Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 89: Cung Yến Trung Thu, Thái Tử Hóng Hớt Chuyện Tình Lưu Thương
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:55:47
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước Trung thu, Thánh Thượng tổ chức cung yến.
Hứa Đa Phúc dạo gần đây cũng vui vẻ, A cha trở về, lệnh cải cách ruộng đất cũng thi hành. Phụ hoàng tổ chức cung yến, đó là tìm cách cọ xát phúc lợi, chỉ lo cho thành viên Đông Cung của suất tham dự, mà các bạn học ở Sùng Minh Đại Điện cũng phần.
Trước , những bạn học thiệp mời cung yến, trong nhà họ thì đều là cha cung, nếu bằng lòng dắt theo thì họ mới . thì khác, thiệp mời gửi thẳng đến tay họ, họ còn thể dắt thêm một nữa.
Thái t.ử điện hạ lên tiếng mà.
Học sinh Sùng Minh Đại Điện cũng vui mừng, mặt mày rạng rỡ, bởi vì các em trai em gái trong phủ đều chạy đến chỗ họ nài nỉ:
– Tam ca, dắt với! Cầu xin đó.
– Nhị ca, chúng cùng .
– Muội còn từng cung bao giờ.
Các bậc trưởng bối trong phủ thực năm nay đưa con trẻ cung, năm nay thật sự là... nơm nớp lo sợ. Thái t.ử điện hạ lên tiếng, con trai nhà đều cung cả , ông do dự dắt theo cũng ý nghĩa gì lớn.
Ví như Cao phủ.
Chức vị của Cao Hùng đổi, nhưng Thánh Thượng khen ngợi nhiều, mặt mũi vô cùng vẻ vang. Cao phu nhân vẫn còn nhớ chuyện Bân nhi và Điện hạ hồi Tết, bèn :
– Hay là năm nay dắt con trẻ cung.
– Không , dắt theo. – Cao Hùng quả quyết, – Ta nàng sợ gì, đừng dắt Cao Bân theo.
Từ khi tự tay đ.á.n.h gãy chân con trai cả, ông đời của nó coi như bỏ, về mặt thể xác, mà là tiền đồ. Chỉ thể nuôi nó như một kẻ ăn giàu , gây chuyện cho phủ là . Cao Bân kiếp nạn cũng ngoan ngoãn và hèn nhát nhiều.
– Thánh Thượng hiện giờ coi trọng , Điện hạ cũng là lòng rộng rãi, chuyện Tết năm đó qua bốn năm năm . Cách đây lâu Thánh Thượng nổi trận lôi đình, c.h.ế.t ít , quan viên trong triều thanh trừng một lượt, lúc ai nấy đều nơm nớp lo sợ, gan cũng nhỏ . Thánh Thượng tâm trạng tổ chức cung yến Trung thu, chúng làm thần tử, Thánh Thượng vui vẻ vua cùng vui, chúng phối hợp. – Cao Hùng .
Cao phu nhân liền :
– Vậy dắt Khang nhi theo? Thằng bé ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Khang nhi là con trai trưởng của Cao Bân, từ khi Cao Bân tàn phế, Cao Hùng bảo vợ ôm Khang nhi về nuôi ở chính viện, mỗi ngày hạ triều đều hỏi han việc học của Khang nhi, uốn nắn những thói hư tật của cháu đích tôn, đừng để nó học theo thói ăn chơi trác táng háo sắc của cha nó.
– Không, Khang nhi , năm nay dắt một đứa con gái theo nàng hậu cung chơi. – Cao Hùng tính toán của riêng .
Cao phu nhân cũng hiểu ý, lập tức đồng ý. Các cô nương trong phủ đều là con vợ lẽ, nhưng phu quân dắt theo mấy cô, đều để nàng quyết định, chứng tỏ phu quân nâng đỡ con gái vợ lẽ, vượt mặt Khang nhi, mà thật sự cân nhắc triều đình.
Những suy nghĩ như Cao Hùng ít.
Thánh Thượng dùng thủ đoạn sấm sét như , là ‘đánh một cái tát’, mà là mạng cả nhà. Lúc cho một quả táo ngọt, các quần thần nhận quả táo ngọt cũng cân nhắc, nghĩ rằng Thánh Thượng chuyện nhẹ nhàng, nhắc đến chuyện m.á.u chảy thành sông mấy tháng , thì dắt theo các cô nương, các bé tuổi nhỏ cung, trông vẻ ‘vô tranh với đời’, nhẹ nhàng tự tại hơn một chút.
Hứa Đa Phúc còn với Văn Nhi Đán:
– Cô còn gặp Trứng Đỏ, năm nay ông mang nó chơi .
