Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 37: Đòn Roi Của Lưu Thương Và Bài Học Về Đạo Dùng Người

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:52:57
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhất đẳng Trấn Quốc tướng quân phủ.

Lưu Thương từ chính viện của ông nội chạy đến sân luyện võ — đây thật sự là tự tìm nơi đánh, nhưng lúc Lưu Thương nghĩ ông nội sẽ thật sự đ.á.n.h . Lưu Thương từ nhỏ ông nội yêu thương, sợ trời sợ đất, chỉ sợ cha .

Cậu và ông nội quan hệ .

Lưu lão tướng quân thời trẻ hai trai một gái, đều mất, c.h.ế.t trận, c.h.ế.t non, đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Đến tuổi trung niên mới Lưu Thất Khiêm, mời xem bát tự tướng mạo đặt tên, cuối cùng cái tên như , ý là để lừa gạt âm sai địa phủ, cho rằng thằng bé xếp thứ bảy, phía còn mấy chị em.

Lưu Thất Khiêm lớn lên, kết hôn sinh con, mấy năm chỉ một Lưu Thương.

Lưu gia con nối dõi đơn bạc, đều đồn là do sát nghiệp nặng.

Nói ngoài lề một chút, thời Minh Hòa Đế, Triệu hoàng hậu còn tại vị, hậu cung hòa thuận, con cháu đông đúc, con trai con gái tính hơn mười . Kết quả khi Minh Hòa Đế thanh trừng Triệu gia, từ đó hậu cung con cháu điêu tàn, trong mười năm sinh một hoàng t.ử hoàng nữ nào. Khi đó dân gian thực lời đồn, Minh Hòa Đế Trọng Mưu Khai độc hại vợ cả, oan sát trung thần cả nhà, trời đất dung, gặp báo ứng.

Bao gồm cả việc Minh Hòa Đế ám sát, càng chứng thực cho lời đồn báo ứng.

Sau đó Vu Châu Vương tạo phản, dân gian bá tánh bàn tán xôn xao, trong lòng đa cảm thấy Vu Châu Vương tạo phản lý. Các gia tộc thế gia thì dễ dàng tham gia, chỉ quan sát, chờ thời cơ thích hợp hưởng công lao phò tá. Giới học giả đa tôn sùng chính thống, cho dù Minh Hòa Đế thật sự oan g.i.ế.c Triệu gia, thì quân thần c.h.ế.t, thần thể c.h.ế.t, cha con c.h.ế.t, con thể vong, chính là đạo lý , Vu Châu Vương nên đối với Minh Hòa Đế sinh lòng bất mãn oán niệm.

Đại khái là .

Nói trở .

Lưu Thương chạy đến sân luyện võ, thở cũng gấp, đầu thấy ông nội chạy chậm hơn, đuổi kịp , chân ông nội vết thương, lập tức loạng choạng chậm . Lưu lão gia t.ử tay cầm roi ngựa tóm cháu trai.

Dưới ánh trăng, Lưu lão tướng quân đè cháu trai xuống đất, roi giơ cao:

– Ngươi rõ cho , bây giờ sửa miệng còn kịp, cho ngươi , Lưu Thương. Quy củ trị quân của Lưu gia ngươi quên ?

Lưu Thương:

– Con quên, trong quân doanh cấm kỹ nữ, rượu chè, cờ bạc, nhưng con ở trong quân doanh, cũng chơi gái, con chỉ xem một vở kịch.

– Ngươi còn thấy oan ức ? Ngươi xem kịch, ngươi mang con hát về? – Lưu lão gia t.ử tức giận đùng đùng.

Lưu Thương ôn tồn với ông nội:

– Ông nội, ông , Tiểu Lăng Quan đáng thương. Hôm nay vì con mà cãi với mấy tên lưu manh , làm hại Tiểu Lăng Quan xin , chịu oan ức, để cho đám đàn ông thối tha chiếm tiện nghi!

– Hay lắm lắm, vì một con hát nhỏ mà tranh giành tình cảm với khác, ngươi ở Thịnh Đô học điều , mới mấy ngày học cái thói của con trai Mã Chí. – Lưu lão tướng quân buông tay, – Nằm xuống đó, cởi áo .

Con trai Mã Chí chính là nhị ca.

Con trai của kết nghĩa của cha , Mã Chí bá bá.

Lưu Thương "a" một tiếng, còn kịp cãi rằng nhị ca dạy hư , đầu thể tin hỏi:

– Ông nội, ông thật sự đ.á.n.h con ?

– Quân pháp xử trí, dù ở trong quân doanh, ở tướng quân phủ cũng phép, con cháu trong nhà chuyện như . – Lưu lão tướng quân mặt mày xanh mét .

Lưu Thương khó hiểu khó chịu, chỉ nghĩ nếu đ.á.n.h mà thể đón Tiểu Lăng Quan về làm gã sai vặt, thì đ.á.n.h cứ đ.á.n.h . Cậu làm hại khinh bạc, còn bảo đảm với Hứa Đa Phúc cứ việc để ở nhà .

Thế là Lưu Thương đang nhiệt huyết chính nghĩa tự cởi áo ngoài áo trong, quỳ mặt đất.

