Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 65: Kinh Doanh Kiểu Thái Tử, Quần Đùi Áo Cộc Lên Ngôi
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:54:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thi đấu định ngày mười lăm tháng sáu, địa điểm tại con sông gần Hoàng trang vùng ngoại ô Đại Thịnh, dòng sông chảy xuôi thông về hướng Đàm Thủy Hương. Trước thời gian thi đấu một tháng, Kim Ngô Vệ cùng quan binh bắt đầu nạo vét lòng sông, dọn dẹp những chỗ nước sâu nguy hiểm.
Đến thi đấu nửa tháng, khu vực đó quan binh canh gác, đề phòng thích khách mai phục. Trước thi đấu một tuần, những thiếu gia trẻ tuổi ham chơi ở Thịnh Đô tiếng gió, Điện hạ tổ chức thi đấu liền bàn qua đó chơi. Bọn họ tự nhiên dám tìm c.h.ế.t mà lao thẳng khu vực gần Hoàng trang, nhưng vùng ngoại ô cũng thôn trang của nhà , cứ đến ở hai ngày, đợi đến ngày thi đấu thì qua xem náo nhiệt.
Vốn định là như , kết quả ——
– Phụ ngài cũng ạ?
– Mười lăm là ngày thi đấu, Thánh Thượng hưu triều một ngày. Đỗ đại nhân hỏi qua Thánh Thượng, thể cùng đến xem náo nhiệt, chiêm ngưỡng tư thế oai hùng của Thái t.ử , Thánh Thượng cao hứng, khai kim khẩu ai thì .
Thánh Thượng đều như , chẳng sợ nguyên bản , lúc cũng thò mặt đến ủng hộ. Tự nhiên, các gia đình con em dự thi thì chắc chắn .
Con nhà huấn luyện hơn một tháng, phơi đen một vòng, còn tróc da cháy nắng, trông như con khỉ, nhưng đôi mắt sáng ngời, hàm răng trắng bóc, cao hứng kể chuyện huấn luyện thế nào, đến thời điểm mấu chốt, tự nhiên phụ cổ vũ.
Thánh Thượng hôm nay còn hỏi:
– Vương ái khanh cũng cùng chứ, xem náo nhiệt một chút, tiểu t.ử nhà ngươi thủ tồi .
Vương Tá tự nhiên là đáp ứng, còn tâng bốc Thái t.ử vài câu.
Quân thần hoà thuận vui vẻ.
– Vương đại nhân chịu Thánh Thượng coi trọng, đúng là hổ phụ vô khuyển tử, Vương thiếu gia cũng Thánh Thượng khen ngợi.
Trong triều quan viên thấy đều khen vài câu lấy lòng, Vương Tá ngoài mặt ha hả đáp lễ, trong lòng cảm xúc phức tạp. Bốn năm nay Thánh Thượng thủ đoạn cao tay, làm như kẻ câm ăn hoàng liên, khổ mà .
Vì thế bá tánh Thịnh Đô thành gần đây chuyện để bàn tán. Kỳ thật một tháng quan binh nạo vét lòng sông, dân chúng phụ cận chút tò mò, dám hỏi thẳng quan lão gia, chỉ dám lén lút bàn tán.
– Êm nạo vét sông?
– Thế mà là quan lão gia tự làm.
Nếu là việc khác thì trưng dụng dân phu. Đương kim là Hoàng đế , đối với bá tánh nhất quán ân hậu, nếu là làm đường khơi dòng những việc đều là lúc nông nhàn trả tiền thuê , nếu việc gấp thì miễn thuế cho trưng dụng, đây cũng là ân huệ thật sự.
Ban đầu chỉ là thì thầm vài câu, đến lúc càng thêm náo nhiệt. Trong thành lục tục vài gia đình hướng ngoại thành , các quý nhân cửa, đặc biệt là nữ quyến cùng, phô trương lớn.
Thịnh Đô thành nhưng thật chuyện dẹp đường cấm phố ——
Các chủ t.ử ở Thái Cực Cung ngoài cũng chỉ quan binh hộ tống, tự nhiên bá tánh cũng dám xông lên , tự giác né tránh. Những quan to quý tộc , dù quý đến quý bằng Thánh Thượng? Hôm nay dám dẹp đường chính, ngày mai sớ của Ngự Sử Đài chuẩn sẵn .
Bởi các phủ ngoài, bá tánh hai bên đường đều xem náo nhiệt.
– Là xe Lâm phủ? Lâm thủ phụ cũng khỏi thành?
Có nghĩ sai hướng, quý nhân đều khỏi thành, phương Bắc đ.á.n.h tới ? Lời còn khỏi miệng, bên cạnh :
– Thái t.ử điện hạ thi đấu, đ.á.n.h thủy trận đấy.
– Thủy trận gì cơ?
– Lý phủ thiếu gia dạo ngày nào cũng dẫn một đám thiếu gia về phủ, khi còn vùng ngoại ô Đàm Thủy Hương, chắc cũng từng gặp qua chứ.
– Gặp qua gặp qua.
– Nghe Lý gia thiếu gia cùng Thái t.ử tỷ thí cái .
– Chèo thuyền ?