Văn Nhi Đán , trong lòng hối hận vô cùng, ấp úng :
– Điện hạ, do hạ quan thương yêu Trứng Đỏ, nuông chiều nó thành tính tình lớn, dám mang cung sợ va chạm quý nhân.
– Có gì , năm nay Đông Cung và các bạn học của Cô đều chơi ở Hàm Lương Điện, đều là một nhà. Các vị phu nhân mang theo các cô nương , thì sắp xếp ở Tiên Cư Điện, đều là quen, náo nhiệt một chút. – Hứa Đa Phúc với Văn Nhi Đán, cũng là với thể thành viên Đông Cung.
Đều dắt theo cả .
Năm nay cọ cung yến của Phụ hoàng , nhưng ý định gây rối mặt. Nếu gây rối, những quan viên phẩm cấp thấp của Đông Cung, bao gồm cả các bạn học phẩm cấp ở Sùng Minh Đại Điện, dắt theo em trai em gái trong nhà, đặt cùng một chỗ với các cáo mệnh phu nhân... còn chơi thế nào , tất cả đều nơm nớp lo sợ nịnh bợ các mệnh phụ quan lớn.
Ôn Lương Như , lập tức hiểu ‘dụng tâm lương khổ’ của Điện hạ, liền chắp tay hành lễ đáp:
– Cung kính bằng tuân mệnh, hạ quan năm nay sẽ mang phu nhân và tiểu nữ cung.
– Được thôi, đều mang theo cả . Năm nay đến tháng chín , cuối cùng cũng thể thư giãn một chút. – Hứa Đa Phúc cảm thán, nửa năm đầu khổ sở giám quốc, Phụ hoàng và A cha trở về liên tục cải cách ruộng đất, trong cung lâu náo nhiệt.
Chưa đến ngày cung yến, các phủ ở Thịnh Đô bắt đầu bận rộn. Các phu nhân ở hậu trạch chuyện tiền triều, dù chuyện triều đình cũng qua, lúc là chuẩn quần áo mới cung cho con gái, cháu gái.
Văn trạch cũng .
Tưởng thị xuất nông phụ, quy củ trong cung, cung thì căng thẳng, liên tục xua tay từ chối, thậm chí :
– Hay là để con dâu cả và con dâu hai ?
Hai cô con dâu sợ đến mặt mày tái mét, chân mềm nhũn suýt ngã xuống đất.
Văn Nhi Đán:
– Không hợp quy củ. Bà là vợ cả của , Điện hạ ban ân, đừng từ chối, .
– , nhưng cái gì cũng , cung mặc y phục gì? – Tưởng thị hai mắt mờ mịt.
Văn Nhi Đán thực cũng lo lắng, chủ yếu là thịnh tình của Điện hạ thể từ chối, đây cũng là một ân điển, nếu cứ mãi từ chối cũng , nhưng vợ già là một nông phụ sợ hãi cũng là chuyện thường tình.
– Lão gia, ngoài cửa một chiếc xe ngựa tới, là ma ma trong cung đến, phụng mệnh Điện hạ tới phủ dạy phu nhân quy củ.
Văn Nhi Đán vội vàng mời , thậm chí là tự đón. Lão ma ma thỉnh an hành lễ, nguyên văn, Tưởng thị vui mừng khôn xiết, coi ma ma như thượng khách, bắt đầu cùng cháu gái Trứng Đỏ học quy củ.
Ngoài Văn gia, các thành viên Đông Cung đều ma ma đến.
Đến ngày cung yến Trung thu, đầu giờ Thân, cửa Thái Cực Cung xe ngựa xếp hàng dài chờ cung. Năm nay đội xe ngựa vắng mấy nhà, thêm mấy nhà mới, trong lòng đều hiểu rõ nhưng , chào hỏi lẫn , ai nhắc đến chuyện triều chính.
Sau đó xếp hàng qua kiểm tra của Kim Ngô Vệ để cung.
Triều thần cổng Tả Dịch, mệnh phụ cổng Hữu Dịch, đến Khánh Thọ Cung dự tiệc, bái kiến hai vị lão thái phi. Theo lý, Thánh Thượng phong Hứa Tiểu Mãn làm Hoàng hậu, năm nay cung yến nên đến Phượng Tê Cung bái kiến Hoàng hậu, nhưng vì đại điển phong hậu cử hành, Hứa Tiểu Mãn là Bảo vương, thể triều đình.
