Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 77: Thái Tử Ra Tay, Dư Luận Kinh Thành Dậy Sóng
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:54:52
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chạng vạng, Lâm Hiền của Đông Xưởng tiến dâng bản tổng hợp án thẩm vấn, cả một xấp dày. Toàn bộ thời gian, địa điểm, diễn biến của vụ án, cùng với những liên quan, bắt lên đến 36 , mỗi đều khẩu cung. Đông Xưởng thẩm vấn đối chiếu, tra một kẽ hở nào, tất cả đều là lời thật, đó mới chỉnh lý đưa đến Đông Cung.
Chính sảnh Đông Cung đèn đuốc sáng trưng như ban ngày, bộ quan viên Đông Cung đều mặt.
Hứa Đa Phúc:
– Nhiều ?
– Điện hạ, mười tám vị phía là những sĩ t.ử ở cùng khách điếm Đông Dương với Hạ Xuân Thuật và Tôn Kiện ngày 23, thần bắt tất cả. Trải qua một buổi chiều thẩm vấn, liên quan, khi hạ quan cung cho thả .
Hứa Đa Phúc gật đầu, hai mươi phía còn cả tớ, gã sai vặt, đầu bếp nữ trong tiểu viện.
– Tiểu viện là của nhà họ Lâm ?
– Là nhà họ Lâm thuê cho Tôn Kiện.
Hứa Đa Phúc lạnh một tiếng:
– là một màn ăn cướp la làng. Đầu tiên là bôi nhọ thanh danh của Phụ hoàng và a cha , đó còn đưa cái thứ cốt khí đến tiểu viện cho hầu hạ t.ử tế.
Hắn đang Tôn Kiện.
Có những kẻ sách tính tình quật cường thanh cao, khí tiết của riêng , tri hành hợp nhất, cho dù quan niệm xung đột cũng khiến nể trọng. hạng như Tôn Kiện, miệng thì lời lẽ , chiếm hết đại nghĩa, lưng bè lũ xu nịnh, cái gọi là đại nghĩa cũng chỉ là dùng quyền thế và tiền bạc đắp nặn mà thôi.
– Sự việc bắt đầu sớm nhất là ngày mấy?
– Ngày hai mươi, Tôn Kiện ở khách điếm năng bậy bạ. Theo lời khai của Tôn Kiện, sớm từ ngày mùng bảy tháng , một đàn ông đến liên lạc với . Hắn tướng mạo đó bình thường, là một nam t.ử trung niên phổ thông. Đối phương cho ba ngàn lượng ngân phiếu, hứa hẹn khi thành sự, nhất định sẽ đỗ Tiến sĩ. Hắn vốn tin, nhưng đối phương lấy hồ sơ quá khứ của , đây khi thi Hương từng tiền án mang theo tài liệu cóp, theo lý là mười năm tham gia khoa cử. Tôn Kiện tự khai , dùng tiền mua chuộc. Việc điều tra , xem dự mưu từ sớm...
Hứa Đa Phúc nhíu mày, chuyện và Lâm Hạc xảy xung đột là đầu tháng. Quê quán của Tôn Kiện ở xa phía nam Phủ Giang, qua điều tra kỹ càng như , thời gian chút khớp.
việc chắc chắn là do Lâm Hạc làm.
– Điện hạ nghĩ sai , chỉ thể là vô tình đụng . – Ôn Lương Như lên tiếng: – Danh sách sĩ t.ử thi mùa xuân cùng hồ sơ thành tích quá khứ sẽ đưa đến Nội các trong năm nay, nếu nghi ngờ sẽ tra xét. Hạ quan cả gan suy đoán, nếu theo lệ thường, Lâm Hạc làm chủ giám khảo, và ngày thi mùa xuân sẽ bắt Tôn Kiện, bẩm báo vụ án gian lận trong quá khứ của sĩ t.ử Tôn Kiện lên Hoàng thượng, để thu về danh tiếng thanh liêm chính trực.
Làm quan, đặc biệt là làm đến vị trí Thủ phụ, cho dù là quân cờ tạm thời dùng đến cũng sẽ đặt trong tầm tay, sẽ lúc hữu dụng.
Loại chuyện đều là việc nhỏ, đối với Lâm Hạc mà , chẳng tốn bao nhiêu công sức. Tra hồ sơ luôn thuộc hạ chạy việc, nếu nhân đó bãi miễn quan viên địa phương cũng thiệt, còn thể thuận tay sắp xếp phe .
là một mũi tên trúng mấy con chim.