Lưu lão tướng quân thấy, thằng nhóc thối thật sự là mê , mới mấy tuổi bắt đầu lăng xê con hát, còn c.h.ế.t hối cải. Tức khắc giơ roi trong tay lên, "bốp" một tiếng, áo trong trắng như tuyết của Lưu Thương mặt đất lập tức một vệt máu.

– Biết sai ?

Lưu Thương xương cứng, sai ở , cũng là cứu .

– Con sai!

Lão tướng quân tức giận quất thêm hai roi, Lưu Thương quỳ mặt đất đ.á.n.h cúi về phía cứng rắn thẳng lưng trở , quỳ thẳng tắp. Lưu lão tướng quân thấy, roi dính máu, cuối cùng cũng nỡ, khuyên bảo:

– Ngươi mới bao lớn, hôm nay ngoài chơi xem Huân Hí, về còn mang về nhà, chính ngươi , đ.á.n.h sai ?

– Ông nội, con đây là cứu . – Lưu Thương xong, suýt nữa "con sai".

Bên cạnh Lưu Minh vội ngắt lời, :

– Tướng quân, kỹ Tiểu Thương vì làm , nó là ngài nó lớn lên, trượng nghĩa đơn thuần, lẽ là đám con hát bên ngoài miệng lưỡi trơn tru lừa gạt.

– Minh thúc, Tiểu Lăng Quan gì cả, là Hứa Đa Phúc chuộc cho , chỉ là chuộc xong Tiểu Lăng Quan nơi nào để , con mới đến nhà làm gã sai vặt. – Lưu Thương .

Cậu làm liên quan gì đến Tiểu Lăng Quan, căn bản cầu xin , cái gì mà miệng lưỡi trơn tru, như thể tâm cơ lắm .

Lưu lão tướng quân tay cầm roi vẫn còn đang nổi giận:

– Chờ , ngươi cái gì?

Lưu Thương một nữa.

Lưu Minh lúc cũng gì đó đúng:

– Thiếu gia ơi, ngài về sớm một tiếng.

– Con mà, con về đến sân thấy ông nội là ngay. – Lưu Thương oan vội kêu oan, cửa thấy ngay.

Sau Hứa Đa Phúc hỏi Lưu Thương câu đầu tiên thấy ông nội là gì.

Lưu Thương nguyên văn: Ông nội, hôm nay con dẫn bọn họ xem Huân Hí, , nhưng một con hát tên Tiểu Lăng Quan thể đón về nhà .

Hứa Đa Phúc: …

Hoang mang.

Ngàn lời vạn chữ cuối cùng một câu: Ba roi của ngươi oan, học chút kỹ xảo chuyện .

Lưu Thương liền hỏi Hứa Đa Phúc ngươi thế nào.

Thẳng thắn như , Hứa Đa Phúc cũng im lặng.

A a a a, chỉ biến Lưu Thương thành heo, lẽ chơi với heo lâu cũng lây nhiễm.

Cuối cùng Hứa Đa Phúc tìm lý do cho sự đơn thuần thẳng thắn của hai , vì họ đều tin tưởng trưởng bối trong nhà. Lưu Thương tin tưởng ông nội, tin tưởng hai cha.

Đáng tiếc Lưu Thương ăn ba roi, thì gì cả!

Hai cha yêu quá, cũng yêu hai cha quá. Tiểu Thái t.ử tự mãn hạnh phúc nghĩ.

Nói về lúc , Lưu Thương hai , Lưu lão tướng quân và Lưu Minh đều chút hoang mang, phản ứng hình như là hiểu lầm cái gì đó. Lưu lão tướng quân hỏi:

– Hứa Đa Phúc chuộc ?

, nhưng mang đủ bạc, về nhà xin cha.

Lưu Minh: … Lần đầu tiên thấy còn lỗ mãng hơn cả Tiểu Thương.

Lưu lão tướng quân , trong lòng chút cân bằng. Con trai của Hứa Tiểu Mãn chuộc một con hát mà xin tiền cha nó, Lưu Thương so , hình như cũng là gì.

Tự nhiên suy nghĩ cũng là vì Lưu lão tướng quân hiểu lầm cháu trai, cháu trai chơi gái cũng ý niệm quan hệ nam nam lộn xộn, thuần túy là cứu .

Lưu Minh thấy liền đỡ Tiểu Thương dậy, vội vàng bôi thuốc. Còn tìm đại phu thì cần, loại vết thương do roi , trong phủ t.h.u.ố.c kim sang nhất, kinh nghiệm bôi t.h.u.ố.c của ông phong phú, bôi cho Lưu Thất Khiêm, bây giờ bôi cho Tiểu Thương, cùng một việc.

Về đến chính viện, nhà chính đèn đuốc sáng trưng, Lưu Thương cởi trần để Minh thúc rắc t.h.u.ố.c bột cho, hít hà khí, lão tướng quân thực chút hối hận tay nặng, cũng đau lòng cháu trai, miệng :

– Ngươi cũng cứng miệng, quỳ kêu đau, bây giờ mới đau.

– Ông nội, ông đang giận, đ.á.n.h con thì cứ đánh, chút đau nam nhi Lưu gia sợ.