Vốn dĩ các mệnh phụ còn xì xào, kết quả năm nay trong cung tới, thấy quy trình vẫn như cũ là đến Khánh Thọ Cung, lập tức cũng thở phào nhẹ nhõm, chứ họ thật làm thế nào để nịnh bợ Hứa Tiểu Mãn. Thật là kỳ quái.
Thành viên Đông Cung và học sinh Sùng Minh Đại Điện đều cổng chính nam Thanh Tiêu. Khác với cung yến của Thánh Thượng, ở cổng chính bắc, các triều thần mệnh phụ đều mặc triều phục, cát phục, trông uy nghiêm chính thức. Đến cổng Thanh Tiêu bên , quan viên Đông Cung tự nhiên là mặc quan phục, bổ t.ử ngực, cao nhất là Ôn Lương Như, tứ phẩm.
Người nhà nữ quyến của quan viên thì mặc thường phục, tự nhiên là trang trọng hơn ở nhà một chút, tóc đều búi lên, đeo châu ngọc, áo váy đều là đồ mới, tay dắt theo con nhỏ nhà .
Trẻ con tuổi lớn, khi cung nhà dặn dò mãi, mới quả thật là cúi đầu rũ mắt đường quy củ, nhưng một hồi, cuối cùng vẫn là lòng hiếu kỳ trỗi dậy, lén lút đông ngó tây.
Oa, trong cung thật lớn thật a.
Gạch lát đất giống sân nhà , sạch sẽ quá.
Trên hồ còn một chiếc thuyền lớn nữa.
– Bà nội, thuyền. – Trứng Đỏ kéo tay áo bà nội .
Sợ đến mức Tưởng thị vội :
– Trứng ngoan, bà nội thấy , còn nhớ ở nhà bà với con thế nào ?
Trứng Đỏ gật gật đầu:
– Không quấy, ngoan ngoãn lời, về nhà cho con ăn kẹo trứng.
Cung tỳ dẫn đường, đưa các vị phu nhân tiểu thư đến Tiên Cư Điện. Ban đầu vẫn câu nệ, đến chỗ của xuống, Ôn phu nhân thật ngờ, vị trí của bà ở hàng đầu tiên, còn chút căng thẳng. thấy đều căng thẳng hơn cả bà, thậm chí còn nịnh bợ bà, Ôn phu nhân vội dậy, cùng mấy vị phu nhân hàn huyên.
Bà ngay cả cáo mệnh cũng , thể để nịnh bợ .
Tướng công , Điện hạ nhân hậu, quá coi trọng phẩm giai của quan viên Đông Cung, đều là mỗi một việc, như bà cũng thể ở mặt các vị phu nhân tỏ vẻ cao cao tại thượng, sợ liên lụy đến thanh danh của tướng công.
Ôn phu nhân mở đầu , bao lâu trò chuyện rôm rả chuyện nhà.
Tưởng thị ở Thịnh Đô cũng sống hơn mười năm, nhưng bà từ nhỏ lớn lên ở trong thôn, lấy chồng sinh con, dù phu quân làm quan, cuộc sống trong nhà cũng là bình thường, những quy củ của các quan phu nhân. Không ngờ các phu nhân khác trong điện tính tình đều , còn gọi bà là tỷ tỷ.
Tưởng thị "ai u" một tiếng, thầm nghĩ già , gọi bà là tỷ tỷ, thật là khách sáo.
Các phu nhân trò chuyện, trẻ con yên, đặc biệt là Trứng Đỏ. Cô bé gan thật lớn, đông ngó tây bao lâu cùng mấy cô bé bé chơi trốn tìm. Trứng Đỏ chạy vội, đ.â.m sầm chân một , ngẩng đầu lên, "oa" một tiếng.
– Ca ca, thật trai.
Hứa Đa Phúc cúi đầu , cô bé bốn năm tuổi, mặt tròn vo béo ú, má phúng phính, còn ửng hồng, trắng lắm nhưng sức sống. Lúc nhịn đưa tay véo véo khuôn mặt phúng phính của cô bé, :
– Em tên là Trứng Đỏ ? Em cũng đáng yêu.
– Ca ca, tên em?
Hứa Đa Phúc:
– Ông nội em thường xuyên nhắc đến em, em nghịch ngợm...
– Em nghịch ngợm, ông nội bậy. – Trứng Đỏ tức giận xong chút vui – Ở nhà ông khen em ngoan, em hoạt bát đáng yêu, ngoài em .
Hứa Đa Phúc thầm nghĩ, con bé tính tình cũng lớn thật, quả nhiên là Văn Nhi Đán nuông chiều. khá thích con bé , bèn bừa:
– Nghịch ngợm cũng từ , ông nội em đang khen em đó.