Văn Nhị Đản, Hà Thông và mấy khác trong lòng kinh hãi, ngờ quan trường sâu như thế.
– Cô thấy ngươi đúng. – Hứa Đa Phúc lạnh lùng .
– May mà hôm nay lâm triều, Điện hạ nổi giận, sai Đông Xưởng điều tra . – Tư Mục Dữ chậm rãi : – Tôn Kiện đưa đến tiểu viện ba ngày, theo ý của phe Lâm đảng, việc xử lý xong, Điện hạ sẽ truy cứu.
Có một câu Tư Mục Dữ dám , hành động của Lâm tướng trông vẻ bốc đồng, nhưng thu hoạch lớn hơn. Nếu hôm nay lâm triều diễn theo ý đồ của Lâm đảng, thuận lợi mà , Lâm tướng sẽ khỏi Liễu Viên, chủ trì kỳ thi mùa xuân, đó ly gián Đông Xưởng và Đông Cung, giáng một đòn nặng Điện hạ.
Cho dù Thánh Thượng trở về truy cứu, lúc đó dấu vết sớm dọn dẹp sạch sẽ, Lâm tướng còn sẽ lão thần đều là vì Thánh Thượng mà suy nghĩ, uy nghiêm của Thiên t.ử thể để dân gian hồ ngôn loạn ngữ.
Nếu Điện hạ tra về đẻ... cho dù Hứa Đốc chủ làm, Lâm tướng cũng thể tỉ mỉ bố trí một vài "dấu vết", chứng cứ cũng , sự nghi ngờ của Điện hạ sẽ khiến ngài tự tra xét, tự đoán mò, lẽ còn sẽ cận với Lâm tướng.
Lâm Hạc xem thường Điện hạ. Tư Mục Dữ nghĩ xong, Thái t.ử điện hạ ghế, ánh nến mờ ảo, ánh mắt Điện hạ lộ vài phần uy nghiêm, giống hệt Thánh Thượng.
Đừng Lâm Hạc, cho dù là Tư Mục Dữ làm quan ở Đông Cung mấy năm, hôm nay dường như mới quen một vị Điện hạ mới.
– Lâm Hiền, bảo Đông Xưởng tung dư luận. – Hứa Đa Phúc suy nghĩ: – Chuyện của Phụ hoàng và a cha cần làm sáng tỏ. Tôn Kiện tung tin bảy tám ngày, khách điếm đến , dám công khai chẳng lẽ lưng dám khua môi múa mép ? Chặn bằng khơi thông, chỉ cần dẫn dắt, a cha và Phụ hoàng đồng sinh cộng tử, vinh nhục , cùng nâng đỡ đến ngày hôm nay...
– Vương công công, gọi Ngụy Khiêm ở Giáo phường đến đây.
Ngụy Khiêm chính là dựa lời kể đơn giản của mà kịch bản 《Mỹ Hầu Vương Lấy Kinh》. Người lách đơn giản, thẳng thắn gần gũi với đời thường, về tình yêu cũng kiểu thư sinh nghèo đương thời não bổ tiểu thư nhà giàu yêu say đắm, mặt dày đeo bám.
Vừa để tuyên truyền về tình yêu của Phụ hoàng và a cha.
Phải đúng hướng.
– Còn một điều nữa, cần đối đầu với đám thư sinh. Có nhất thời lời che mắt, cần kêu đ.á.n.h kêu g.i.ế.c, mặc kệ họ, phạm tội thì cần bắt.
– Vụ án ... – Hứa Đa Phúc đang suy nghĩ, là nên thẳng , vạch trần Lâm Hạc, là , cuối cùng nghĩ đến điều gì đó : – Đâm một nửa, ngấm ngầm Lâm Hạc giở trò, kêu oan cho , khuấy đục nước.
Lâm Hạc dùng chiêu đối phó và a cha, sinh lòng nghi kỵ tra xem " đẻ" c.h.ế.t như thế nào, bây giờ trả cho ông .
Chủ yếu là hiện tại, dùng vụ án nhỏ thể hạ gục Lâm Hạc.
...
Đêm nay, Đông Cung thương lượng đến tận khuya.
