng lẽ quên, Nghiêm thiếu gia mười hai tuổi, ngày mai là mười ba .
Hứa Đa Phúc đầu tiên là giật , thấy là Vương công công giả vờ bình tĩnh, miệng lặp mười hai tuổi... đó một cú cá chép lộn dậy.
– Điện hạ ? Có lão nô sai gì ? – Vương Viên Viên dọa.
Hứa Đa Phúc xuống, vẻ mặt cực kỳ tự nhiên dối:
– Không, , mười hai tuổi, ha ha, cũng nhanh thật, chớp mắt lớn như .
Hắn nghĩ đến chuyện Phụ hoàng đây , mười hai tuổi thích A cha, Hứa Đa Phúc lúc đó còn chút tin, thầm nghĩ Phụ hoàng một học sinh tiểu học thích A cha một học sinh trung học, Phụ hoàng cũng quá khoác lác tự phụ.
Bây giờ... Nghiêm Hoài Tân, ngươi thật may mắn chạy về quê, nếu đ.á.n.h m.ô.n.g ngươi .
Thích ai , thích đại ca ngươi , rốt cuộc thích cái gì? Thích học vấn nghề nghiệp ? Hay là thích diện mạo tuấn.
Hứa Đa Phúc nghĩ nghĩ chút lơ đãng, chủ yếu là lúc Hứa Đa Phúc đối với chuyện Nghiêm Hoài Tân thích , năm phần kinh ngạc, ba phần thể tin, hai phần chút thật, dù Nghiêm Hoài Tân quá nhỏ.
Hắn còn tự phụ một lát, quy chuyện về việc Nghiêm Hoài Tân tuổi nhỏ thấy qua ‘ưu tú’ hơn , hormone tuổi dậy thì phát tác, bên cạnh chỉ một , cho nên ảo giác thôi.
Chạng vạng, Hứa Đa Phúc bảo Vương công công với A cha, hôm nay qua ăn cơm. Thực sợ lỡ miệng, lộ dấu vết... Nghiêm Hoài Tân thích , tiện để hai cha , vì, ngại, quá!
Hắn lớn như , Nghiêm Hoài Tân nhỏ như , hai nam sinh, còn thích ... Hứa Đa Phúc đối với ‘scandal’ của bản vẫn ngượng ngùng, cũng bảo vệ học sinh vị thành niên Nghiêm Hoài Tân, để tránh cái ‘ảo giác thích’ , chờ lớn lên còn nữa, bây giờ làm ầm lên đều , Nghiêm Hoài Tân sẽ mất mặt.
Hắn thật là thông cảm cho khác. Hứa Đa Phúc tự khen .
Vương Viên Viên xong liền chạy truyền lời.
Hứa Tiểu Mãn thấy Vương Viên Viên tự đến, Trọng Thành lúc về, thế là hai lười biếng tìm một góc tường xuống... bản lĩnh của mật thám Đông Xưởng, vì kín đáo gây chú ý, bất cứ lúc nào cũng thể xương cốt dựa tường trong đám đông.
Ở T.ử Thần Cung, Vương Viên Viên dám làm càn, dù Thánh Thượng ở đây, Vương Viên Viên cũng quen chuyện với . Hứa Tiểu Mãn đều , cho nên dẫn Vương Viên Viên T.ử Thần Cung, hai trốn ở góc tường chuyện.
Đừng , Hứa Tiểu Mãn lâu làm , trong xương cốt thoải mái tùy ý, hai tay khoanh trong tay áo, dựa góc tường, rũ mi cúi mắt, dù mặc một y phục lộng lẫy, bây giờ cũng kín đáo, còn trạng thái nhanh hơn Vương Viên Viên. Vương Viên Viên là tổng quản nhiều năm, chút khí thế.
– Ngươi mà ở Đông Xưởng của , rèn luyện , ai mà ngươi là đại tổng quản. – Hứa Tiểu Mãn bình luận.
Vương Viên Viên: ...
– Ta đến Đông Xưởng làm gì, làm đại tổng quản .
Hai chuyện phiếm mở đầu.
– Tiểu Nghiêm hôm nay , Đa Đa khó chịu ? – Hứa Tiểu Mãn thẳng vấn đề.