– Nghịch ngợm thật sự ? – Trứng Đỏ mới hơn bốn tuổi, lừa một cái liền nghi ngờ bản , đó – Vậy , là em sai, em oan cho ông nội.
Hứa Đa Phúc hì hì xoa đầu đứa trẻ:
– Em cũng công chính rõ ràng, đứa trẻ ngoan.
Tưởng thị thấy tới là một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, trong lòng căng thẳng, chẳng lẽ là Thái t.ử điện hạ? Bà phu quân hôm nay còn các học sinh khác của Sùng Minh Đại Điện, nghĩ vị là học sinh cũng , là con trai nhà đại nhân khác cũng , nhưng vạn đừng là Thái t.ử điện hạ.
– Điện hạ. – Các cung tỳ hành lễ.
Tưởng thị thầm nghĩ sợ gì đến nấy, vội tiến lên, hành lễ vấn an. Tưởng thị đưa tay ôm cháu gái lòng, thỉnh tội :
– Điện hạ, cháu gái thần phụ va chạm Điện hạ, xin Điện hạ thứ .
– Đều lên . – Hứa Đa Phúc tiên cho dậy, tủm tỉm – Đại danh của Trứng Đỏ Cô nhiều năm, hôm nay cuối cùng cũng gặp , thông minh đáng yêu, gì là va chạm cả.
Hứa Đa Phúc khắp điện, là mấy đứa nhóc mẫu giáo tiểu học, bèn với Vương công công:
– Phát quà cho , hôm nay các vị đến dự tiệc, Cô cũng vui, ăn ngon chơi vui, đừng câu nệ.
Mọi đều .
Hứa Đa Phúc cũng ở lâu, khi còn vỗ vỗ đầu Trứng Đỏ. Cô bé gan thật lớn, ngây thơ còn chút ngốc nghếch, khác với các tiểu thư nuông chiều trong nhà quan viên, một sức sống mộc mạc tự nhiên. Rất .
– Tặng em một bộ con , lấy chơi .
Trứng Đỏ vui:
– Cảm ơn ca ca. – Nó thấy bà nội nhắc nhở, vội – Cảm ơn Điện hạ.
– Không gì. – Hứa Đa Phúc hì hì.
Cô bé vẻ mặt 'thì ca ca trai tên là Điện hạ a'.
Hứa Đa Phúc chắp tay lưng ngoài, trong lòng vẫn nghĩ, thì trẻ con nghĩ gì thật sự biểu hiện rõ ràng như . Nói thế, chẳng là những tâm tư nhỏ nhặt của hồi nhỏ, hai cha đều hết ?
Chẳng trách, cả ngày trêu , quả thật vui.
Chờ Hứa Đa Phúc trở Hàm Lương Điện, cả lớp đều dắt theo em trai em gái đến. Hứa Đa Phúc liền với Lý Trạch và những khác:
– Nếu các em gái của các ở đây chơi thoải mái, thì đưa đến Tiên Cư Điện, bên đó nhiều con gái hơn, còn thể cùng chơi con .
– Điện hạ. – Lý Trạch vẻ mặt thôi.
Hứa Đa Phúc: ?
Có chuyện gì thì thẳng, ấp a ấp úng làm gì, Lý Trạch ngươi định giả vờ xanh với Cô !
Lý Trạch: Ai.
– Vậy hỏi một chút.
Điện hạ thật là hiểu chuyện, hôm nay ít bạn học dắt theo em gái đến, đều là mười bốn mười lăm tuổi, trang điểm xinh , đều ở lầu hai chơi. Dù cũng là nam nữ hữu biệt, các nam sinh đều ở lầu một.
Ý tứ của các phủ, chẳng lẽ Điện hạ thật sự ?
Ban đầu các bạn học nhận thiệp của Điện hạ thể dắt theo em trai em gái đến chơi, còn tưởng Điện hạ ý đó, về nhà bàn bạc với gia đình, bất kể , các cô nương trong nhà đến tuổi cập kê quả thật là động lòng.
Dù Thái t.ử điện hạ là hoàng t.ử duy nhất của Đại Thịnh triều, phận tôn quý, nếu gì bất ngờ... đương kim Thánh Thượng phong một thái giám làm hậu, chứng tỏ thích con gái, đây là chuyện . Như Thái t.ử điện hạ tự nhiên là khả năng em trai, hoàng đế tiếp theo của Đại Thịnh còn nghi ngờ gì nữa.