– Chắc , cũng rõ lắm thấy tận mắt, nhưng cái thuyền từng thấy , nhỏ xíu như đồ chơi trẻ con, còn nhỏ hơn cả thuyền đ.á.n.h cá chứ.
Chỉ trong một ngày hôm nay, các bá tánh đếm sơ sơ cũng thấy Lâm phủ, Lưu phủ, Công chúa phủ... ngoài sáu bảy gia đình.
– Trường hợp thật lớn a. – Có cảm thán.
– Chuyện gì thế nhỉ?
– Không .
Lại qua hai ngày, các bá tánh đếm xem nhà ai nhà ai ngoài, còn chút quen mặt, quan viên lớn nhỏ đều , khỏi cảm thán:
– Chẳng lẽ dọn hết quan lão gia ở Thịnh Đô ?
– Đâu , làm quan vẫn đương trị chứ, buổi sáng còn gặp Văn đại nhân mua bánh nướng, trò chuyện hai câu, bảo là mười lăm thi đấu, ngày đó là ngày nghỉ tắm gội trực.
– Vậy mấy ngày nay khỏi thành đều là nhà.
– Các ngươi còn ở đây uống c.ắ.n hạt dưa ? Ta cho mà , thương nhân phủ Hoành Lương vẫn là buôn bán nhất. Ngươi đoán xem, cái ông đại thương nhân họ Mộc gan to bằng trời , ngay gần Hoàng trang cũng dám dựng lều.
– Cái gì?
– Thật giả?
– Sao thể giả, tận mắt thấy, còn hỏi thăm. Lều dựng lên cực nhanh, mới một đêm bờ sông dựng một đoạn . Nghe ngày thi đấu sẽ cho thuê, bằng trời nắng thế , các quý nhân chịu nổi.
– Mộc lão bản đúng là phương pháp.
– Vậy chúng thể ?
Cái cũng , nhưng bắt đầu động tâm. Ngày thi đấu đại quan quý nhân nhiều, con sông uốn lượn, chỗ rộng chỗ hẹp, bộ khúc sông thể nào đều chiếm hết ——
– Ngươi còn dựng lều? Ngươi thấy Mộc lão bản làm lều , gỗ đều bào nhẵn bóng loáng, vải dầu dùng loại dày dặn, bên trong còn trải đệm, khí phái. Ngươi dựa cái kiếm tiền, tiền vốn bỏ cũng là cả gia tài, hơn nữa thi đấu sắp đến , chúng cũng mua kịp vật liệu .
– Ngươi cũng , bán đồ ăn thức uống thì ?
– Cái , mà cũng . Các quý nhân đều mang theo đầu bếp, bất quá trời nóng, lẽ các quý nhân ăn chút gì lạ miệng ngày thường ăn.
– Dù cũng thử xem, đây chính là cơ hội làm ăn.
– Đi, xem chỗ .
Những kẻ gan lớn đầu óc linh hoạt bắt đầu cân nhắc chiêu trò kiếm tiền, cũng đơn thuần chỉ xem náo nhiệt. Tin tức lan truyền: Ngày thi đấu Thánh Thượng vẫn cấm bá tánh đến xem, chỉ là chặn một đoạn đường, còn nghiệm minh phận, đăng ký danh sách.
Bá tánh nhát gan cũng dám tiến lên xem náo nhiệt, sợ xảy chuyện gì rước họa , là nhất.
Bởi dòng cũng kiểm soát phần nào.
Đến nỗi chuyện thương nhân họ Mộc ở phủ Hoành Lương dựng lều, Hứa Đa Phúc là . Mộc lão bản tìm đến Ôn Lương Như, Ôn đại nhân tới nhờ chuyện . Hứa Đa Phúc lúc đang uống chè đậu xanh ướp lạnh, nhướng mày, nuốt xuống đồ ăn trong miệng, :
– Việc giống phong cách hành sự của ngươi.
Nói xong, Hứa Đa Phúc suy nghĩ một chút, :
– Mà thực cũng giống.
Đừng Ôn đại nhân trông như uống sương sớm màng thế tục, kỳ thật làm lõi đời nhưng quá khéo đưa đẩy đến mức làm ghét, cái gì cũng làm " vặn".
Nếu là khác tới, Hứa Đa Phúc khẳng định hứng thú, còn nghi ngờ đối phương nhận tiền hối lộ của thương nhân ——
Hắn mắt sáng lên một chút, còn duỗi tay .
Ôn Lương Như tủm tỉm :
– Ta cần. Mộc lão bản tìm việc , đáp ứng ngay, giúp tới hỏi ý kiến Điện hạ. Nếu sự thành, nhận chút bao lì xì của trung gian, quan trọng nhất là còn một nửa lợi nhuận của Điện hạ.
– Còn phần của Cô? – Hứa Đa Phúc tham tiền, chỉ là tò mò lên. – Ngươi hết xem nào.
Ôn Lương Như trình bày một hồi. Hắn ở Đông Cung đương trị bốn năm, Điện hạ thích sảng khoái hành sự, chuyện cũng đơn giản trắng .
Hứa Đa Phúc xong, cảm thấy lý.