Vương Viên Viên:
– Còn , Đa Đa về cho hầu hạ, một ở trong noãn các cả buổi chiều, lăn qua lộn , lẩm bẩm Nghiêm thiếu gia ngày mai mười ba tuổi, ai, ngay cả sinh nhật cũng qua, Đa Đa khó chịu vì cái , Nghiêm thiếu gia về cũng quá sớm, cũng vội một hai ngày .
– Lời thể như , thư nhà báo mẫu bệnh nặng, tiểu Nghiêm thể nào còn vui vẻ ở đây qua sinh nhật mới về, còn thể thống gì. – Hứa Tiểu Mãn bênh vực tiểu Nghiêm, tiểu Nghiêm là một đứa trẻ , thể vì Đa Đa khó chịu mà tiểu Nghiêm về. Vậy thì là bạn bè.
– Đa Đa coi tiểu Nghiêm là bạn , chúng thể làm bậy.
Vương Viên Viên: ...
– Đều tiễn về , cũng trói Nghiêm thiếu gia... tất nhiên nếu Đa Đa mở miệng, thì chắc chắn trói.
Hứa Tiểu Mãn nên lời, bảo Vương Viên Viên mau im miệng:
– Ngươi cứ nuông chiều Đa Đa .
Hai chuyện con cái một lúc, Trọng Thành ở cách đó xa lén một lúc, cũng Ninh Võ Đế cố ý... là cố ý, Ninh Võ Đế Hoàng hậu nuông chiều Đa Đa, thầm nghĩ hai các ngươi cũng như thôi.
Không lâu , mỗi một ngả.
Hứa Tiểu Mãn dạo một vòng trở về, nửa đường gặp vợ yêu:
– Ngươi tìm ?
– Ừm, xem ngươi và Vương Viên Viên gì. – Trọng Thành thẳng thắn thừa nhận lén.
Hứa Tiểu Mãn nắm tay vợ yêu một tiếng:
– Vương Viên Viên sợ ngươi.
– Đó là đáng đời, đừng tưởng ở Vu Châu, xúi giục ngươi chạy cùng , cái gì ‘bằng bản lĩnh của hai làm tiểu phú ông nhàn rỗi’, bản lĩnh gì, chẳng là một cái miệng ăn của ngươi uống của ngươi. – Trọng Thành đều nhớ kỹ.
Hứa Tiểu Mãn: ... Vội chuyển chủ đề, đừng gây chuyện cho Vương Viên Viên nữa, :
– Hôm nay chúng đến Đông Cung ăn cơm tối .
– Ngươi cứ nuông chiều Đa Đa . – Trọng Thành .
Hứa Tiểu Mãn: Lời quen quá, , một .
Hai cha miệng thì nuông chiều con, chân thì thành thật về phía Đông Cung.
Hứa Đa Phúc vốn sợ bí mật nhỏ thấu... thật sự giữ lời mặt hai cha, kết quả Vương công công về bao lâu, hai cha đến. Hứa Đa Phúc: ...
C.h.ế.t c.h.ế.t , nhưng thật sự thể để hai cha , bạn cùng bàn còn nhỏ mà.
Thế là tối hôm đó, Hứa Đa Phúc biểu diễn màn ăn cơm chăm chỉ thật thà, trong mắt hai cha là tổn thương, nhiều, đều chút đau lòng thổn thức. Trọng Thành :
– Ngự y , chờ nó khỏi bệnh, Nghiêm Hoài Tân sẽ trở về. Hay là Trẫm tuyển thêm vài đứa trẻ Sùng Minh Đại Điện?
Đừng Hứa Đa Phúc lớn như , , Hứa Đa Phúc đầu óc ăn chơi, tâm trí cũng khác gì tuổi của Nghiêm Hoài Tân, vẫn cần bạn chơi cùng.
Hứa Đa Phúc liền xù lông, :
– Con cần, bạn cùng bàn của con ai cũng thể thế, con hứa với nó...
– Hứa với nó cái gì? – Hứa Tiểu Mãn hỏi.
Hứa Đa Phúc chột , vội vùi mặt bát cơm, úp mở:
– Chờ nó. – Hắn mặt chút nóng, trong lòng cầu trời: Hai cha tuyệt đối đừng hỏi thêm nữa, cứu mạng!