Thái t.ử trẻ tuổi, năm nay mười sáu mười bảy, đúng là tuổi cập kê, tướng mạo tuấn lãng, tính cách cũng , nhân hậu. Nếu cô nương nhà nào Điện hạ coi trọng, phong làm Thái t.ử phi, dù chỉ làm , chỉ cần hậu cung của Thái t.ử , luôn tiên cơ.
So với đương kim Thánh Thượng, trở mặt là trở mặt, lạnh lùng vô tình, Điện hạ thật sự hơn nhiều...
ngờ, Thái t.ử điện hạ mời thật sự chỉ là để chơi vui.
Lý Trạch thầm nghĩ: Các tiểu thư lầu, ai thật sự chơi con chứ!
vẫn hỏi.
Các tiểu thư còn tưởng Điện hạ chơi con , mặt mày chút vui mừng, dù hôm nay các nàng mặc váy áo chút tiện. Lý Trạch thấy tâm tư của các vị, vội :
– Tiên Cư Điện đều là các vị phu nhân và con nhỏ của quan viên Đông Cung, Điện hạ sợ các vị ở đây nhàm chán, nghĩ thể qua bên đó náo nhiệt một chút.
– Điện hạ ?
Lý Trạch:
– Bên đó là nữ quyến của quan viên, Điện hạ tiện ở lâu. – Hắn rõ ràng.
Quả nhiên, các vị tiểu thư lập tức còn hứng thú, Điện hạ thì các nàng qua đó làm gì, chẳng bằng ở lầu hai, thể thấy Điện hạ nhiều cơ hội hơn.
Dù Lý Trạch truyền lời, thấy , vội xuống lầu.
Hứa Đa Phúc cũng miễn cưỡng khách, thầm nghĩ lẽ học sinh trung học và học sinh tiểu học chơi với , cũng , lầu hai cũng .
– Lát nữa trời tối, trăng lên thể ngắm trăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-89-cung-yen-trung-thu-thai-tu-hong-hot-chuyen-tinh-luu-thuong.html.]
– Điện hạ tâm tư tinh tế, dành vị trí ngắm trăng ở lầu hai. – Lý Trạch: Thật trách bọn họ hiểu lầm.
Hứa Đa Phúc xua xua tay, vẻ mặt ‘chút lòng thành thôi mà’:
– Đều là khách của Cô, các nam sinh chúng còn thể phố dạo chơi, các em gái của các cả ngày ở hậu trạch buồn chán, khó ngoài, ở lầu hai thôi mà, chuyện gì to tát.
Lý Trạch: ...
Hứa Đa Phúc để chơi, còn dặn dò Trục Nguyệt, các vị khách quý lầu hai nếu thấy chán, gì đều đáp ứng, còn cho gọi ca múa biểu diễn, bọn họ ở đ.á.n.h bài chuyện phiếm, còn chơi thuyền du hồ.
Tóm ai thích gì chơi nấy.
Hắn xong, đầu gì, thấy Nghiêm Hoài Tân vẻ mặt nhẹ nhõm, Hứa Đa Phúc: ?
– Cậu ? Vừa căng thẳng ?
– Không, . – Nghiêm Hoài Tân chút dối, vội chuyển chủ đề – Cậu du hồ ?
– Đợi lát nữa , trời tối một chút, thuyền thắp đèn, chúng cùng . – Hứa Đa Phúc cũng tiếp tục hỏi bạn cùng bàn căng thẳng cái gì.
Trẻ con lớn bí mật.
Chờ trời chạng vạng tối, Hứa Đa Phúc chơi hồ, gọi Lưu Thương. Lưu Thương dạo chút ủ rũ, Hứa Đa Phúc thấy:
– Ngày lễ lớn, như con ch.ó c.h.ế.t , chút tinh thần nào, là bệnh chứ?
Lưu Thương thể như heo, nếu thật sự bệnh thì quả là hiếm lạ.
– Không , đừng trù ẻo . – Lưu Thương xua xua tay, một ở một chỗ, mặt hồ xa xăm, một tay cầm chén rượu, chậm rãi uống một ngụm, thở ngắn than dài, toát vẻ ưu sầu cô độc.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hứa Đa Phúc: ...
– Lưu Thương, thất tình ? – Dáng vẻ thật sự giống. Hồi học cấp ba, một nam sinh trong lớp chia tay với lớp trưởng môn Văn, cũng là mua say giả vờ thâm trầm, một lon bia xuống là say khướt, say phát điên la còn bậy: Các đều hiểu tình yêu!
Hứa Đa Phúc thầm nghĩ, với lớp trưởng môn Văn tổng cộng quen đến hai tháng, mỗi ngày đều là học học, cuối tuần còn học thêm, bận như mà còn thể yêu đến c.h.ế.t sống , thật sự hiểu.