Liền giống như nhà tài trợ chính . Hắn tổ chức thi đấu, vốn dĩ ban đầu chỉ là lớp bọn họ chơi vui, nhưng chọn sông bên ngoài —— rốt cuộc hồ Thái Dịch bọn họ ngày nào cũng huấn luyện, nếu địa điểm thiết lập tại hồ Thái Dịch thì công bằng với Lý Trạch.
Cũng lý do là hồ Thái Dịch quá quen thuộc, chơi thú vị.
Đồng thời thấy Phụ hoàng và A cha cũng hứng thú, thế là càng làm càng lớn.
Thời tiết nóng bức, bờ sông đến lúc đó sẽ nhiều đến xem, tổng thể để họ phơi nắng? Vạn nhất đem phơi cảm nắng thì ? Còn nữa, đông thì cần quy hoạch nơi chốn để tránh hỗn loạn. Ý của Mộc lão bản là phân khúc sông dựng lều trại, cũng là một loại thủ đoạn hạn chế dòng ...
Việc nếu dân gian thương nhân nhận thầu, để Nội vụ sở làm thì càng đắt, hơn nữa đến cùng thi đấu là do Thái t.ử đề nghị chủ trì, Nội vụ sở làm thì tiền cũng là Hứa Đa Phúc tự bỏ tiền túi .
Tổng thể tổ chức thi đấu, khách đến xem gặp sự cố, chơi tận hứng. Tuy rằng ngoài miệng sẽ trách Thái tử, nhưng cuộc thi còn là Hứa Đa Phúc cùng các bạn học chơi đùa nữa, suy xét đến độ thoải mái của "du khách".
– Có đạo lý. – Hứa Đa Phúc gật đầu.
Sau đó Chu Mục Đảo Chu đại nhân tới. Xem tai mắt Chu đại nhân thính, chuyện Ôn Lương Như cùng Mộc lão bản âm thầm tiếp xúc. Hứa Đa Phúc thấy Chu đại nhân tới, vội vàng cúi đầu uống chè đậu xanh, ném xuống một câu:
– Hai ngươi tự biện luận , lúc Cô một chút.
Làm bề lâu , đôi khi tai mắt bế tắc, thể chỉ lời một phía. Phụ hoàng dạy , đặc biệt là khi còn nhỏ, đối với những việc hiểu rõ, cần dễ dàng hạ quyết định, cứ để hai bên tranh luận, ngươi là .
Hứa Đa Phúc liền lấy màn biện luận của hai vị đại nhân làm món nhắm.
Vương Viên Viên đổi cho Điện hạ một bát tào phớ đậu đỏ khoai viên sữa bò mật ong.
Chu Mục Đảo quan giai bằng Ôn Lương Như, tự xưng hạ quan, nhưng kiêu ngạo siểm nịnh, hiển nhiên là chuẩn mà đến. Chu đại nhân : Ôn đại nhân cùng thương nhân họ Mộc giao hảo, hai là đồng hương.
Hứa Đa Phúc thốt lên một tiếng "Oa nga".
Ôn Lương Như tâm nhãn nhiều thật, cái gì mà thương nhân họ Mộc ở phủ Hoành Lương, mới phủ Hoành Lương ở Giang Nam a.
Ôn đại nhân tủm tỉm : Cử hiền tránh .
Chu đại nhân chính trực : Khuyến khích Điện hạ làm việc thương nhân, tranh lợi với dân.
Ôn đại nhân nghiêm mặt : Cũng . Lần kiếm chính là tiền của quan quý tộc.
Hứa Đa Phúc: "..." Ra là thế. Vừa Ôn Lương Như , những lều trại xa hoa đó đều là cho các gia đình giàu thuê, giá cao ngất ngưởng, căn bản chặt c.h.é.m dân thường.
Hai vị đại nhân biện luận hết thời gian một bát chè của Điện hạ. Cuối cùng càng biện càng rõ —— Hứa Đa Phúc trong lòng tính toán, việc thể làm, nhưng quy củ.
– Năm nay là năm đầu tiên, thể ức h.i.ế.p bá tánh, chừa chỗ cho bá tánh vây xem. Không thể mượn danh nghĩa Cô, cấu kết. Số bạc thu , tết Nguyên Tiêu năm nay, chín cửa thành phái ngoài, việc giao cho Chu đại nhân giám sát thực hiện.
Mỗi năm tết Nguyên Tiêu hội hoa đăng ba ngày, chín cửa thành Thịnh Đô đều sẽ phát bạc, bánh hỉ cho bá tánh.
Tiền Hứa Đa Phúc tự nhiên thể bỏ túi riêng, quyên ngoài, cho dân chúng đều .
Chu đại nhân , Điện hạ chủ ý định, cũng ngoan cố, liền chắp tay :
– Nghe Điện hạ an bài.
– Nếu Ôn đại nhân cùng Mộc lão bản là đồng hương giao hảo, việc quyền do Ôn đại nhân xử lý. Nếu trung gian xảy sai sót, mượn danh nghĩa Cô làm ác, Cô liền tìm Ôn đại nhân. – Hứa Đa Phúc .
Ôn Lương Như trong lòng khổ một tiếng, mặt nghiêm túc chắp tay lĩnh mệnh.
Quay đầu liền với bạn :
– Hai buộc cùng một sợi dây thừng . Nếu bạn nhiều năm, nhân phẩm ngươi, cũng sẽ đạp vũng nước đục .