Tay Lưu Minh run lên, t.h.u.ố.c bột rơi cả một cục.

Lưu Thương hít hà kêu đau Minh thúc.

– Tiểu Thương, chuyện gì ngươi rõ ràng.

– Con rõ mà. – Lưu Thương đến giờ vẫn còn oan ức, – Con cửa .

Lưu Minh:

– … Vậy chuyện đừng thẳng và rõ như .

– Ây da, rốt cuộc con thế nào. – Lưu Thương bực bội.

Thái Cực Cung, trong Tuyên Chính Điện.

Hoàng đế cha hỏi, Hứa Đa Phúc cứ việc thẳng, cũng cảm thấy thể . Ngược là vì câu "ngươi mang cha xem cùng" của Cửu Thiên Tuế mà gây chuyện.

Thế là Cửu Thiên Tuế đổi chủ đề:

– Khụ khụ, trời còn sớm, ăn cơm .

– A cha, con về ăn vịt uống canh , đói lắm.

– Vậy cũng ăn. – Hứa Tiểu Mãn: Nhãi con, cứu mạng a cha .

Hứa Đa Phúc ngoan ngoãn:

– Vâng ạ.

Đợi đến bàn ăn, vẫn là thái giám cận ở hầu hạ, những khác đều lui ngoài. Người xuống, Cửu Thiên Tuế liền ân cần múc canh gắp thức ăn cho Ninh Võ Đế. Ninh Võ Đế :

– Tân nhân còn , Cửu Thiên Tuế ân cần như là vì ?

Không đói bụng, Hứa Đa Phúc chỉ cúi đầu ăn cơm.

– Nào tân nhân nào, trong lòng chỉ ngươi thôi. – Cửu Thiên Tuế chỉ thiếu nước thề thốt.

Ninh Võ Đế uống canh, khẽ :

– Không một nhãi con béo đang cúi đầu ăn cơm ?

Hứa Đa Phúc: …

Con chọc hai cha !

Trọng Thành ghen tuông chuyện , cũng đến mức đó. Lúc ăn canh hỏi Hứa Đa Phúc đang cúi đầu bát cơm:

– Nói .

– Cha, đều cả . – Hứa Đa Phúc mở miệng gọi cha, thức thời.

Trọng Thành liền một tiếng:

– Ta kỹ , Đa Phúc cũng béo.

Hứa Đa Phúc liên tục gật đầu, vốn dĩ béo mà.

Phụ t.ử giả vờ hòa hảo trở .

Hứa Tiểu Mãn cũng thở phào nhẹ nhõm. Một nhà ba ăn cơm, khí bàn ăn . Hứa Đa Phúc kể bộ chuyện xảy hôm nay, đặc biệt là khi đến việc xem kịch, Hứa Đa Phúc tức giận:

– A cha, nên đ.á.n.h hổ ?

– Quả thật. – Hứa Tiểu Mãn chân thành gật đầu, – Thật trách con hiểu lầm, tình tiết vẻ đ.á.n.h hổ hơn.

đúng , võ sinh múa thương trai như , ba chén rượu bụng để lấy can đảm, lúc bắt quỷ, chẳng ăn nhập gì cả, kịch bản lưng thật .

Hứa Đa Phúc đến hứng khởi, lấy kinh nghiệm tiểu thuyết của giao lưu với a cha:

– Nếu thật sự kịch bản sến sẩm, kinh điển nhất là thư sinh và nữ quỷ yếu đuối, cứu vớt phong trần chứ.

Trọng Thành liếc Hứa Đa Phúc năng hùng hồn:

– Ngươi cũng nhiều đấy.

– A cha, cha, đây con học nhiều tiểu thuyết lắm, kinh nghiệm. – Hứa Đa Phúc kiêu ngạo.

Hứa Tiểu Mãn chọc ha hả. Trọng Thành hỏi:

– Vậy ngươi nhiều thoại bản như , học hành thế nào? – Chắc chắn gì.

Hứa Đa Phúc kiêu ngạo:

– Con thi đỗ trường hạng hai.

– Hạng hai là cái gì? – Trọng Thành hỏi xong, – Cao nhất là mấy hạng?

Hứa Đa Phúc đang kiêu ngạo liền rụt :

– … Hạng một, còn hạng đặc biệt 985.

Hứa Tiểu Mãn còn định giúp nhãi con giải vây, đang ăn cơm mà, đừng chuyện vui. Đương nhiên cũng thể trách tức phụ, tự nhiên cũng thể trách Đa Đa. Không ngờ Trọng Thành gật đầu, :

– Cũng .

Hứa Đa Phúc đang rụt dám tin về phía Hoàng đế cha, thật giả?!

Trọng Thành:

– Hỏi nữa là giả đấy.

Hứa Đa Phúc hì hì , sáp gần Hoàng đế cha, bưng một đĩa tôm bóc vỏ mà gắp thấy ngon đưa qua, vẻ nịnh nọt:

– Cha, cha, ăn cái , cái ngon lắm.

Đĩa tôm bóc vỏ Hứa Đa Phúc gắp qua.

Thôi, con trai hiếu thảo của . Trọng Thành nhận lấy tấm lòng hiếu thảo, ừ một tiếng.