Hứa Đa Phúc gọi Ngự trù làm bữa khuya, cũng ăn ở đây, để thuộc hạ tự nhiên thể thoải mái hơn một chút, còn cho nghỉ phép:
– Ngày mai cần dậy sớm, các vị làm việc ở Đông Cung, buổi chiều về sớm nghỉ ngơi.
Mọi đều .
Hứa Đa Phúc khỏi sảnh ngoài, đầu, thấy Lâm Hiền , một bộ dạng "Điện hạ trưởng thành", Hứa Đa Phúc: "?"
– Đốc chủ ở xưởng thường xuyên nhắc đến Điện hạ, nhưng trong lời của ngài, Điện hạ như một đứa trẻ con . – Lâm Hiền cố ý nhẹ nhàng một chút, Điện hạ vui vẻ.
Hứa Đa Phúc liền , trong lòng ấm áp, còn chút ngượng ngùng, bởi vì a cha chắc chắn cảm thấy chỗ nào cũng , ở mặt thuộc hạ khoe khoang , cho dù học hành, a cha cũng thể "Đa Đa nhà chúng thế gọi là hoạt bát".
– Đây là đầu gặp Lâm Hiền ca, lúc nhỏ từng gặp Lâm Chính ca ca, và trông giống hệt , nhưng kỹ thì khuôn mặt giống.
Lâm Hiền liền , về chắc chắn sẽ vui.
Ngụy Khiêm chờ ở bên cạnh, Điện hạ và vị đại nhân Đông Xưởng chuyện phiếm việc nhà. Hứa Đa Phúc chú ý tới, liền với Lâm Hiền:
– Người thoại bản , tính cách cũng thẳng thắn, ngày mai sẽ cho đưa đến Đông Xưởng.
Hắn còn với Ngụy Khiêm về tình yêu tuyệt mỹ của hai cha.
Lâm Hiền:
– Vậy thì , về dọn một chỗ cho vị .
Sau đó Lâm Hiền cầm lệnh bài, nhanh chóng khỏi cung.
Hứa Đa Phúc thì dẫn Ngụy Khiêm về phía hậu viện, cũng đói , gọi bữa khuya hỏi Ngụy Khiêm ăn gì. Ngụy Khiêm khiêm tốn dám dùng bữa cùng Điện hạ, Hứa Đa Phúc liền tự quyết định:
– Cô ăn gì ngươi ăn nấy, đêm hôm khuya khoắt còn trời tuyết lôi ngươi từ trong chăn ...
– Bảo Ngự trù hâm một bình rượu.
Ngụy Khiêm đến rượu, mặt ngượng ngùng nhưng trong lòng vui vẻ.
Không lâu , bàn tiệc dọn lên, Hứa Đa Phúc và Ngụy Khiêm ăn trong noãn các. Ngụy Khiêm lúc đầu còn , Hứa Đa Phúc mời uống rượu, vài chén rượu bụng, Ngụy Khiêm liền thoải mái hơn, hai ăn lẩu. Ngụy Khiêm ăn thịt hăng, lúc nhỏ nhà nghèo, mất sớm, cha lấy kế. Người đời thường kế cay nghiệt với con chồng, nhưng kế đối với như con ruột, đặc biệt .
Mẹ kế của cần cù, đảm đang, làm chính trực, tâm địa , tuy chữ nhưng cảm thấy chữ là điều , đáng tiếc lấy một lười biếng như cha .
Hứa Đa Phúc , thảo nào ngòi bút của Ngụy Khiêm lộ chút "ly kinh phản đạo", ở thời đại , con trai nào dám một tiếng cha ruột ?
– Mẹ ngươi sức khỏe ? Cô nhớ ngươi là Nam Dương.
– Vâng, lúc trẻ vất vả, bây giờ kiếm tiền bạc mỗi năm đều gửi về. – Ngụy Khiêm thích Thái t.ử điện hạ gọi như . Người ngoài chuyện của , đều kế của ngươi thế thế nọ.
Hứa Đa Phúc:
– Sao đón bà đến Thịnh Đô?
– Mẹ quen, từng xa, sợ gây phiền phức cho , trong nhà còn các em trai em gái.
Hứa Đa Phúc coi như gì, đưa một "chiêu độc":
– Ngươi thể mời như . Tết ngươi về , thì thư, ngươi ở Thịnh Đô vất vả thế nào, ăn quen đồ ăn ở đây, hầu trong viện bắt nạt ngươi, mua thức ăn thịt thà đều giá cao.