Cũng may một hai tháng nay, scandal của Lưu Thương và Vương Nguyên Tôn làm nền cho Hứa Đa Phúc... vì Hứa Đa Phúc đối với chuyện Lưu Thương yêu thầm Vương Nguyên Tôn chỉ tò mò và điều tra, một chút tình cảm thiếu nam nào, ánh mắt đơn thuần như... dùng lời của Ninh Võ Đế mà : như một con heo con.
Hai cha , đối với biểu hiện của Thái tử, tổng kết một câu: Vẫn là một đứa trẻ, thật trẻ con, bạn chơi về quê, cần bạn mới.
Đây là trẻ con, thì ai là trẻ con!
– Được , chúng chờ tiểu Nghiêm về chơi. – Hứa Tiểu Mãn chiều Đa Đa.
Trọng Thành cũng đổi giọng:
– Đều theo ý ngươi, để Trẫm chọn xong đứa trẻ, đầu mấy năm cha nó tù.
– ... – Hứa Đa Phúc ngẩng mặt lên – Phụ hoàng, hài hước đen tối quá.
Đáp Hứa Đa Phúc là một cú búng trán.
tin là: Chuyện Hứa Đa Phúc giấu diếm qua .
Nghiêm Hoài Tân , nửa tháng đầu, Hứa Đa Phúc ban đêm còn ngủ , mỗi ngày lật như lật bánh rán, nghĩ về chuyện Nghiêm Hoài Tân tỏ tình với . thời gian dài, Hứa Đa Phúc đối với chuyện tỏ tình cũng phai nhạt , còn rối rắm nữa.
Chủ yếu là bên cạnh thiếu một Nghiêm Hoài Tân, thật sự nhàm chán.
Hai ngày ngày như hình với bóng, mỗi ngày cùng ăn cơm, chuyện, gì cũng thể với Nghiêm Hoài Tân, đôi khi chỉ một ánh mắt, Nghiêm Hoài Tân nghĩ gì. Kết quả bây giờ thật nhàm chán, con heo Lưu Thương thỉnh thoảng cung chỉ để mượn truyện tranh của , mượn xong là chạy, thật đáng ghét.
Không Nghiêm Hoài Tân, Hứa Đa Phúc luôn cảm thấy thiếu thiếu gì đó, ví dụ như một chuyện vui, vốn dĩ đang chuyện rôm rả, Hứa Đa Phúc đến cao hứng liền gọi: Nghiêm Hoài Tân, ngươi...
Sau đó đột nhiên nhận , Nghiêm Hoài Tân về nhà.
Thế là Hứa Đa Phúc thư cho Nghiêm Hoài Tân , trong thư phòng cả buổi chiều, xóa xóa sửa sửa, cuối cùng vẫn dùng giọng điệu như , về những việc làm trong thời gian Nghiêm Hoài Tân ở đây, hỏi thăm sức khỏe của Nghiêm Hoài Tân.
Cứ thế bận rộn đến cuối năm, Vương Nguyên Tôn vẫn về, Lưu Thương dạo gần đây cung chăm chỉ hơn, nhưng cho Hứa Đa Phúc nhắc đến chuyện của , vẻ thiếu nam hoài xuân ngượng ngùng. Hứa Đa Phúc xem mà bĩu môi nên lời, ai thèm , !
Cuối năm Phụ hoàng phong bút, đó là Tết, còn tế tổ. Dậy sớm, gần như chỉ ngủ một canh giờ, trời lạnh, mặc nhiều lớp, nhưng cũng chỉ là than phiền một chút, còn đỡ, các quan bên còn mệt hơn.
Cũng may chỉ mệt mấy ngày, đó rảnh rỗi, trong cung các loại cung yến.
Hắn sắp mười bảy tuổi.
Năm nay tiểu gia yến, các trưởng bối trong tông quan tâm hỏi đến hôn sự của , dám mở miệng chuyện với Phụ hoàng , bèn dò hỏi .
– Đa Phúc sắp mười tám , cũng nên thành gia, thích ai ?
Sinh nhật mười bảy của còn hơn mười ngày nữa mới đến, nhưng bây giờ đều tuổi mụ, Hứa Đa Phúc thích tuổi thật.
Hứa Đa Phúc đối với loại ‘quan tâm’ thúc giục hôn nhân đều , đó đổ hết tội cho Phụ hoàng :
– Cảm ơn bá bá quan tâm, Phụ hoàng con , sẽ chọn cho con, bá bá giúp con hỏi Phụ hoàng, khi nào thì chọn cho con một .