Lưu Thương cầm chén rượu, u uất đầu hỏi:
– Thất tình là gì?
– Chính là cô nương thích, thích , để ý đến , bây giờ mượn rượu giải sầu thật sự giống thất tình. – Hứa Đa Phúc quyết định quan tâm em, với bạn cùng bàn ‘đợi một lát’, tìm Lưu Thương.
Hắn phịch xuống bên cạnh, ngửi thấy mùi rượu mạnh, lập tức thu tay , uống cái , khó uống. Bèn :
– Ở đây ai, nhỏ với , là cô nương nhà nào? Ta sẽ lung tung, nếu thật sự thích, giúp . Tất nhiên, thể dùng phận của để ép buộc , nhưng Lưu Thương trông cũng dáng , sửa soạn cho một chút, dạy mấy chiêu lãng mạn, đảm bảo thành vấn đề.
Hứa Đa Phúc: Hắn nhiều truyện vớ vẩn như , kinh nghiệm lý thuyết chuẩn cần chỉnh. Chủ yếu là nhân phẩm của Lưu Thương thật sự , một con heo ngốc nghếch tích cực hướng về phía .
Lưu Thương Hứa Đa Phúc lải nhải một đống:
– Cái gì với cái gì, làm gì cô nương tiểu thư nào, đừng bừa, đầu ông nội đ.á.n.h . – Hắn quen cô nương nào .
– Vậy làm cái bộ dạng làm gì. – Hứa Đa Phúc cầm chén rượu bắt chước Lưu Thương, lẩm bẩm mặt hồ thở ngắn than dài, diễn xong, đặt chén rượu lên bàn – Cậu xem, thất tình, dù thất tình thì cũng đang nhớ .
Lưu Thương thấy Hứa Đa Phúc , hừ :
– Tiểu gia đây giống , đây là tiêu sái kềm chế . Còn nữa, chính là đang nhớ , nhớ Vương Nguyên Tôn.
Hứa Đa Phúc: ...
– Sao nhớ Vương Nguyên Tôn.
– Tại thể nhớ Vương Nguyên Tôn? Ta cứ nhớ, cứ nhớ đấy. Hắn ở phương nam thế nào, bọn địa đầu xà ở đại môn van, một khó địch nhiều như . – Lưu Thương lẩm bẩm – Hắn cũng cho , còn thể nghĩ đến ? – Nói đến đây, còn uất ức chất vấn Hứa Đa Phúc.
Hứa Đa Phúc: Có liên quan gì đến ! Ta cũng cấm nghĩ !
– Cậu nghĩ thì cứ nghĩ. – Hứa Đa Phúc an ủi con ma men, thật sự sợ con heo Lưu Thương – Trời tối , ở đây uống rượu, gió hồ lớn, đừng để cảm thật. Cậu du hồ thì thôi, với Nghiêm Hoài Tân... Thuận Đức, ngươi ở đây trông Lưu Thương, đừng để uống nhiều quá rơi xuống hồ.
Lưu Thương:
– Bổn tiểu gia ngốc như .
– Cậu chính là ngốc. – Hứa Đa Phúc mắng xong vội chuồn, dắt theo bạn cùng bàn lên thuyền lớn.
Chờ họ lên thuyền, vẫn thể thấy ở boong tàu lầu một của Hàm Lương Điện một bóng cô độc uống rượu. Hứa Đa Phúc từ xa liền cảm thấy Lưu Thương đáng thương, khỏi lẩm bẩm:
– Lưu Thương và Vương Nguyên Tôn thật đúng là tình ý ... Vãi chưởng! – Hứa Đa Phúc đột nhiên hét lớn.
Nghiêm Hoài Tân quan tâm hỏi .
Hứa Đa Phúc qua hồ, thấy bóng dáng Lưu Thương, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ của bạn cùng bàn, nhưng xung quanh ai khác để chuyện , nghĩ tới nghĩ lui, Hứa Đa Phúc hạ thấp giọng :
– Ta cho , đừng cho khác.
Nghiêm Hoài Tân gật đầu đảm bảo.
– Ta nghi ngờ Lưu Thương thích Vương Nguyên Tôn, Lưu Thương yêu thầm Vương Nguyên Tôn mà tự ?
Nghiêm Hoài Tân còn tưởng chuyện gì to tát, Hứa Đa Phúc cau mày, trong lòng chút hoảng và căng thẳng:
– Lưu Thương thích Vương Nguyên Tôn ? Cậu thích như ? – Hắn bổ sung – Chính là hai nam sinh thích , Hứa Đa Phúc, thích như ?