Kỳ thật việc làm chu , đối với thanh danh Đông Cung và Điện hạ cũng . Cho nên Ôn Lương Như mới nguyện ý làm trung gian.
– Ôn , thật sự đa tạ ngươi, chắc chắn sẽ liên lụy ngươi.
– Ta cũng sẽ chằm chằm, ngươi một luôn lúc lo liệu hết.
...
Trước cho dù nhân phẩm đáng tin cậy, nhưng hiện tại lúc vui đùa nhỏ lẻ, Điện hạ một khi nghiêm túc, dù Điện hạ mềm lòng nhưng bên cạnh vững tâm. Ôn Lương Như chỉ thể chuyện để mắt chút, cũng may năm đầu tiên tuy chút rối ren nhưng cuối cùng xảy sai lầm lớn, thuận lợi thành.
Việc quy hoạch khu vực dựng lều xem thi đấu ven sông , Trọng Thành tự nhiên , là bút tích của Đông Cung liền cũng hỏi nhiều, tin tưởng Thái tử.
– Một cọc việc nhỏ, mặc dù Thái t.ử làm hỏng, cũng chỉ là chuyện vui thôi, gì. – Trọng Thành an ủi Tiểu Mãn.
Hứa Tiểu Mãn , thấy cũng đúng thật.
Nếu dựng lều thì càng nóng, nghĩ cũng là chuyện .
Chạng vạng ngày mười bốn, Sùng Minh Đại Điện tan học.
Trong lớp Sở hà Hán giới rõ ràng, Lý Trạch :
– Ngày mai gặp.
– Chúng buổi tối sẽ đến, bất quá các ngươi yên tâm, chúng sẽ trộm luyện thêm. – Hứa Đa Phúc .
Lý Trạch , trầm mặc một chút, :
– Khéo quá, chúng cũng đến buổi tối.
Hứa Đa Phúc: "..."
– Hắn buổi tối trộm luyện thêm ? – Lưu Thương ghé sát dùng "lời thì thầm" to tướng .
Lý Trạch đương nhiên , :
– Ta tin các ngươi trộm làm quen địa hình.
– Ngươi tưởng bọn giống các ngươi ? – Vương Nguyên Tôn châm chọc. – Chơi chính là kích thích.
Đồng đội phía Lý Trạch chút tức giận. Lý Trạch Vương Nguyên Tôn, mà về phía Điện hạ, :
– Đã như , đội ngũ chúng ở đây cam đoan, ban đêm sẽ luyện thêm.
– Được, tin tưởng các ngươi. – Hứa Đa Phúc duỗi tay.
Hai đội trưởng đập tay một cái, coi như hứa hẹn.
– Chúng . – Lý Trạch .
Hứa Đa Phúc cũng với bạn học:
– Các ngươi cũng mau chóng trở về, cần căng thẳng, chúng gặp buổi tối. – Bạn học của đều ở tại Hoàng trang.
– Được. – Điện hạ buổi tối gặp. – Đi Hứa Đa Phúc.
Hứa Đa Phúc vẫy tay chào các bạn, lúc lỉnh thì thì thầm với Vương công công:
– Bạn bạn, ngươi Lý Trạch bọn họ tối nay ở ?
Khu vực Hoàng trang nhiều thôn trang rải rác.
Vương Viên Viên :
– Hẳn là thôn trang của Trung Nghị bá phủ, gần Hoàng trang nhất.
Đó chính là nhà Trọng T.ử Khâm.
Hứa Đa Phúc về Đông Cung, đồ dùng thi đấu của ban ngày chuyển đến Hoàng trang, lúc liền cùng hai cha hội hợp cùng là .
Gần đây trời nóng, chạng vạng gió thổi cũng mang nóng.
Hơn bốn giờ chiều một nhà ba liền khỏi cung, tính toán đến Hoàng trang ăn tối. Hứa Tiểu Mãn thích đến Hoàng trang, bên sơn thủy tú khí, luôn làm y nhớ đến những ngày tháng chơi đùa trong thôn .
– Kỳ thật hồi đó ăn đủ no nghèo, nhưng vì chỉ nhớ rõ những lúc ngây ngốc chơi đùa. – Hứa Tiểu Mãn lưng ngựa. Trời nóng xe bí bách, y cùng Trọng Thành cũng cưỡi ngựa.
Ngựa của Thái t.ử tụt phía một chút. Hứa Tiểu Mãn thấy nhãi con tới, đầu . Trước kê ghế mới lên ngựa, Đa Đa lúc lên ngựa lưu loát uy phong, chân dài giẫm bàn đạp, chân vung qua ngựa, nhẹ nhàng xoay vững.
Trọng Thành :
– Cũng dáng hình phết.
– Soái khí soái khí. – Hứa Tiểu Mãn cổ vũ nhãi con, khen lấy khen để.
Trên lưng ngựa đang làm màu, Hứa Đa Phúc lập tức phá công, lộc cộc cho ngựa chạy gần ngựa A cha, cao hứng :
– Con chỉ mới học năm thành da lông của A cha thôi.
Trọng Thành: "..." Đồ nịnh bợ.