Một bữa cơm gia đình ăn uống vui vẻ. Hứa Đa Phúc cũng vui vẻ, ăn cơm xong nhớ đến chuyện Tiểu Lăng Quan, ăn cơm chuyện lạc đề, lúc mới đề nghị với a cha mua :

– Trừ tiền tiêu vặt của con.

– Vậy con mấy năm tiền tiêu vặt đấy. – Hứa Tiểu Mãn .

Hứa Đa Phúc: !

A ba a ba a ba, mặt ngơ ngác, nghiến răng một cái khẳng định:

– Được.

Hứa Tiểu Mãn sờ đầu nhãi con, hỏi:

– Sao cứu Tiểu Lăng Quan.

– Cậu mới mười bốn mười lăm tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ. A cha, nếu hát kịch đàng hoàng con cũng gì, đều là kỹ thuật, mỗi một nghề để sống. mắt màu xanh lam, là ngoại tộc, bây giờ diễn Huân Hí, lớn lên còn xinh như tiểu cô nương, chắc chắn kẻ bụng để ý. – Hứa Đa Phúc cảm thấy đáng thương.

Hứa Tiểu Mãn Đa Đa thiện tâm.

Chuyện như , đây ở Vu Châu, bên Túc Mã Quan cũng , về phía bắc nữa là Di Nhân tộc. Người Di cao lớn, mũi cao, mắt cũng màu xanh lam, xanh lục. Có một phụ nữ Di xinh yếu đuối đáng thương lưu lạc đến tình trạng đó, kết quả cuối cùng điều tra là gián điệp, bán ít tin tức cho bộ tộc .

Không đến những chuyện đó.

Hứa Tiểu Mãn nhãi con, suy nghĩ một chút :

– Thế , con cho a cha thời gian điều tra bối cảnh của , tìm hiểu kỹ càng. Dù là để ở Lưu phủ, là để ở nha môn bên ngoài Đông Xưởng, dù cũng điều tra bối cảnh sạch sẽ.

– Con a cha, lời ! – Hứa Đa Phúc đồng ý.

Cậu tin a cha đang dỗ .

Thế là đến chủ đề Tiểu Lăng Quan nữa.

Hai cha con chuyện gì thẳng, Hứa Tiểu Mãn đây bảo vệ Đa Đa, cái gì cũng cho Đa Đa , lúc đó cũng là vì sức khỏe của Đa Đa, tương đối đơn thuần. Bây giờ thể như nữa.

Đa Đa lanh lợi, lọt tai, còn Trọng Thành lập Đa Đa làm Thái tử.

Vậy thể coi Đa Đa như trẻ con mà dỗ, lợi hại quan hệ rõ.

Trọng Thành thấy Hứa Đa Phúc và Tiểu Mãn mật dựa , một chiếc giường nệm một một đầu, đầu là hai cha con , lúc thật sự ghen, :

– Thằng nhóc nhà họ Vương hôm nay cũng chơi cùng các con ?

– Vương Nguyên Tôn ? Vâng.

Hứa Tiểu Mãn hỏi thế. Hứa Đa Phúc nghiêng đầu a cha:

– Sao là ạ?

– Vậy là chơi hợp . – Hứa Tiểu Mãn .

Hứa Đa Phúc suy nghĩ một chút :

– Cũng chơi gì nhiều, con cứ thấy kỳ kỳ.

– Chơi hợp thì chơi. – Trọng Thành mở miệng, – Vương gia tạm thời thể động…

Vậy là sẽ động! Hứa Đa Phúc trợn to hai mắt, tay Nhĩ Khang:

– Cha cha, con thấy mắt là liền cho nhà phá sản ?

Sức hấp dẫn của lớn như ! Sau còn dám chuyện nữa .

Ninh Võ Đế cằm chỉ Hứa Đa Phúc, ý bảo giải thích.

Hứa Đa Phúc ngoan ngoãn giải thích từ lóng hiện đại một .

– Hoàng đế cha của con ý đó. – Hứa Tiểu Mãn xoa mặt nhãi con, nhãi con thật thiện tâm, giải thích: – Lúc chúng từ Vu Châu đ.á.n.h đến Thịnh Đô, Vu Châu ở phía bắc, Lưu gia chính là dòng dõi của Lưu lão tướng quân ủng hộ chúng . Vương gia ở phía nam, lúc đó phá Cư Quan Đạo, Vương gia, Lý gia mới lên tiếng mang binh mã đến Thịnh Đô cùng chúng nam bắc giáp công bao vây Trọng Thụy.

Cư Quan Đạo ở , Hứa Đa Phúc , nhưng cũng thể đoán , chắc chắn là hai cha chiếm ưu thế lớn, đ.á.n.h đến cửa Thịnh Đô, Vương gia, Lý gia mới đến nhặt của hời vớt công lao.

– Hai nhà họ thật là tiểu nhân. – Hứa Đa Phúc .

Trọng Thành:

– Không tính là tiểu nhân, trong thiên hạ đa là trục lợi, thật sự đơn thuần thẳng thắn dũng cảm ít. Hơn nữa, năm đó tuy chúng chiếm Cư Quan Đạo, nhưng nếu Vương, Lý hai nhà xuất binh, cũng sẽ nhanh chóng định cục diện, còn thương vong, đ.á.n.h thêm một thời gian nữa.