Bá bá: ... Hắn nào dám hỏi đến Thánh Thượng.
Còn mang ý châm ngòi ly gián, lôi kéo .
– Thánh Thượng sắp cử hành đại điển phong hậu, Thái t.ử điện hạ cũng đến tuổi , thấy động tĩnh gì.
Ý là Phụ hoàng chỉ lo ‘cưới vợ’ cho , chọn cho con trai.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hứa Đa Phúc: ... Ngươi cứ thẳng A cha là cha kế, lừa Phụ hoàng quên mất tình cốt nhục, coi gì, bảo cận với ngươi !
Sau khi lớn lên, quả thật cảm nhận một sự lôi kéo từ triều đình, tông , giống như đây coi là trẻ con dỗ dành, bây giờ nhiều lợi ích xen . Hứa Đa Phúc kẻ ngốc, phân biệt ai với ai mới là một nhà.
Chờ yến tiệc tan, Hứa Đa Phúc thoải mái ngoài.
Hứa Tiểu Mãn: Đa Đa thật giấu lời.
– Giỏi lắm Hứa Đa Phúc, để cha ngươi chịu tội . – Trọng Thành uống nhiều, giọng điệu lười biếng.
Hứa Đa Phúc nịnh nọt:
– Cha, cha và A cha sắt cầm hòa minh, thần tiên quyến lữ, thể đến lượt con là hôn nhân câm điếc, thê t.h.ả.m cả đời.
Màn nịnh bợ .
Trọng Thành nắm tay Tiểu Mãn, say khướt ngước mắt Hứa Đa Phúc:
– Tiểu Mãn, Đa Đa của chúng cũng đúng, nhưng và A cha ngươi gặp , đó là phúc khí tích góp từ đời .
– Vậy đời con từ học sinh tiểu học tam hảo đến học sinh cấp ba ưu tú thì ! Tuy đoạt giải trạng nguyên, nhưng con tự phong, việc nào cũng là việc , con đỡ bà lão qua đường, nhặt tiền thì nộp , giúp đỡ bạn bè, mang bữa sáng cho bạn, còn cho bạn mượn truyện tranh. – Hứa Đa Phúc tỉ mỉ đếm xong, khẳng định bản – Con chắc cũng tích đức.
Hứa Tiểu Mãn ở bên cạnh nên lời, hai cha con ma men năng trật tự.
Qua Tết xong, đó là bận rộn cho đại điển phong hậu. Hứa Tiểu Mãn vốn chút căng thẳng, nhưng vì các loại lễ nghi phiền phức, quy củ và phượng bào Hoàng hậu tầng tầng lớp lớp... vì Ninh Võ Đế đầu lập một thái giám làm hậu, nay từng tiền lệ, phượng bào bắt đầu chế tác từ năm ngoái khi thánh chỉ phong hậu.
Đầu tiên là vẽ đồ án phượng bào, cổn miện cát phục đều Thánh Thượng tự xem qua xác định mới .
Phượng bào và long bào kiểu dáng khác , một chi tiết đổi, ví dụ như eo thon hơn, màu son và màu vàng sáng phối hợp, áo choàng thêu văn thành phượng, còn phúc thọ tường vân điềm lành, mũ phượng càng tinh xảo xa hoa hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-91-dai-hon-cua-phu-hoang-tieu-ban-cua-con-nhan-tin-du.html.]
Hứa Tiểu Mãn vợ yêu dụng tâm, chỉ là khi mặc miện phục, quy trình thấy đau đầu, cũng may căng thẳng. Hứa Đa Phúc ở bên cạnh cổ vũ A cha, những lời khen cánh tuôn như cần tiền.
– A cha, mặc phượng bào thật , càng tuấn tú hơn, chẳng trách con trai như , hôm nay con , con chính là giống A cha con. Màu đỏ và màu vàng sáng phối hợp , trông đặc biệt tráng lệ huy hoàng.
Trọng Thành: ... Hứa Đa Phúc học nhiều năm như , chỉ học cái ? Tráng lệ huy hoàng để khen ?
Hứa Tiểu Mãn chọc .
– A cha, đừng căng thẳng, đến lúc đó con sẽ bên cạnh .
– Được, căng thẳng...
Trọng Thành một chưởng vỗ trán Hứa Đa Phúc:
– Bên cạnh A cha ngươi là .