– Không chỉ thế, bổn công công thấy Điện hạ đến bảy phần.
– Còn ba phần kém ở ?
Hai cha con chuyện phiếm trêu chọc .
Trọng Thành cường thế chen :
– Kém ở chỗ chân ngắn hơn chút .
– Phụ hoàng, ác ngữ đả thương lạnh thấu tim gan nha! – Hứa Đa Phúc đầu oán trách.
Trọng Thành:
– Vừa lúc cho con mát mẻ chút, sang một bên , dựa gần như nóng hầm hập.
– Ai nha ai nha. – Hứa Đa Phúc làm nũng với A cha. – A cha chê con nóng.
Hứa Tiểu Mãn:
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
– Không chê chê.
Phía Kim Ngô Vệ cưỡi ngựa mở đường, đường chính rộng lớn đừng ba song song, chính là mười cũng lọt. Một nhà ba cưỡi ngựa khỏi thành, tới phố Bách Phúc bá tánh đông đúc, tự động tránh sang hai bên, hành lễ quỳ xuống.
Thánh Thượng xuất hành, đội ngũ xe giá mênh m.ô.n.g cuồn cuộn.
– Vừa là ai? – Ngươi ngốc ? Trừ bỏ thánh giá, quan lão gia nào dám ở Thịnh Đô bày phô trương lớn như . – Lại là thánh giá, bất quá thấy xe ngựa của Thánh Thượng, đều là cưỡi ngựa.
Phía cũng xe ngựa, bất quá xe ngựa màu minh hoàng, thùng xe lớn nhỏ cũng bình thường, bên trong là Truy Tinh, Trục Nguyệt và các đại cung nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-65-kinh-doanh-kieu-thai-tu-quan-dui-ao-coc-len-ngoi.html.]
– Người cưỡi ngựa ở giữa, dám lén ngẩng đầu một cái, mặc y phục đỏ mặt non nớt chắc là Thái t.ử điện hạ, tướng mạo thật .
– Ngươi còn dám , cũng dám ngẩng đầu.
– Điện hạ trông thế nào? Nghe lúc nhỏ, lớn lên giống hệt Thiện Tài Đồng T.ử tòa Bồ Tát, vui mắt.
– Đẹp lắm, hiện tại tuấn mỹ phi phàm.
Điện hạ "tuấn mỹ phi phàm" khỏi thành là thể phi nước đại, hô một tiếng vui vẻ hướng về Hoàng trang. Tả hữu Kim Ngô Vệ tiến lên, Hứa Lăng Quan cưỡi ngựa dán sát Điện hạ, thời khắc bảo vệ. Hứa Đa Phúc hiểu lầm, :
– Lăng Quan, thuật cưỡi ngựa của ngươi tồi nha, tới so tài nào.
– Chủ t.ử chậm một chút.
– Bên ngoài ai, yên tâm .
Hứa Lăng Quan ý đó, chủ t.ử mà tăng tốc, cách nào đuổi kịp.
Lúc chạng vạng sáu bảy giờ, trời vẫn còn sáng, nhưng gió trong khí còn nóng hầm hập, vùng ngoại ô mát mẻ hơn nhiều. Hứa Đa Phúc phi ngựa tốc độ nhanh, gió thổi ngược chiều thoải mái, Hứa Lăng Quan và mấy theo .
Trọng Thành ở phía cùng Tiểu Mãn chậm rãi cưỡi ngựa, thấy Hứa Đa Phúc như thế, :
– Thật là ch.ó cũng chê.
– Nói bậy, Đa Đa là gặp thích. – Hứa Tiểu Mãn xong, kéo dây cương cũng tăng tốc.
Trọng Thành: "..." Đuổi theo.
Cưỡi ngựa chạy nhanh, tới Hoàng trang thì trời mới tối. Triệu Nhị Hỉ sớm chờ cung nghênh Thánh Thượng. Lần Thánh Thượng hưu triều một ngày, xem Thái t.ử thi đấu. Không riêng gì Thánh Thượng, ngay cả hai vị Thái phi trong cung cũng tới, ban ngày Triệu Nhị Hỉ hộ tống qua đây.
Trọng Thành ban đầu nghĩ tới việc mời Thái phi, là Hứa Tiểu Mãn tâm địa , : Thái phi tiến cung tới nay sợ là từng ngoài, ở vùng ngoại ô cũng xa, đều là chơi chi bằng hỏi một chút cùng mang theo, cho các bà hóng gió.
Minh Hòa Đế tại vị mỗi năm cung săn đều mang theo phi tần nhi t.ử chơi, nhưng hai vị tiểu quý nhân tư cách. Tới thời Trọng Thụy làm Hoàng đế, thèm để ý đến hai vị .
Hứa Tiểu Mãn nhắc tới, Trọng Thành liền đồng ý.
Hai vị Thái phi ở trong cung hơn hai mươi năm, thể cung theo thánh giá xem Thái t.ử thi đấu, đương nhiên là nguyện ý, vui vẻ .
– Triệu công công, bạn học của tới ? – Hứa Đa Phúc xuống ngựa hỏi .
Hắn chạy sớm, nhưng A cha cùng Phụ hoàng đuổi kịp, cùng tới Hoàng trang.