Hứa Đa Phúc: ...
– Cậu nghĩ gì , hai cha chúng còn thích , thể ghét chuyện . Ta chỉ là ngờ tới, Lưu Thương trông thẳng nam như , Vương Nguyên Tôn cũng thẳng nam còn dễ chọc, nếu Lưu Thương yêu thầm Vương Nguyên Tôn, Vương Nguyên Tôn phát hiện, sẽ đ.á.n.h Lưu Thương thành đầu heo ? Đến lúc đó Lưu Thương thật sự là heo!
Hứa Đa Phúc lo lắng cho hảo .
Thế là cả đêm du hồ đều chút lo lắng, vẫn là Nghiêm Hoài Tân thỉnh thoảng đưa cho Hứa Đa Phúc chút điểm tâm, Hứa Đa Phúc chỉ lo gặm gặm gặm, ăn đồ ngon, suy nghĩ trở , :
– Thôi kệ, để Lưu Thương tự cầu đa phúc , cùng lắm Vương Nguyên Tôn đ.á.n.h , dùng phận Thái t.ử bảo một mạng.
Cô, thật là hảo tuyệt thế!
– Hứa Đa Phúc, trăng đêm nay thật tròn.
– . – Hứa Đa Phúc ngẩng đầu trăng, hì hì – Nghiêm Hoài Tân, cũng ngốc , hôm nay Trung thu tự nhiên là trăng tròn, và trăng đều tròn, trăng !
Nghiêm Hoài Tân lặp " và trăng đều tròn", khóe miệng nhếch lên, gật đầu :
– Trăng .
Cung yến vô cùng náo nhiệt, chờ Hứa Đa Phúc từ thuyền trở về, còn dạo một vòng ở Bồng Lai Điện. Đến khi cung yến kết thúc, Lưu Thương say khướt, cũng ăn gì, nôn nước.
Hứa Đa Phúc bịt mũi :
– Lăng Quan, ngươi đưa cung.
Lưu Thương lẩm bẩm về, uống nhiều quá ông nội sẽ đ.á.n.h .
– Cậu còn . – Hứa Đa Phúc bất đắc dĩ – Thôi đưa đến Đông Cung .
Lưu Thương còn lẩm bẩm:
– Ta về Vương gia, Vương gia của Vương Nguyên Tôn... – Lẩm bẩm một hồi, tự bác bỏ – Hắn nhà, chỉ dì Châu ở cũng , ở Đông Cung của .
– Lão t.ử cho ngươi ở, ngươi nên mang ơn đội nghĩa , thế mà trong lời còn chê Đông Cung của ! – Hứa Đa Phúc tức giận búng trán Lưu Thương một cái, bảo nhanh chóng khiêng Lưu Thương về.
Triều thần nữ quyến đều tan, cung nhân dọn dẹp.
Hứa Tiểu Mãn hỏi Triệu Nhị Hỉ, Đa Đa bên đó thế nào? Triệu Nhị Hỉ đáp:
– Khách của Điện hạ cũng tan, từ cổng Thanh Tiêu.
– Nghe hôm nay đến nhiều tiểu thư? – Trọng Thành .
Hứa Tiểu Mãn qua:
– Đa Đa thích con gái ?
– Cái đó thì . – Trọng Thành uống nhiều, nắm tay Tiểu Mãn định về T.ử Thần Cung, hóng gió cho thoải mái hơn.
Triệu Nhị Hỉ theo bên cạnh hai , :
– Nô tài , hôm nay Điện hạ khen cháu gái của Văn đại nhân.
Hứa Tiểu Mãn đầu Triệu Nhị Hỉ, ý bảo rõ hơn. Trọng Thành một tiếng, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Mãn:
– Triệu Nhị Hỉ chuyện một nửa, cháu gái của Văn Nhi Đán mới bốn tuổi.
– ... – Cửu Thiên Tuế nên lời, giỏi lắm Triệu Nhị Hỉ, dám trêu !
Triệu Nhị Hỉ vội cúi đầu, :
– Hôm nay Đông Cung còn giữ khách.
– Lại là đứa trẻ mấy tuổi? – Hứa Tiểu Mãn hỏi.
Trọng Thành cũng để trong lòng, đoán chừng là Nghiêm Hoài Tân, Nghiêm Hoài Tân còn nhỏ, mới bao lớn.
Triệu Nhị Hỉ:
– Là cháu trai của Lưu tướng quân, Lưu Thương.
Trọng Thành và Hứa Tiểu Mãn đồng loạt Triệu Nhị Hỉ, Trọng Thành tỉnh rượu hơn nửa.