Hứa Đa Phúc dần dần hiểu , Vương, Lý hai nhà chính là cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t Trọng Thụy, tuy nhẹ, nhưng làm cho Trọng Thụy còn dựa nơi hiểm yếu chống cự, nhận rõ tuyệt cảnh mà bó tay chịu trói.

– Bề ngoài chắc chắn thể động đến công thần, nếu sẽ làm lạnh lòng . – Hứa Tiểu Mãn thuận miệng , – Cha con Trọng Mưu Khai.

Trọng Thành "chậc" một tiếng, Tiểu Mãn mắng thật bẩn.

– Tự nhiên.

Hứa Đa Phúc manh mối:

– Cha, bề ngoài thể động, là các động ?

– Đầu óc lanh lợi. – Trọng Thành liếc Hứa Đa Phúc, phương diện nhạy bén, thẳng: – Thế gia tự nhiên là động, nhưng thể sấm rền gió cuốn trực tiếp c.h.é.m như , từ nội bộ ăn mòn. Vương Tá còn một em trai.

Nếu đến đây, Hứa Tiểu Mãn liền phân tích cả Lưu gia.

Hứa Đa Phúc mới , hóa ông nội của Lưu Thương còn cả. Dòng chính của Lưu gia chính là dòng của cả ông nội Lưu Thương, lúc là chủ lực quân đội cùng Thái Tổ tranh giành thiên hạ, đời đời chiếm cứ Tây Khiên Đạo, đó là quê hương của Lưu gia.

Năm đó khi Trọng Mưu Khai tay với Triệu gia, Lưu lão gia t.ử tự xin trấn thủ Túc Mã Quan.

Túc Mã Quan nghèo, khổ, dân cư thưa thớt. Thịnh Triều và Di Nhân tộc giáp ranh, thường xuyên Di Nhân tộc đến xâm phạm, đốt g.i.ế.c cướp bóc xong bá tánh ở thôn xóm biên giới cưỡi ngựa chạy thoát, bên đó vẫn luôn nhiều xung đột, nhưng ai quản.

Thật sự là một củ khoai lang nóng bỏng tay.

Tờ tấu xin , tương đương với việc Lưu gia tự phân chia nội bộ, làm suy yếu thế lực.

Trọng Mưu Khai tự nhiên vui mừng, thể chịu những kẻ nắm giữ binh mã lớn mạnh, tay với Triệu gia xong thuận thế gõ đầu các gia tộc khác, Lưu gia là thức thời nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-37-don-roi-cua-luu-thuong-va-bai-hoc-ve-dao-dung-nguoi.html.]

– Binh mã của Lưu gia nhiều, lúc đó tùy chúng làm, lão gia t.ử là vì đáp tình nghĩa kết nghĩa cứu mạng của cữu cữu Triệu Xu. – Hứa Tiểu Mãn .

Hứa Đa Phúc hiểu lời Hoàng đế cha , thiên hạ đa là kẻ trục lợi, ít là thẳng thắn dũng cảm đơn thuần.

– Nhị gia gia thật . – Hứa Đa Phúc cảm thán.

Trọng Thành gật đầu, Lưu gia luôn như , lòng tham niệm, ngay thẳng trung thành, ham quyền lực, giống các thế gia khác thờ ơ lạnh nhạt tìm cơ hội đặt cược, thắng, dám gánh rủi ro.

– Bạn bè ít, con tất nhiên quý trọng. Đa đều là con đặt đúng vị trí, đặt , đó chính là quân cờ .

– Vậy còn quan tham đại gian ác thì ? – Hứa Đa Phúc hỏi.

– Muốn c.h.é.m thì chém, nếu thể dùng thì tận dụng.

Hứa Đa Phúc khó hiểu.

Trọng Thành :

– Nếu thời cơ thích hợp, đặt hai quan tham cùng , một điều tra một , đấu đá lẫn , đấu xong lưỡng bại câu thương, con cùng lúc thu dọn, còn tiếng .

– Cha đơn giản, nhưng con thấy khó quá, khi nào đặt đúng vị trí, làm thế nào, làm sẽ hỏng bét. – Hứa Đa Phúc sức .

Hứa Tiểu Mãn xoa xoa búi tóc của nhãi con, hiệu với tức phụ: Nói khó quá, từ từ thôi. Trọng Thành nhận , liền :

– Không vội, con và a cha con sống đến trăm tuổi, con làm Thái t.ử cũng thể làm đến bảy tám mươi tuổi .

nha, hì hì hì hì, Thái t.ử lớn tuổi nhất trong lịch sử! – Hứa Đa Phúc phấn chấn lên.

Ăn bám chính hiệu.jpg

Trọng Thành chọc . Trước đây các của luôn miệng hiếu thảo, nhưng thực đều chằm chằm ngai vàng, nghĩ khi nào Trọng Mưu Khai thể c.h.ế.t, nghĩ khi nào Triệu gia thể đổ, nếm thử mùi vị làm chủ thiên hạ.