Triệu Nhị Hỉ:
– Tới Điện hạ, một canh giờ vài vị thiếu gia lục tục đều tới, hiện giờ đông đủ, ở ngay sân viện cách vách ngài.
– Phụ hoàng A cha, con tìm bọn họ . – Hứa Đa Phúc dứt lời chạy biến trong.
Người của Đông Cung hoặc là ban ngày tới, hoặc là hiện tại đuổi kịp.
Tóm ở trong Hoàng trang, Hứa Đa Phúc lạc cũng xảy ngoài ý . Trọng Thành liền mặc kệ, với Tiểu Mãn:
– Tắm rửa ăn cơm? Đừng quản nó.
– Tắm , cưỡi ngựa chạy nhanh, mặt mồ hôi và bụi. – Hứa Tiểu Mãn .
Trọng Thành , vốn định gì đó nhưng quá đông nên thôi.
Nước ấm sớm chuẩn xong, hai tắm rửa, một bộ quần áo nhẹ nhàng kỳ quái —— cái cảm ơn Hứa Đa Phúc. Hứa Đa Phúc chịu nóng kém, hồi còn béo chút xíu chịu nổi nhiệt, ở Đông Cung, T.ử Thần Cung, Tuyên Chính Điện, cởi đến chỉ còn áo trong quần lót vẫn kêu nóng.
Hứa Đa Phúc A cha mềm lòng thương , mè nheo A cha hỏi thể biến áo trong thành ngắn tay ? Quần cũng mặc quần đùi.
– Đó chính là quần lót. – Hứa Tiểu Mãn khiếp sợ.
Mặc quần lót ở thiên điện Tuyên Chính Điện —— cho dù đại thần thấy, tiểu nội thị canh cửa cho ngoài , nhưng lỡ truyền ngoài, mặc quần lót chạy loạn địa bàn của phụ , Hứa Tiểu Mãn tuy sách ít, chút dã tính lăng đầu lăng não, nhưng lúc cũng là thích hợp.
Hứa Đa Phúc biến báo a, quần lót, chính là trung quần, mặc cái quần đùi, bên ngoài quần đùi mặc thêm một cái quần —— đem quần lót cải tiến thành quần đùi, như càng mát mẻ chút. Khi với A cha, kỳ thật quần đùi áo ngắn tay Nội vụ sở làm xong .
Hứa Đa Phúc là đứa trẻ hiếu thuận, mày mò cái gì dùng vui vẻ tiện lợi, chính dùng cũng quên tặng hai cha một phần, bởi bộ y phục mát mẻ ngày hè liền đưa đến T.ử Thần Cung.
...
Sau Trọng Thành ở địa bàn của câu nệ tiểu tiết, mặc như cũng mát mẻ, khá .
Hứa Tiểu Mãn: "..."
Eo y sắp gãy .
Y phục mát mẻ ngày hè Nội vụ sở cải tiến qua từng năm, thoải mái tinh xảo xinh . Lúc Trọng Thành mặc cùng Hứa Tiểu Mãn là "tình lữ y" —— Hứa Đa Phúc từ , Trọng Thành hỏi rõ lắc đầu : "Tình lữ ."
Hứa Đa Phúc: ? Thế còn ?
– Trẫm cùng A cha con xưng là yêu thì hơn.
Hứa Đa Phúc: "..." Trời nóng ăn cẩu lương, đá đổ đá đổ.
Lúc hai xiêm y cùng màu cùng chất liệu vàng nhạt, thêu văn ở cổ tay áo điểm xuyết tươi mát, n.g.ự.c nửa khai khâm cúc trân châu, là quần dài rộng thùng thình, chất liệu khinh bạc thấm hút mồ hôi, mát mẻ.
Hoàng trang nhiều cây cối ruộng đồng, ngày hè muỗi cũng nhiều.
Bữa tối bày ở đại sảnh.
Hứa Tiểu Mãn xuống, hỏi:
– Đa Đa ăn ? Bọn họ tụ tập một chỗ khẳng định làm ầm ĩ.
Triệu Nhị Hỉ đáp lời:
– Nửa nén hương , sân viện của Điện hạ cũng gọi thiện. Vốn dĩ Lưu thiếu gia ăn thịt nướng, Điện hạ bảo , ngày mai thi đấu , ăn thịt lỡ căng thẳng hợp bụng tiêu chảy thì . Hiện tại sân Điện hạ ăn mì sợi, cháo, chủ yếu là thức ăn chay...
– Đa Đa còn cẩn thận, . – Hứa Tiểu Mãn xong ngớt.
Ra ngoài chơi Trọng Thành cũng thoải mái hơn, :
– Thái t.ử ăn cái gì, bên cũng lên một phần y hệt. – Lại : – Ngươi cứ chờ xem, đoán đến một canh giờ nữa, Hứa Đa Phúc sẽ đòi ăn khuya.
Hứa Tiểu Mãn cá cược, bởi vì Trọng Thành đúng.
Triệu Nhị Hỉ mặt treo nụ , Hứa Tiểu Mãn thấy liền còn chuyện, liền hỏi làm . Triệu Nhị Hỉ :
– Điện hạ ăn cơm còn quên phái thôn trang Trung Nghị bá phủ hỏi thăm.