Ngụy Khiêm lập tức trừng lớn mắt.
Hứa Đa Phúc khẳng định :
– Trước đây ngươi thư đều là báo bình an, chỗ nào cũng ?
Ngụy Khiêm gật đầu.
– Không ngươi lo lắng ?
Ngụy Khiêm gật đầu.
– Ngươi cứ theo lời , đảm bảo ngươi năm sẽ mang theo các em đến nương tựa ngươi. , ông cha lười biếng của ngươi ? – Hứa Đa Phúc hỏi.
Ngụy Khiêm:
– Vẫn còn sống.
Hứa Đa Phúc: ...
Ngụy Khiêm lẽ cảm thấy lời chút quá đáng, liền :
– Người lười phúc của lười, bây giờ thể khỏe mạnh, thể chạy thể trèo tường. A cha uống rượu cờ bạc, chỉ là lười, việc trong nhà đều đổ lên đầu . Trước đây còn thể làm, bây giờ gửi tiền về chắc ngày tháng cũng khá hơn một chút, nhưng tiết kiệm, nỡ tiêu...
– Vậy càng nên đón ngươi và các em đến Thịnh Đô. Ngươi nghỉ ngơi ở nhà còn thể làm giúp, cha ngươi ngươi cũng thể trông chừng một chút. Đã thể khỏe mạnh, tìm cho ông một công việc , cái tính lười của ông là vì ngươi là con trai khó , tìm một công việc quản, để ngoài quản ông .
– Ta nhớ, sân mà ngươi mua ngoài cung ở phía tây, gần Đông Xưởng ?
Ngụy Khiêm tỉnh táo :
– Không xa lắm, bộ nửa canh giờ.
– Chân cha ngươi khá , thể thể trèo tường mà ngươi .
Ngụy Khiêm càng nghĩ càng thấy , ánh mắt sáng rực về phía Điện hạ:
– Điện hạ thật là thông tuệ.
– Dễ dễ , Cô đây chính là lanh lợi như . – Hứa Đa Phúc cụng ly với Ngụy Khiêm, về hai cha của : – A cha ở nhà thương nhất, cái gì cũng khen ...
Thái t.ử điện hạ về tình yêu của hai cha, mở miệng tự dát vàng cho , một tràng về tình cảm cha con họ thế nào. Ngụy Khiêm cũng nhịn nhắc nhở, thì trời bên ngoài sáng mất!
– À , đúng . – Hứa Đa Phúc uống mấy chén, mở máy hát, đem chuyện hai cha quen lúc sa cơ lỡ vận, ân ái, ở Vu Châu, ở chiến trường phó thác tín nhiệm và sinh mệnh cho bộ kể . Hắn đông một búa tây một chày, nhưng Ngụy Khiêm nghiêm túc lắng , thỉnh thoảng còn ghi chép .
Cũng uống đến trời sáng, nửa đêm Hứa Đa Phúc ngủ . Ngụy Khiêm tinh thần tỉnh táo, vẫn còn đang , xong mới dừng bút. Vì men say nên gan lớn, liền ngủ một canh giờ trong noãn các của Điện hạ.
Lúc tỉnh trời còn sớm, Ngụy Khiêm với Vương tổng quản một tiếng, về Giáo phường , thu dọn một hồi lúc cửa cung mở. Ngụy Khiêm đến Đông Cung, Hứa thị vệ hộ tống ngoài cung đến Đông Xưởng. Ngụy Khiêm và Hứa thị vệ cũng quen , Hứa thị vệ là do Điện hạ cứu, đối với Điện hạ trung thành tận tâm.
Trước đây Ngụy Khiêm cũng thường đến Đông Cung, những lời khen ngợi của cung nhân trong cung đối với Điện hạ đều , Điện hạ mềm lòng, hiền lành, tính tình , tay hào phóng, đối với cung nhân đủ loại ân huệ. Thật mà , Ngụy Khiêm xong cũng để trong lòng.
Không Điện hạ , mà là những hành động của một vị Thái t.ử con cháu quý tộc, đối với Điện hạ mà chẳng tốn bao nhiêu sức lực, là thể mua lòng trung thành và danh tiếng.
trải qua tối hôm qua, Ngụy Khiêm thể hiểu vì Hứa thị vệ trung thành tận tâm với Điện hạ như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-77-thai-tu-ra-tay-du-luan-kinh-thanh-day-song.html.]