Mà bây giờ, Trọng Thành chút nghi ngờ, con trai của và Tiểu Mãn thật lòng mong đợi hai họ sống lâu trăm tuổi.

Quả thật là một nhãi con hiếu thuận.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trong thiên điện, một nhà ba ấm áp, hai cha từ ái hòa thuận, nhãi con hiếu thuận hoạt bát.

Phủ công chúa và Chu phủ, các bạn của Hứa Đa Phúc đánh, phạt.

Chu phu nhân lo lắng cả buổi chiều, chồng tan làm về, vốn định che giấu cho con trai, nhưng khó tránh khỏi thần sắc đúng chồng phát hiện hỏi nguyên do. Chu đại nhân còn tưởng phu nhân hôm nay khỏe, định mời đại phu đến xem.

Kết quả hỏi, trời ạ, Chu đại nhân nổi trận lôi đình.

Ngay cả Chu tổ phụ cũng kinh động, con trai , Chu tổ phụ cau mày :

– Toàn Nhi đứa trẻ như , chắc chắn bên trong nguyên do khác.

– Ta cũng tin nó, nhưng bây giờ nó giao du với bạn bè gì, thằng nhóc nhà họ Lưu là một võ phu, nghĩa t.ử của thái giám Đông Xưởng học vấn nghề nghiệp, văn chương cũng rõ, còn phủ công chúa của tông thất — nhà còn coi như chút tiến bộ. – Chu đại nhân quả thật chút thành kiến.

Con trai Sùng Minh Đại Điện học, tan học về phủ, Chu đại nhân thường xuyên kiểm tra học vấn của con, hỏi han tình hình khác, khi triều sớm gặp Hồ thái phó cũng hỏi thăm.

Chu gia tính là xuất bần hàn thật sự, tổ tiên Chu gia từng làm quan lớn, chỉ là sa sút mấy đời, đến đời Chu phụ, quê nhà thực cũng gần như bần hàn, chỉ còn một ít sách vở và danh vọng của tổ tiên.

Chu phụ khổ học thi đỗ công danh, cẩn trọng làm quan trong triều, phe phái, một lòng làm thuần thần. Đối nội, hiếu thuận phụ , mẫu mất sớm, tôn trọng vợ cả, hai vị lương , đối với con thứ con gái cũng thương yêu, tác phong đoan chính. Ngự Sử Đài dù tìm để thành KPI hàng tháng, khắp triều đình quan viên, đàn hặc ai cũng thèm Chu phụ một cái.

Chu đại nhân chính là chút sơ hở nào như .

Kết quả con trai ông theo mấy thằng nhóc học vấn nghề nghiệp chơi cùng thì thôi — công khóa sa sút, Chu phụ mắt nhắm mắt mở cho qua. Kết quả hôm nay đến nơi phong nguyệt xem Huân Hí, vì con hát mà đ.á.n.h tìm đến cửa đòi bồi thường.

Chu phụ tức c.h.ế.t.

Thế là Chu Toàn về đến nhà, đầu tiên là chào trưởng bối, chính viện thấy ông nội và phụ đều ở đó, ở bên , vành mắt đỏ hoe. Chu Toàn lập tức hiểu , xong , chuyện hôm nay họ xem kịch đến tai phụ .

Xong đời.

Chu đại nhân hỏi:

– Nghiệt chướng, còn đường về. Ta hỏi ngươi hôm nay ?

Chu Toàn dám giấu giếm, kể một năm một mười. Chu phụ nguôi giận một nửa, Toàn Nhi dối là , :

– Mẹ ngươi ngươi liên lụy lo lắng cả buổi chiều, đám lưu manh chiếm của nhà…

Hóa là như lộ. Chu Toàn thầm nghĩ.

Chu tổ phụ rõ đầu đuôi, lúc lên tiếng che chở cháu trai:

– Toàn Nhi cũng là lừa , tưởng là hí lâu đàng hoàng, thôi chuyện bỏ qua, Toàn Nhi cũng sai .

– Tổ phụ, phụ , mẫu , hài nhi sai . – Chu Toàn nghiêm túc .

Chuyện vốn dĩ cứ thế cho qua, Chu đại nhân gọi Chu Toàn dậy, Chu mẫu mới dám đỡ con trai. Chu đại nhân cuối cùng :

– Hôm nay mấy cùng ngươi, cần qua với họ nữa.

– Phụ , họ cũng là lừa. – Chu Toàn , ngoài mặt đồng ý với phụ , lưng chơi cùng Lý Ngang bọn họ. Lúc nghiêm túc : – Phụ , con sẽ nỗ lực tiến bộ, học hành chăm chỉ, ham chơi nữa. Lý Ngang là tiến bộ, công khóa cũng làm , Hứa Đa Phúc là thẳng thắn chân thành, Lưu Thương trượng nghĩa…

– Hay lắm lắm, một câu , ngươi bây giờ một tràng phản bác .

– Hài nhi dám, ý đó, phụ .

– Trước đây ngươi như , bây giờ trở nên miệng lưỡi sắc bén.

Chu mẫu ở bên nhẹ giọng khuyên con trai xin phụ , Chu Toàn vô cùng khó xử:

– Phụ , họ là bạn của con, con mà đoạn tuyệt với họ.