– Con bên là chứ gì. – Hứa Đa Phúc ôm đầu trừng mắt – Chúng là một nhà ba , lúc còn con làm thừa .
Hứa Tiểu Mãn và Trọng Thành đều vui vẻ, ha hả. Hứa Tiểu Mãn xoa trán cho Đa Đa, Trọng Thành :
– Ta dùng sức , Hứa Đa Phúc cũng quá yếu ớt.
– Con là Thái t.ử mà, yếu ớt là bình thường. – Hứa Đa Phúc lý lẽ hùng hồn .
Ninh Võ năm thứ mười hai, ngày ba tháng ba, ngày lành, xuân quang tươi , vạn vật sinh sôi.
Một chuyện vui lớn từng ... Ninh Võ Đế cưới thái giám làm hậu, mở ân khoa, miễn một năm thuế, đại xá thiên hạ. Trước đây Ninh Võ Đế keo kiệt, ngay cả vạn thọ của cũng mở kim khẩu đại xá thiên hạ, đây là hiếm hoi đầu tiên kể từ khi Thánh Thượng đăng cơ.
Toàn thành bá tánh vây xem, trời sáng đế hậu ngoại ô Thái Miếu tế tổ, đó từ Tuyên Đức Môn về Thái Cực Cung, các quan cung chúc mừng. Ngày hôm đó, chín cổng thành Thịnh Đô đều phát kẹo mừng.
Từ sáng đến tối, một khắc ngơi nghỉ.
Hứa Đa Phúc kêu mệt cũng than phiền, ngày hôm đó mặt đến sắp rách, còn chủ động gánh vác trách nhiệm tiếp đãi khách khứa thích. Hắn mặc cát phục của Thái tử, chạy tới chạy lui, mặt là nụ chân thành vui vẻ. Những đó thấy , chỉ thể thầm than: Thái t.ử cũng quá ngốc, thật sự coi Hứa Tiểu Mãn như cha ruột.
Thế là cũng dập tắt ý định châm ngòi ly gián.
Ninh Võ Đế và Hứa Hoàng hậu Thái Cực Điện nhận đại lễ của các quan, các quan miệng hô Ninh Võ Đế vạn tuế, Hứa Hoàng hậu là quân thiên tuế.
Trọng Thành nắm tay Hứa Tiểu Mãn, tật thường xuyên bồn chồn bất an đây, lúc biến thành hạnh phúc nặng trĩu kiên định, cả mặt mày hạnh phúc vuốt phẳng:
– Tiểu Mãn, chúng thành , ngày đợi lâu.
Hắn mười hai tuổi ái mộ Hứa Tiểu Mãn, nhưng thiếu niên tình yêu, nhiều đường sai, đường vòng, suýt nữa mất Tiểu Mãn. Tiểu Mãn đối với rời bỏ, bao dung, nuông chiều .
Không Tiểu Mãn, ngày hôm nay bình tĩnh an .
Hứa Tiểu Mãn thấy vợ yêu cảm động, thầm nghĩ: Trọng Thành chắc cảm thấy chỗ nào cũng .
Thực hai yêu , đến phận địa vị cách xa, đây cũng phạm sai lầm bướng bỉnh, đầu óc chậm chạp, thông suốt, thường xuyên hiểu lầm nghĩ sai. Hắn ở mặt Trọng Thành tính tình lớn, đôi khi còn trêu chọc Trọng Thành, nhưng Trọng Thành từ đầu đến cuối chỉ nhớ những điều của .
Trọng Thành mới là , đối đãi với chân thành, bình đẳng, bao dung, sai liền sửa, thích gì đều giữ trong lòng, bao giờ lừa gạt qua loa với , từ đầu đến cuối, nghiêm túc đối đãi với .
Lúc mặt đối mặt, tay nắm chặt, ngàn lời vạn chữ đều tan trong nụ .
Thành hôn , bổn công công càng thương vợ hơn!
Tiểu Mãn là vợ , Trẫm thật hạnh phúc.
Phía Thái t.ử điện hạ: Cuồng ăn cẩu lương.jpg
...