Kẻ sĩ vì tri kỷ mà c.h.ế.t.
Tối hôm qua men say nồng, gan lớn đủ điều về cha , Điện hạ thế mà cũng nổi giận trách cứ bất hiếu, ngược còn đùa cợt đưa chủ ý cho . Điện hạ thật sự giống ai.
Họ như những bạn , quên phận cách biệt, cùng trò chuyện chuyện nhà, thật thống khoái.
Điện hạ hiếu thuận, về Thánh Thượng và Hứa Đốc chủ thì thao thao bất tuyệt, trong mắt đều là tình cảm ngưỡng mộ. Ngụy Khiêm, luôn tự cho là tiểu nhân vật giúp gì cho quý nhân, lúc từ đáy lòng mong đợi Thánh Thượng và Hứa Đốc chủ thể sớm ngày bình an trở về.
...
Trong khách điếm Đông Dương, hôm qua Đông Xưởng bắt một đám Cử nhân, vài thư sinh đối với phe hoạn quan ấn tượng , thấy đám thái giám Đông Xưởng hỏi trắng đen trái, ngay cả lý do cũng , bắt hết , còn ở trong khách điếm lớn tiếng tranh cãi với của Đông Xưởng.
– Bọn đều là Cử nhân phận, cho dù đến huyện nha cũng cần quỳ.
Đông Xưởng mặc kệ bọn họ ồn ào cái gì, một hồi còn báo quan, gặp đầu của họ. Lão đại chiến trường Kiềm Trung , nào? Đưa ngươi qua đó luôn nhé? Dùng phận Cử nhân của ngươi đ.á.n.h giặc ?
Bắt hết, bắt hết.
Ông chủ khách điếm Đông Dương thì thuận theo, một tiếng đại nhân, hai tiếng đại nhân, hỏi gì đáp nấy, bảo theo đến Đông Xưởng liền , một bộ dạng ngoan ngoãn lời, còn với mấy vị Cử nhân lão gia từ nơi khác đến:
– Các vị lão gia đừng vội, đừng vội, Đông Xưởng phá án, đừng gây rối, chuyện gì chúng sẽ về thôi.
Trước đây cũng từng xảy chuyện như , chỉ là ở chỗ của họ.
– Ngươi thế mà cùng phe với đám hoạn quan , đúng là quán đen.
– Phì.
Ông chủ khách điếm cũng tức giận, mấy tên cứng đầu lọt lời chứ. Lúc theo đội ngũ, giọng âm dương quái khí:
– Vị Cử nhân lão gia , ngài đừng bây giờ ngài là lão gia, cho dù là quan lớn triều đình, Đông Xưởng làm việc bắt cũng là như . Ngài nếu phục, đến lúc lên vị trí nhất phẩm đại quan, cũng thể tiện thể dắt theo tiểu nhân, để tiểu nhân xem thử, Đông Xưởng bắt quản chức quan lớn nhỏ .
Tức đến nỗi vị Cử nhân mặt đỏ bừng.
Khách điếm đến , bên ngoài tự nhiên xa xem náo nhiệt, dẫn đến một đường bàn tán, đều là: "Mấy sách phạm tội gì ?", "Cái mũ quan còn sờ tới, ngươi xem kìa? Cái vẻ quan cách thì dáng lắm .", "Ở mặt Đông Xưởng, vẻ quan cách dáng , hắc."
Dân chúng một tràng.
Cũng tất cả đều căm phẫn, thành kiến sâu sắc với Đông Xưởng, đại bộ phận Cử nhân vẫn là thành thật mang theo sợ hãi, cẩn thận suy nghĩ xem phạm chuyện gì , cuối cùng nghĩ chẳng lẽ là những lời Tôn Kiện đây?
Chỉ cái , thì tại bắt họ, họ cũng phạm tội.
Ông chủ khách điếm Đông Dương và cũng nghĩ đến, nhưng sợ, đến nhà giam Đông Xưởng thẩm vấn, hỏi gì nấy.
– Tên Cử nhân Tôn đó miệng phun lời bẩn thỉu đúng là khó , còn làm ăn với , thật là điều. Tiểu nhân thật sự việc nghiêm trọng như , lúc đó cũng khuyên Tôn cử nhân .