Ngọn lửa trong lòng Chu phụ vốn nguội bùng lên.

Phủ công chúa, em Lý Mão, Lý Ngang vốn định che giấu cho qua, coi như chuyện gì xảy , trong phủ . Hai ngơ ngác cũng phát hiện thần sắc của trưởng bối trong nhà đúng, đó liền — tội thêm một bậc.

Bởi vì lừa gì đáng ngại, nhưng dối lừa gạt trưởng bối thì .

Hai em giấu cũng giấu vài phút, gì chuyện cũng phơi bày sạch sẽ.

Cuối cùng Xương Bình công chúa phạt nhẹ, phạt hai em một tháng tiền tiêu vặt.

Tiền tiêu vặt mỗi tháng của hai em là ba lượng bạc.

Lý Ngang hổ thẹn khó xử, cam nguyện phạt, đó ủ rũ về sân ngủ, sáng mai còn học, nhưng vì quá hổ thẹn nên ngủ ngon. Lý Mão về sân , tuy nhát gan nhưng tuổi tác đến, đêm đó làm một giấc mộng xuân.

Thằng nhóc , ban ngày xem kịch thì ngượng ngùng mặt đỏ tai hồng, tay che mắt, thực kẽ tay hở to, nội dung xem hơn nửa.

Mấy nhà vui, mấy nhà sầu, phủ Chiêu Võ tướng quân thì bình tĩnh.

Vương Nguyên Tôn về phủ, Vương tướng quân đang ở đó. Vương Nguyên Tôn đến chính viện thỉnh an , Vương tướng quân thuận miệng hỏi hôm nay thế nào, xảy chuyện gì . Vương Nguyên Tôn suy nghĩ một chút : Bị lừa xem Huân Hí.

Vương tướng quân đến Huân Hí, mắt cũng chớp, phất phất tay, ý bảo thể .

Vương Nguyên Tôn lui . Hắn nghĩ, Hứa Đa Phúc chuộc con hát, Lưu Thương mang con hát Huân Hí về nhà, hai chuyện chắc chắn thể thành sự thật. Cha của Hứa Đa Phúc thể nào cho Hứa Đa Phúc bạc, Lưu phủ càng thể để một con hát về phủ.

Vậy là gì đáng lo.

Những phủ đều giống , bề ngoài cao khiết, ưa những thứ hạ lưu , thực tế — đáy mắt Vương Nguyên Tôn tối sầm, đều là dơ bẩn.

Ngày mai cung, Vương Nguyên Tôn ngủ sớm.

Ban đêm làm một giấc mộng, Vương Nguyên Tôn mồ hôi đầm đìa, trong mộng những lời của đám lưu manh hôm nay cứ lặp lặp

Người ngoại tộc lẳng lơ quá.

Mắt xanh lam chính là để câu dẫn .

Lại rên rỉ hai tiếng, gọi một tiếng ca ca .

Giả vờ cái gì, thật sự cho rằng ngươi là thiếu gia chính thức.

Ngươi thật sự cho rằng phụ coi trọng ngươi , chẳng qua là coi ngươi như một con ch.ó để tâng bốc khác.

Từng khuôn mặt cuối cùng biến thành những khuôn mặt quen thuộc, cái gọi là đại ca, đường nhà thúc thúc, hai tên phế vật , giả vờ trung hậu thành thật, nhưng cũng là kẻ dễ bắt nạt, đá tấm sắt là đây. Vương Nguyên Tôn nghiến răng nghiến lợi tỉnh dậy từ trong mộng, gã sai vặt cũng dám tiến lên. Vương Nguyên Tôn một lúc lâu, nửa đêm dậy mài đại đao trong sân.

Chỉ c.h.é.m c.h.ế.t mấy tên du côn .

Không .

Mài một lúc, sát khí của Vương Nguyên Tôn giảm xuống. Nếu là đây sẽ tiếp tục ngủ như chuyện gì, hôm nay gọi gã sai vặt, bảo gã sai vặt lấy một trăm lượng , ngày mai dùng.

Gã sai vặt lau mồ hôi lạnh, vội vàng đáp ứng.

Hôm nay thiếu gia ở bên ngoài chắc chắn gặp chuyện gì, sợ là kẻ mắt về tướng mạo của thiếu gia.

dám hỏi, chỉ thể coi như . Trước đây ở trong phủ, đại thiếu gia động một chút là nhắc đến chuyện di nương của thứ thiếu gia, thiếu gia lớn lên xinh thế nào, dùng từ luyến đồng để so sánh, thiếu gia liền sẽ như . Chỉ là đại thiếu gia đá mấy tấm sắt, nữa, đổi thành tam thiếu gia phòng nhị

Tính tình của thiếu gia càng ngày càng trầm trọng, càng làm sợ hãi.

Ngày hôm , mặt trời vẫn mọc như thường lệ.

Hứa Đa Phúc lắc lắc khuôn mặt, đeo cặp sách nhỏ học:

– Bạn bạn , vì ngày vui ngắn ngủi như .

– Nô tài thật nhé, chuyến hôm qua, Bạn bạn cảm thấy học cũng khá .