– Đội ngũ của Lý Trạch . – Hứa Tiểu Mãn đoán , ha ha.
– Lưu thiếu gia ở bên cạnh kêu: Phải canh giữ bờ sông, nếu thấy nhân viên khả nghi thì chắc chắn là bọn Lý Trạch.
– Nô tài về còn vài vị thiếu gia , ăn xong cơm chi bằng bọn họ tự canh sông.
Trọng Thành: "..."
Cười c.h.ế.t mất.
– Bờ sông bên ngoài muỗi ăn thịt đấy. – Hứa Tiểu Mãn .
Trọng Thành:
– Mặc kệ bọn nó, muỗi đốt khắc đường về.
Cái Hứa Tiểu Mãn đồng ý, trẻ con ham chơi, ngăn , dứt khoát buông tay, chỉ là muỗi đốt mà thôi, đại sự.
Chờ bên dọn lên "bữa tối cùng kiểu với Thái tử", Hứa Tiểu Mãn thấy liền bật :
– Toàn là rau xanh thế , Đa Đa chắc ăn đến xụ mặt .
– Nếm thử xem. – Trọng Thành gắp thức ăn cho Tiểu Mãn.
Còn đĩa rau dại, bất quá ngự trù nêm nếm khéo, cũng thô ráp, pha chút thú vui thôn dã. Chỉ là Hứa Tiểu Mãn cùng Trọng Thành ăn xong, , khẩu vị mở .
Hai từ Thái Cực Cung đến Hoàng trang cưỡi ngựa cả quãng đường, chỉ ăn thế khẳng định đủ, bất quá dọn lên một bàn, còn món khác, chỉ là hai nếm thử đồ ăn của Thái t.ử thôi.
Sân viện của Thái tử.
Hứa Đa Phúc cùng mấy ăn mì chay uống cháo, thương lượng xong tuần tra bờ sông một chút. Lưu Thương ăn no nhưng tổng cảm thấy thiếu thiếu cái gì, nhưng vội canh gác, cũng tiện đề nghị ăn thêm, cùng Vương Nguyên Tôn, :
– Ngươi Lý Trạch bọn họ sẽ qua đây ?
Vương Nguyên Tôn lời nào.
Lưu Thương lầm bầm lầu bầu:
– Khẳng định sẽ, tên tiểu t.ử tâm nhãn nhiều lắm.
– Có lẽ chúng lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử —— Lý Ngang mở đầu.
Lưu Thương:
– Lý Ngang ngươi là còn nhớ thương Chu Toàn, làm gì ai tự như , chúng là tiểu nhân ?
– Ai nhớ Chu Toàn. – Lý Ngang .
Hứa Đa Phúc mặc kệ phía ồn ào nhốn nháo đấu võ mồm, mãi quen . Lưu Thương một ngày ngứa mồm gây sự là Lý Ngang hỏi bệnh .
– Được sai, bất quá thật, ngày mai nếu đ.á.n.h , ngươi đừng nương tay với Chu Toàn. – Lưu Thương nhận sai nhanh.
Lý Ngang:
– Khẳng định nương tay, còn đ.á.n.h đây.
– Ngươi nương tay là .
...
Hạ nhân chuẩn ngựa, Hứa Đa Phúc cùng Nghiêm Tân Tân chung một con. Bọn họ bờ sông còn một đoạn, tính cả Kim Ngô Vệ cộng hai ba mươi ban đêm cưỡi ngựa ngoài, động tĩnh lớn. khi bọn tới nơi, Kim Ngô Vệ canh giữ bờ sông tới báo bắt một đám , thần sắc khó xử rối rắm, thấy Điện hạ tới vẻ mặt như "cám ơn trời đất".
Hứa Đa Phúc liền bắt ai.
"..."
"..."
"..."
Lưu Thương cao hứng nhất, vỗ đùi :
– Ha ha ngay mà.
– Ở ?
– Đi, chúng gặp bọn họ.
Đối diện Kim Ngô Vệ trông chừng hơn mười tự nhiên là bọn Lý Trạch. Khi bọn họ đến, Trọng T.ử Khâm chuyện ngữ khí sáu phần mềm mỏng, hai phần cứng rắn, hai phần hèn mọn.
– Ngươi cha là ai ? Cha là Trung Nghị bá, chúng cũng trộm cắp hại , ngươi mau thả chúng . – Trọng T.ử Khâm đua cha cũng dám làm căng.
Hứa Đa Phúc: "..."
– Điện hạ. – Kim Ngô Vệ phát hiện Thái t.ử tới , sôi nổi ôm quyền hành lễ.
Người bên Lý Trạch , hai bên gặp mặt.
Hứa Đa Phúc:
– Đều là bạn học của Cô, việc gì lớn, các ngươi lui sang một bên .
– Vâng.
Bốn phía cắm đuốc thiêu đốt hừng hực, hai bên âm thầm đếm , , hai đội đều đông đủ. Chính là Chu Toàn mặt chút ngượng ngùng, đó Lý Ngang.
Hứa Đa Phúc cùng Lý Trạch hai đội trưởng giao thiệp .
Lý Trạch:
– Chúng tới luyện thêm, đến thuyền còn .
– Ừ, chúng cũng thế.