– Dân chúng chúng cũng , nhưng đều khen, Tôn cử nhân khó , đây là miệt thị hoàng gia ? Đại nhân ?
– Khách điếm chúng cũng Cử nhân lão gia , lúc cãi , vị Phan cử nhân , chuyện riêng của Thánh Thượng và Hứa đại nhân, ngoài làm , còn họ sách ở quan học của phủ huyện, đó cũng là hoàng ân mênh mông, tên khoa cử chớ quên, đại loại như .
...
Cứ như , mỗi một lời, đều là thành thật trả lời. Đến chạng vạng, Đông Xưởng quả nhiên thả . Mười tám Cử nhân , quần áo vẫn nguyên vẹn, cũng động hình thương, chỉ là kinh hãi, đều lau mồ hôi lạnh.
– Đông Xưởng thật đáng sợ.
– Bọn họ thẩm vấn thật đáng sợ.
– buổi trưa còn đưa cơm, đồ ăn cũng mùi lạ. – Thật khá ngon, còn thịt.
Nếu tinh ý, sẽ phát hiện một trong các Cử nhân quần, vì sợ đến tè quần, của Đông Xưởng tìm một cái quần sạch ném qua.
Lần trải nghiệm thật sự chút kỳ lạ, bao gồm cả ông chủ khách điếm và , khi trở về còn bồi thường cho các Cử nhân, đun nước nóng pha , :
– Hôm nay mời , cần trả tiền.
Ông chủ hưng phấn, một chuyến đến Đông Xưởng trong truyền thuyết, chuyện để kể .
Quả nhiên lâu ở cửa khách điếm ngó đầu , ông chủ là hàng xóm cũ, lập tức vui vẻ mời , còn gọi tiểu nhị lấy đĩa đậu phộng, hâm bình rượu, tư thế là sẽ tán gẫu trò.
Nhóm hàng xóm cũ ngày càng đông, đều tò mò.
– Lão Đông, ông bắt Đông Xưởng? Sao , dùng hình ?
– Ông xem giống đ.á.n.h ? Tổ tiên nhà chúng đời đời đều là gia đình trong sạch, khách điếm kinh doanh bao nhiêu năm , lão gia Đông Xưởng hỏi gì nấy.
...
Ông chủ khách điếm cùng hàng xóm cũ khoác lác tán gẫu, tắm xong uống nóng, các Cử nhân định thần , dường như mới phát hiện trong họ trở về.
– Hạ Xuân Thuật?
– Quả nhiên là liên quan đến những lời của Tôn Kiện.
– là tai bay vạ gió, Tôn Kiện đầu trâu mặt ngựa, ngay từ đầu thích.
Cũng đây cùng suy nghĩ với Tôn Kiện, Thánh Thượng nếu là minh quân thì nên bãi bỏ Đông Xưởng, nên dùng hạng hoạn quan, một tên thái giám thế mà thể làm quan, bọn họ cực khổ sách bao nhiêu năm, thi trượt bao nhiêu mới phận thư sinh ngày hôm nay thì tính là gì?
lúc , dám mạnh miệng nữa, sợ Đông Xưởng thứ hai.
Đại sảnh lầu một, ông chủ và càng càng lớn tiếng, : "Cũng là phạm tội, ngươi đó thôi, tình hình mà còn giúp đỡ cũng động hình.", "Nghe hình phòng của Đông Xưởng đáng sợ, những quan viên đó một lớp da cũng thể lột ."
– May mà liên quan đến dân chúng chúng .
– Các Cử nhân lão gia lầu im lặng ? Trước đó còn vẻ quan uy, đừng bây giờ làm quan, cho dù làm quan cũng làm quan , Đông Xưởng ở đó, những tên tham quan làm ác lột một lớp da ?
, Tôn Kiện những lời đó, còn những Cử nhân tán đồng, chẳng là sợ Đông Xưởng . Dân chúng sợ, vì dân chúng phạm tội thì Thái Thường Tự, nếu là án mạng thì Thiên Ưng Tự. Giống như hôm nay Đông Xưởng, nếu liên quan đến ngươi, thể nguyên vẹn ngoài, liên quan, ngươi đ.á.n.h cũng là đáng đời.