– Thái t.ử ? – Trọng Thành hỏi.
Triệu Nhị Hỉ dám trả lời:
– Điện hạ đang hướng về Đông Cung.
– Ngươi với Đa Đa, hỏi nó tối ăn khuya , bảo nó đến T.ử Thần Cung, hôm nay Tết Trung thu, cả nhà ba chúng còn xuống ngắm trăng. – Cửu Thiên Tuế dăm ba câu phân phó.
Chờ Triệu Nhị Hỉ tìm Điện hạ, như . Hứa Đa Phúc xong, nghĩ cũng , bèn tạm thời đổi hướng về T.ử Thần Cung.
Vừa đến T.ử Thần Cung, hai cha y phục, Hứa Đa Phúc:
– Vậy con cũng .
– Đa Đa, con uống rượu ? Trên mùi rượu, mặt thì . – Cửu Thiên Tuế hổ là tay lão luyện của Đông Xưởng, ngay dấu vết.
Hứa Đa Phúc :
– A cha đừng nữa, con heo Lưu Thương hôm nay uống nhiều quá nôn , con dính một chút mùi, ghê quá, con quần áo về chuyện với hai cha.
Hắn vài bước, nghĩ đến cái gì, thật sự nhịn .
– Lát nữa con về sẽ kể cho hai cha một tin đồn động trời! hai cha giữ bí mật, trừ Nghiêm Hoài Tân con cho ai, chuyện liên quan đến Lưu Thương.
Trọng Thành:
– Ồ? Vậy vội, con .
– Không , chuyện dài lắm, con từ từ kể. – Hứa Đa Phúc tung tăng hai bước, lén lút , thần bí – Con nghi ngờ Lưu Thương yêu thầm Vương Nguyên Tôn!
Hắn thật sự giữ lời, thể trách .
Trong phòng, Trọng Thành và Hứa Tiểu Mãn: ...???
Hứa Đa Phúc , đến thiên thất quần áo.
Một lúc lâu , Trọng Thành :
– Thực nếu Hứa Đa Phúc thích con trai, Trẫm cũng phản đối, chọn cho nó mấy lấp đầy Đông Cung, chỉ cần nó ở là . Nếu nó lười, khác hầu hạ, Trẫm cho bọn họ uống thuốc, thế là an . Tiểu Mãn, Đa Đa an , ngươi cũng sợ.
– Ngày đó ngươi chạy , lúc đó còn đang tức giận, nghĩ ngươi giở trò với , một ngày, hai ngày, nửa tháng, thấy ngươi, thật sự sợ, sắp mất ngươi, nhưng ngươi vẫn còn, còn thể tìm ...
– Ngươi chạy thể tìm, nhưng nếu còn... Nghĩ đến ngươi một ở nơi hoang sơn dã lĩnh, bụng lớn như , bên cạnh ngự y, , ai đỡ đẻ cho ngươi? Ngươi chắc chắn sợ, nếu ngươi vì sinh Hứa Đa Phúc mà còn, làm . Hứa Tiểu Mãn, làm sống nổi.
Trọng Thành mà lòng như d.a.o cắt, hốc mắt đỏ.
Hứa Tiểu Mãn: "..."
Vợ yêu đêm nay thật sự say .
Trước Trọng Thành cũng từng những lời , nhưng mất bình tĩnh như hôm nay. Nghĩ đến tình hình lúc đó của , dù Trọng Thành ở bên cạnh tận mắt chứng kiến, nhưng chỉ nghĩ thôi cũng chịu nổi, để bóng ma cho vợ yêu.
Hứa Tiểu Mãn vội đưa tay ôm vợ yêu, vỗ vỗ lưng.
– Ta , Đa Đa cũng , đều cả. Ta bao giờ trách ngươi chuyện , Đa Đa vui, nó là con của ngươi và , Trọng Thành, chúng con , Đa Đa giống ngươi giống , thật sự vui.
Trọng Thành vùi đầu cổ Tiểu Mãn, một lúc lâu mới "ừ" một tiếng.
– Ta cũng vui.
Chờ Hứa Đa Phúc quần áo xong, Triệu Nhị Hỉ :
– Điện hạ, Cửu Thiên Tuế và Thánh Thượng nghỉ ngơi, ngài về Đông Cung nhé? Nô tài đưa ngài về.
Hứa Đa Phúc: ...
Không cả nhà ăn khuya ngắm trăng ! Đáng ghét, hai cha còn gọi đến để phát cẩu lương.
– ... Trăng rằm tháng mười lăm, trăng mười sáu tròn, mai đến. – Ai.
Thật là thừa thãi: Kiên cường lên!