Đêm hôm đó, bầu trời Thịnh Đô thành nổ tung từng chùm pháo hoa, pháo hoa muôn hình vạn trạng. Lưu Thương về phía Vương Nguyên Tôn, đưa tay nắm lấy tay Vương Nguyên Tôn, hoảng hốt thẳng về phía xa, :
– Chúc Thánh Thượng và Hoàng hậu của chúng bách niên hảo hợp, vĩnh kết đồng tâm.
Vương Nguyên Tôn ừ một tiếng, cúi mắt hai bàn tay đang nắm, cũng giãy .
Hắn nghĩ, chỉ một lát thôi, nắm như một lúc.
Hắn quá mệt, quá lạnh.
Lưu Thương quá nóng, tay thật ấm.
Nửa tháng , Vương Nguyên Tôn mang binh từ phương nam trở về, một sát khí và mùi máu, vẻ mặt càng lạnh lùng bất cận nhân tình, ai thấy cũng tránh kịp, lưng đều xì xào: Người sát khí quá nặng, tạo nghiệt quá nhiều, nhất định vạn kiếp bất phục, c.h.ế.t thây.
Lưu Thương vẫn như cũ tìm Vương Nguyên Tôn, cũng chút khác biệt, Lưu Thương chút chột , dám dán Vương Nguyên Tôn hổ, tứ chi dựa gần quấn quýt. Hắn luôn mơ ban đêm, những giấc mơ thể , là Vương Nguyên Tôn, mấy tháng .
– Vương Nguyên Tôn... – Lưu Thương uống rượu xong, mặt đen thấu hồng, ánh mắt nóng rực – Ta, ngươi, ngươi uống rượu ? Tay ngươi lạnh quá, uống chút rượu cho ấm.
Hai uống nhiều rượu, tửu lượng của Vương Nguyên Tôn cực , Lưu Thương cũng kém, hai đầu óc tỉnh táo, lúc giả vờ say, dựa khỏi cung, xe ngựa.
Xuân hàn se lạnh, ban đêm vẫn còn lạnh.
Vương Nguyên Tôn về phía Lưu Thương, vuốt ve vết chai trong lòng bàn tay, cúi mắt suy nghĩ. Sau khi trở về, sự đổi của Lưu Thương tự nhiên , vẫn luôn đau khổ giãy giụa, cho Lưu Thương mấy cơ hội rời xa , từ đó về hai đoạn tuyệt quan hệ, còn qua .
nếu Lưu Thương vẫn như cũ... Vương Nguyên Tôn trong lòng , thể nào buông tha Lưu Thương, dù là ích kỷ, dù là thủ đoạn ti tiện, dù Vương Nguyên Tôn cũng chính nhân quân tử.
Mẹ là vũ nữ, Vương Nguyên Tôn đây ghét nhất ai đùa bỡn khinh thường , nếu khác, Vương Nguyên Tôn chỉ băm vằm đối phương thành vạn mảnh. Hắn , trong xương cốt của Lưu Thương là sự chính trực, thiện lương và truyền thống, nếu chiếm lấy thể , Lưu Thương nhất định sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.
Chỉ ... Lưu Thương thể.
Vương Nguyên Tôn quyết định cho Lưu Thương cơ hội cuối cùng để đổi ý.
– Chậm thôi, ngươi về phủ của ngươi .
Lưu Thương ngay ngắn, cách Vương Nguyên Tôn một , tim đập thình thịch như trống, như đang mưu tính gì đó. Vì quá căng thẳng, Vương Nguyên Tôn gì rõ, "a" một tiếng, Vương Nguyên Tôn qua, một nữa.
– Ta về ? Cũng đúng. – Lưu Thương l.i.ế.m liếm môi.
Vương Nguyên Tôn vẻ mặt lạnh lùng ngay ngắn ở một chỗ.
Trong xe nhất thời yên tĩnh, chỉ tiếng vó ngựa lộc cộc. Một lúc , Lưu Trung bên ngoài :
– Thiếu gia, đến ngã rẽ , và xe ngựa của Lưu thiếu gia đều đang chờ.
Gã sai vặt của Lưu phủ cũng ở bên xe ngựa hỏi:
– Thiếu gia? Có uống nhiều quá , thiếu gia, đỡ ngài xuống?
– Biết . – Lưu Thương thấy Vương Nguyên Tôn giữ , nghĩ hôm nay uống nhiều rượu như , Vương Nguyên Tôn sớm về nghỉ ngơi cũng , liền vén rèm lên .