Bốn năm qua, danh tiếng của Đông Xưởng sớm còn như tiền triều, cộng thêm mười sở Mãn Phúc quan học, còn các ân huệ như tu sửa đường xá ở quan học phương bắc, đại bộ phận sĩ t.ử thư sinh vẫn là hiểu lý lẽ, trong lòng ơn.
Ngày hôm đó Đông Xưởng bắt thả ngay trong ngày, cũng cưỡng chế bá tánh bàn tán về chuyện , như thể quên mất, dặn dò cấm ngôn. Đinh là đinh, mão là mão, chỉ tra mấy liên quan. Ông chủ Đông quản lý khách điếm, đến thấy nhiều, thấy thái độ của mấy vị đại nhân Đông Xưởng, suy ngẫm một hồi, về mới dám cùng hàng xóm láng giềng tán gẫu.
Tự nhiên, chuyện của Thánh Thượng và Cửu Thiên Tuế, ai dám nữa.
Nào ngờ, ngày hôm thật sự kẻ sợ c.h.ế.t, ở lâu về chuyện Cử nhân khách điếm Đông Dương hôm qua bắt, liên lụy chuyện Tôn Kiện bôi nhọ Thánh Thượng và Hứa đại nhân.
– Tôn Kiện ăn ngông cuồng, bất kính với Thánh Thượng, cái gì chứ.
– Ta một chú họ buôn, ngươi cũng từng gặp, thích đến vùng Vu Châu kéo một ít da dê, lông dê, thảm, đệm. Ông , cũng là kể , ông đương kim Thánh Thượng của chúng đây khi còn là tiềm long, ở Vu Châu quả thật là gần với Hứa đại nhân.
– A? Cái dám bậy .
– Tên Cử nhân Tôn ch.ó má đó đúng. Vị Hứa đại nhân của chúng đây ở Vu Châu vẫn còn là tiểu nội thị. Vu Châu lúc đó nghèo lắm, đương kim Thánh Thượng đến đúng lúc đông, than củi cũng dùng nổi. Tay của đương kim Thánh Thượng lạnh đến sưng vù, hương địa phương cấu kết với quan địa phương thao túng việc buôn bán than củi. Một vị Vương gia như đương kim Thánh Thượng còn sống nổi, thể tưởng tượng cuộc sống của bá tánh lúc đó, cứ đến mùa đông là c.h.ế.t nhiều . Hứa đại nhân xuất từ gia đình nghèo khổ, đầu óc lanh lợi, một gan , coi đương kim Thánh Thượng mười bốn tuổi như em trai, liều mạng x.é to.ạc bụng của đám hương ăn béo ú, một bụng nước luộc ở địa phương...
– Đấu thế nào? Ngươi còn rõ.
– Ta kể , các ngươi cho thôi. Nghe Hứa đại nhân lúc đó tiên bắt tên nô tài bán chủ cầu vinh, quan viên địa phương cấu kết với hương sợ Phiên vương tra xét, hại đương kim Thánh Thượng của chúng ...
– Độc ác như ? Quá lớn mật.
– Vu Châu xa xôi, những đó thật sự là thổ hoàng đế. Đương kim Thánh Thượng của chúng lúc đó cũng đáng thương, bên chỉ mấy nội thị, quân đội theo cũng tan tác rệu rã. Cái , chính là vị Trọng Thụy và Quý phi bày mưu, dìm c.h.ế.t đương kim Thánh Thượng của chúng . chân long thiên t.ử cuối cùng vẫn là chân long thiên tử...
Không lâu , lâu vang lên tiếng tán thưởng, tiếng khen ngớt.
Thái Cực Cung, Đông Cung.
Hứa Đa Phúc ngủ đến mặt trời lên cao mới tỉnh dậy, miệng khô lưỡi rát, đầu cũng đau, uống một chén nước ấm mới uống canh giải rượu. Vương Viên Viên đợi Điện hạ khá hơn, mới bẩm báo Ngụy Khiêm đến Đông Xưởng, Chu đại nhân ở Tuyên Chính Điện cho đến mời... và các việc khác.
– Khi nào?
– Điện hạ, còn nửa canh giờ nữa là thể dùng bữa trưa. – Vương Viên Viên .
Hứa Đa Phúc: ...
Hắn quả nhiên thể thức khuya, chăm chỉ một chút là game over. Hứa Đa Phúc tìm cớ cho việc ngủ quên, cũng trách Bạn bạn tại gọi , Bạn bạn chắc chắn là thương .