Lý Trạch:
– Chúng ăn nhiều quá nên dạo bộ.
Hứa Đa Phúc: Bịa, tiếp tục bịa .
– Ừ, chúng cũng thế.
hai bên cũng ai chịu rời , mà là chằm chằm. Bên cỏ nhiều muỗi nhiều, cuối cùng Hứa Đa Phúc chịu nổi, :
– Các ngươi định ở đây đến bao giờ? Tới cũng tới , là vòng quanh sông một vòng?
– Được. – Lý Trạch sảng khoái đáp ứng.
Hai đội men theo sông bộ, "quân sư" mỗi bên ghi chép lộ tuyến. Đi xong một vòng, Lưu Thương đói bụng, nổi nữa, :
– Ta đói đến mức bụng kêu , buổi tối căn bản ăn no, là đồ chay.
Vương Nguyên Tôn:
– Sắp về .
Hắn cũng ăn no.
Trọng T.ử Minh, Trọng T.ử Khâm hai cũng cùng một chỗ, ngầm cái gì. Chờ về tới nguyên điểm, Lý Trạch chủ động :
– Kỳ thật chúng tới xem xét địa hình sông, là đề phòng các ngươi tới, rốt cuộc các ngươi gần hơn chút.
– Cũng thế cũng thế. – Hứa Đa Phúc tủm tỉm.
Thực đề phòng tâm đều nặng.
Sắc trời còn sớm, còn kêu đói, hai bên từng cưỡi ngựa về. Hứa Đa Phúc trở Hoàng trang, ngứa chịu . Vương Viên Viên sớm chuẩn sẵn cao mát lạnh, còn pha chút nước tắm.
Hứa Đa Phúc tắm rửa xong, soi gương mới phát hiện mặt mũi cổ đều muỗi đốt sưng vù. Hắn cùng Nghiêm Tân Tân ngủ chung một sân, hỏi bạn cùng bàn nhỏ thế nào. Vương Viên Viên :
– Truy Tinh chăm sóc, vẫn .
Cái gì mà vẫn , Hứa Đa Phúc thấy Nghiêm Tân Tân, da thịt non mịn một vết muỗi đốt cũng , trong khi mặt , cánh tay, cổ chân đều là nốt.
– Nghiêm Tân Tân, đeo cái gì thế? Sao muỗi chỉ đốt tớ đốt a.
Nghiêm Hoài Tân:
– Tớ chẳng đeo gì cả, ở nhà muỗi cũng đốt tớ. Đêm nay tớ còn lạ là thấy con muỗi nào.
– ... Toàn đốt tớ . – Hứa Đa Phúc chít chít.
Nghiêm Tân Tân là m.á.u gì !
– Tớ bôi t.h.u.ố.c cho nhé Hứa Đa Phúc. – Nghiêm Hoài Tân thấy Hứa Đa Phúc mặt mũi cổ đều là nốt đỏ, – Cậu đừng gãi.
– Tớ , tớ chịu . – Hứa Đa Phúc ghế, đưa t.h.u.ố.c mỡ cho bạn cùng bàn nhỏ, để bạn bôi cho, : – Tớ đói , đói ?
– Có một chút.
Hứa Đa Phúc liền tìm cớ:
– Vương công công truyền bữa khuya, hỏi xem bọn Lưu Thương ăn , cho chút thịt , đừng nặng mùi quá là .
Vương Viên Viên sớm đều liệu đến, ngự trù chuẩn đồ. Không lâu trong viện đốt ngải thảo đuổi muỗi, mùi ngải thảo tan một ít, trung bay tới mùi thơm ngọt ——
– Khoai nướng! – Hứa Đa Phúc cao hứng, kéo tay bạn cùng bàn nhỏ ngoài ăn khuya.
Mùi hương dẫn dụ tất cả bạn học tới, dù cũng ai ngủ. Mọi vây quanh cái bàn trong sân ăn khuya. Nghiêm Hoài Tân còn về địa hình sông tối nay quan sát , cùng trò chuyện một lát. Ăn tới bảy phần no, Vương Nguyên Tôn dừng tay .
Lưu Thương thấy , ăn nốt miếng cuối cùng, buông đũa, :
– Đừng ăn quá no, ngủ dưỡng sức.
Hứa Đa Phúc nén cái ngáp, nỗ lực mở to mắt, :
– Ngày mai giờ Thìn dậy, thu dọn xong sớm một chút ăn sáng. Chờ khi thi đấu còn điểm tâm, cái đó nhiều đường ăn hai miếng là , đừng ăn nhiều quá nôn .
– Ngày mai, chúng nhất định hạ gục đội Lý Trạch.
– Rõ!
Mọi cùng kêu lên, khí thế lớn.
Sân viện của Thánh Thượng.
Hứa Tiểu Mãn tin Đa Đa trở , lúc mới an tâm, ngáp một cái. Trọng Thành dắt Tiểu Mãn ngủ, một bên :
– Ngày mai là thể thấy tư thế oai hùng của Thái t.ử .
– Đa Đa nhất định thể thắng ——
Trọng Thành ôm Tiểu Mãn ừ một tiếng:
– Nhất định thể.
Không thắng cũng , bất quá làm cha thể làm nhụt chí con cái.