Sau lưng, ánh mắt Vương Nguyên Tôn thoáng chốc âm lãnh vô tình.
Lưu Thương lẩm bẩm gì đó bên ngoài xe ngựa, Vương Nguyên Tôn thấy, nắm c.h.ặ.t t.a.y , trong đầu suy nghĩ nhiều, nên vạn kiếp bất phục, tại còn kéo Lưu Thương đến chịu cùng , nên như .
Chỉ là làm bạn cũng .
Hắn âm mưu quỷ kế, thủ đoạn ti tiện, làm bạn , làm ...
Rèm xe vén lên.
Vương Nguyên Tôn rõ đến là ai, đáy mắt chút sương mù mờ mịt, huyết sắc phiếm hồng, cho đến khi "thịch" một tiếng, Lưu Thương vững vàng quỳ hai gối mặt Vương Nguyên Tôn, rèm xe hạ xuống.
Toàn bộ gian chật hẹp, chỉ còn hai .
Lưu Thương quỳ hai gối xuống đất, từ trong lòng mò mẫm một hồi lâu, vì căng thẳng, cuối cùng cũng lấy , là một đôi vòng bạc. Lưu Thương giơ một chiếc lên, :
– Vương Nguyên Tôn, ngươi thể kết hôn với , gả cho ngươi ?
Nếu Hứa Đa Phúc ở đây, chắc sẽ mắng một câu Lưu Thương ngốc, nhà ai cầu hôn mà quỳ hai gối, ngươi dập đầu ba cái cho Vương Nguyên Tôn luôn , ngươi tưởng tế tổ !!! Đồ ngốc!
– Ta nghĩ lâu, đêm nay ngươi uống nhiều, còn định để ngươi về nghỉ sớm, chờ ngày khác đến, nhưng nỡ về, tay ngươi lạnh quá, sắc mặt ngươi cũng ...
Lý trí của Vương Nguyên Tôn thu hồi.
Hai một một quỳ, ánh mắt gần như ngang , sáng rực, nóng bỏng, trịnh trọng.
Vương Nguyên Tôn chiếc vòng bạc nhỏ bé tác dụng gì, bàn tay to thô ráp của Lưu Thương cẩn thận giơ chiếc vòng bạc nhỏ bé lên, hé miệng, giọng nghẹn ngào :
– Lưu Thương, cả đời sẽ để ngươi rời nữa, ngươi nghĩ kỹ .
– Tốt quá! – Lưu Thương vui mừng khôn xiết, quỳ gối tới, cách nào, trong xe gian quá nhỏ, vui, lười dậy , sợ chen Vương Nguyên Tôn, liền quỳ gối tới, hình cao lớn chen giữa hai chân Vương Nguyên Tôn – Ngươi đồng ý kết hôn với ? Chúng rời bỏ, sống cả đời.
Vương Nguyên Tôn đó, hai chân kẹp lấy Lưu Thương, thể Lưu Thương cực kỳ ấm áp, cũng ấm lên, một tiếng, :
– Có thể.
Chiếc vòng bạc đó, đeo ngón tay , vặn.
Như một dấu ấn, như một sự chiếm hữu.
...
Đêm nay, Thái t.ử điện hạ cũng uống nhiều, mặt đỏ bừng bàn, xem thư bạn cùng bàn gửi cho . Thư xem vài , là gửi từ năm ngoái. Từ khi gửi lá thư đầu tiên đến Ngũ Hoành Sơn, Nghiêm Hoài Tân thư trả lời.
Nghiêm Hoài Tân khỏe hơn nhiều, chờ qua Tết , mùa xuân thể trở về. Cùng với lá thư , còn một hộp đá cuội nhỏ, đều là Nghiêm Hoài Tân nhặt ở quê.
Trong thư : Hứa Đa Phúc, hôm nay dạo chơi bên suối trong, nước suối trong vắt, những viên đá đáy sáng tỏ, chạm trơn láng đáng yêu, liền nghĩ đến . Cậu thích chơi cờ nhảy, những viên đá mài, tặng làm quà sinh nhật.
Chúc Hứa Đa Phúc sinh nhật 17 tuổi vui vẻ.
Mỗi viên đá nhỏ nhắn, tròn trịa, trắng tinh đáng yêu, khắc chữ ‘phúc’ nhỏ xinh. Hứa Đa Phúc cầm viên đá chơi một lúc, lấy một tờ giấy nhấc bút :
Nghiêm Hoài Tân, đá chơi cờ nhảy hợp, chơi gì hợp, chờ về dạy chơi bắt đá.