– Cho đến Sùng Minh Đại Điện với Nghiêm Tân Tân , ở Đông Cung, bảo đừng chạy . Nếu ăn cơm cùng , thì đến Đông Cung tìm .
– Bạn bạn, ngươi đến Tuyên Chính Điện với Chu đại nhân, Cô đau đầu, khỏe, hai ngày nay chính vụ đành phiền Chu đại nhân và Nội các.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Vương Viên Viên truyền lời.
Hứa Đa Phúc vươn vai, cũng hỏi về phía dư luận của Đông Xưởng —— dư luận lên men, qua thì cần thời gian, mấy năm qua Đông Xưởng làm việc chuyên nghiệp. Hơn nữa, ngoài Đông Xưởng, tự sẽ cuộc quạt gió thêm củi, ghim chặt Lâm Hạc sự kiện , cho dù Lâm Hạc gột sạch , cũng lưu chút ô danh.
Ai bảo con trai ông tự tay.
Mượn tay xử lý Lâm Hạc, Chu Như Vĩ bận rộn chính vụ cũng là đáng.
Hứa Đa Phúc càng thêm lý lẽ hùng hồn, ngoài hít thở khí, nhớ điều gì đó:
– Lăng Quan về ?
– Điện hạ, Hứa thị vệ đang ở tiền viện, nô tài mời Hứa thị vệ đến?
– Không cần, Cô tự , tiện thể hoạt động một chút.
Hứa Đa Phúc về phía , gặp Hứa Lăng Quan. Hứa Lăng Quan chào hỏi, Hứa Đa Phúc vội vàng hỏi một câu:
– Hôm qua Cô oai, bảo Kim Ngô Vệ đến Lâm phủ đ.á.n.h con trai Lâm Hạc mười trượng, đ.á.n.h ?
– Đánh . – Hứa Lăng Quan một tiếng, tỉ mỉ: – Hoài đội trưởng giao nhận xong liền dẫn đến Lâm phủ chấp hành mệnh lệnh của Điện hạ.
Hứa Đa Phúc hỏi:
– Đánh thuận lợi chứ?
– Hoài đội trưởng đến nơi, rõ ý đồ, tiên Thái t.ử tìm con trai Lâm gia cưỡi ngựa phố để hỏi chuyện. Đợi đó phòng bắt , Hoài đội trưởng phất tay, Kim Ngô Vệ lập tức đè xuống, lột quần đối phương, sự chứng kiến của đám đông đ.á.n.h mười trượng, đ.á.n.h đến m.ô.n.g nở hoa, m.á.u tươi chảy ròng. – Hứa Lăng Quan sinh động như thật, chủ yếu là dỗ Điện hạ vui vẻ một chút: – Đánh xong liền , lẽ Liễu Viên cách tiền viện khá xa, nên thấy Lâm Hạc.
Hứa Đa Phúc vỗ tay:
– Hoài đội trưởng hổ là tín của Phụ hoàng !
Thật là thông minh, cơ trí quyết đoán.
Phụ hoàng đ.á.n.h giặc cũng mang theo cao thủ , mà là để trong cung cho dùng, thì sẽ dùng nhiều một chút.
– Dặn dò cửa cung, cho nhà họ Lâm . Cô con trai Lâm đại nhân làm cho tức đến ngã bệnh, Lâm thủ phụ dạy con nghiêm. Cô niệm tình ông tuổi già đang bệnh, bảo ông ở Liễu Viên dưỡng bệnh cho , tiện thể dạy dỗ con trai.
Hứa Lăng Quan :
– Con trai Lâm Hạc liên quan đến vụ án, trưa nay Đông Xưởng mang .
– Tốt, , . – Hứa Đa Phúc lời tức giận, vui đến mức sắp nhảy cẫng lên, mặt giả dối : – Lâm thủ phụ một dưỡng bệnh cũng dạy con trai, thì cũng cách nào.
Hai ngày , Hứa Đa Phúc cho nghỉ "bệnh", đến nỗi Hồ thái phó cũng tin là thật. Chu Như Vĩ và Nội các xử lý triều chính, mỗi ngày buổi chiều giờ Thân sẽ đến Đông Cung chủ động bẩm báo chính vụ trong ngày.
Thái t.ử cần chính, mang "bệnh thể" lo việc quốc sự, lời còn truyền trong triều đình, thu ít lời khen ngợi.