A cha và Phụ hoàng hôm nay thành hôn, đốt nhiều pháo hoa lắm.
Lưu Thương lén lút cả đêm, nếu cùng chúng lớn lên, còn coi là một chính nhân quân tử, đều nghi ngờ mưu tính từ lâu, định hôm nay trộm cướp hoàng cung, trở thành đạo tặc.
Đã tháng ba , còn về, năm mùa xuân sẽ về. Hứa Đa Phúc suy nghĩ một chút, gạch bỏ những lời , cũng thúc giục Nghiêm Hoài Tân.
Chỉ là thật nhàm chán, chút nhớ bạn cùng bàn.
Không bạn cùng bàn bây giờ đang làm gì.
Hộp thư , cùng với kẹo mừng gửi cho Nghiêm Hoài Tân, ngày hôm gửi . Ba ngày , Nghiêm Ninh tự ôm một cái hộp đến Đông Cung, vẻ mặt ngưng trọng bi thương.
Hứa Đa Phúc thấy, căng thẳng.
Nghiêm Ninh :
– Điện hạ, đại ca nửa tháng qua đời, đây là thư nhà mới gửi đến hôm qua, cháu trai Nghiêm Hoài Tân nhờ giao cho Điện hạ.
– Không của Nghiêm Hoài Tân bệnh nặng ? – Hứa Đa Phúc nhận lấy cái hộp, chút thể tin.
Nghiêm Ninh :
– Thư nhà gửi, trưởng cơn mưa trượt chân lăn xuống vách núi... Ai.
Đầu óc Hứa Đa Phúc ầm ầm vang lên, tiên an ủi Nghiêm Thái phó nén bi thương.
Nghiêm Ninh còn xin nghỉ về quê, giao xong đồ vật vội vàng rời . Hứa Đa Phúc tự ôm hộp gỗ đến thư phòng xuống, mở xem, trong hộp ngoài thư của , còn nhiều đồ chơi nhỏ, đá cuội, cỏ cây phơi khô, thể dùng làm thẻ kẹp sách.
Đều là Nghiêm Hoài Tân cảm thấy vạn vật thú vị, nghĩ đến , liền xử lý thu thập , gửi cho , từng chút từng chút, đều nghĩ đến .
Hứa Đa Phúc mở thư, chữ chút mơ hồ, như nước mắt làm ướt phơi khô.
Trong thư : Hứa Đa Phúc, xin , mùa xuân thể về chơi cùng , thất hứa với , thật ý , xin ...
Hứa Đa Phúc thể tưởng tượng, bạn cùng bàn còn nhỏ tuổi, đột ngột qua đời, ngay ngắn bàn, làm từng chữ từng chữ thư cho , trong lòng nhất thời khó chịu đến cực điểm.
– Xin cái gì chứ Nghiêm Hoài Tân, đồ ngốc , chỉ tìm chơi.
Họ là bạn , bình đẳng với .
Cũng chỉ cần Nghiêm Hoài Tân vô điều kiện phục tùng , an ủi , làm bạn với .
Hứa Đa Phúc nhấc bút hồi âm:
Nghiêm Hoài Tân, tin Nghiêm thúc thúc qua đời, đừng xin , nén bi thương, mong giữ gìn sức khỏe, sẽ chờ .
Hắn xong, chằm chằm bốn chữ ‘ sẽ chờ ’, vốn định gạch , vì chút nghĩa khác, ý của là sẽ chờ trở về, tình bạn của chúng thời gian thể phai nhạt. nghĩ đến lúc bạn cùng bàn rời , hốc mắt đỏ hoe, ánh mắt cầu xin, còn lá thư , nước mắt làm nhòe mực...
Hứa Đa Phúc liền , hy vọng bạn cùng bàn tỉnh táo . Nhất thời hối hận, ngày đó ly biệt, bạn cùng bàn tuổi còn nhỏ, lớn hơn nên bao dung bạn cùng bàn, ôm bạn cùng bàn một cái.
Thế là, Hứa Đa Phúc ở cuối thư, vẽ hai hình nhỏ đang ôm .
Nghiêm Hoài Tân, ôm một cái, vỗ về.