Hứa Đa Phúc thể tin, ngẩng đầu lên, lập tức dùng ánh mắt "Vương công công ngài thật lạnh lùng thật vô tình" để chỉ trích Vương công công. Vương Viên Viên mà chỉ hô: Mắt của Tiểu Đa Phúc to tròn sáng long lanh, mặt phúng phính đáng yêu quá .

– Ai. – Hứa Đa Phúc chỉ trích một lúc, mắt chịu nổi , gió lớn quá.

Vương Viên Viên vui vẻ :

– Lát nữa tiểu công t.ử đại điện, Bạn bạn Lưu phủ lấy thịt lừa, lúc về hâm nóng một chút, giữa trưa các ngài ăn.

Đồ tham ăn Hứa Đa Phúc lập tức hồi phục một nửa nguyên khí.

– Được!

Lại vui vẻ đeo cặp sách nhỏ học, vì chấp nhận phận, trẻ con đều học, một năm bốn mùa, nơi nào cũng học, ngửa mặt lên trời thở dài!

Ngày đầu tiên kỳ nghỉ, đều đến muộn. Nghiêm Hoài Tân vẫn đến đúng giờ như cũ, các bạn học trong lớp đều đang ăn vặt chuyện. Dưới mắt Lý Ngang hai quầng thâm nhàn nhạt, chỉ là trông vẻ ngủ ngon. Chu Toàn mặt mày tái nhợt, đường còn chút vững.

Hứa Đa Phúc thấy, căng thẳng:

– Chuyện hôm qua phát hiện ?

Lý Ngang gật đầu:

– Tổ mẫu phạt chúng một tháng tiền tiêu vặt.

Chu Toàn ừ một tiếng, tiếp.

Hứa Đa Phúc thấy Chu Toàn t.h.ả.m hơn một chút, nhỏ giọng quan tâm:

– Người nhà ngươi đ.á.n.h ngươi ? Có giải thích một chút .

– Không , chỉ là quỳ một lúc. – Chu Toàn chuyện phụ cho làm bạn với họ. Lớn như , đây là đầu tiên cãi lời phụ , tuy chịu khổ da thịt, nhưng trong lòng thanh thản.

Hứa Đa Phúc cũng tiện hỏi thêm, giữ thể diện cho Chu Toàn.

Lý Ngang vỗ vai Chu Toàn:

– Huynh , hai một đau túi tiền, một đau chân.

– Ngươi còn quầng thâm mắt nữa. – Chu Toàn đùa.

Hai em đồng cảnh ngộ khổ một tiếng, đó đồng loạt Hứa Đa Phúc và Nghiêm Hoài Tân.

Nghiêm Hoài Tân :

– Thúc phụ phạt , thấy gì, Hứa Đa Phúc che mắt và tai , thúc phụ liền gật đầu.

Thực thúc phụ gì đó, nhưng lẽ cảm thấy còn nhỏ, lúc.

– Hai ngươi nhất đừng hỏi , sợ hai ngươi sẽ ghen tị, vì a cha căn bản phạt , đ.á.n.h . – Hứa Đa Phúc mà khóe miệng nhịn nhếch lên, đó ánh mắt của hai , vội : – Ây da, cách nào, các ngươi hỏi mà, thật xin , làm các ngươi ghen tị .

Chu Toàn, Lý Ngang: …

– Đợi lát nữa Lưu Thương đến, sẽ cùng các ngươi. – Hứa Đa Phúc , tò mò, – lớn nhà hai ngươi ?

Nói đến đây, Chu Toàn liền tức giận, kể một lượt, Lý Ngang mới phản ứng :

– Lại là đám du côn vô đến cửa mách lẻo moi tiền, còn tưởng là và tam ca dối giỏi phát hiện.

– Vậy hai ngươi đúng là giỏi chuyện. – Hứa Đa Phúc .

Lý Ngang còn đỡ, tam ca của , Lý Mão, càng thật thà hơn, nghĩ gì nấy mặt , khác chỉ cần mào đầu hỏi thăm một chút, tam ca của Lý Ngang thể khai hết, đầu đuôi gốc ngọn đều kể sạch.

Lại tức giận đập bàn :

– Đám du côn vô thật hổ, thật đáng ghét.

Chu Toàn, Lý Ngang đều gật đầu.

Lưu Thương hôm nay xe đến, đường gặp Vương Nguyên Tôn, hai cùng . Lưu Thương mới đến mấy ngày, bây giờ đang giảng cho Vương Nguyên Tôn là đại điện, chỗ của , đó thấy Hứa Đa Phúc , còn đến hàng , đồng ý :

! Ngươi mấy tên hôm qua ? Phải mắng cho một trận, nhưng nhắc đến? Sáng sớm chuyện xui xẻo quá, làm hỏng tâm trạng của tiểu gia.

Hứa Đa Phúc:

– Còn chuyện làm hỏng tâm trạng của ngươi hơn nữa, đám du côn hôm qua còn đến nhà Lý Ngang, Chu Toàn mách lẻo.

Lưu Thương c.h.ử.i một câu thô tục.

Chu Toàn, Lý Ngang gật đầu, hai chút uể oải.

Lưu Thương tức giận, đập bàn của Hứa Đa Phúc, đập mạnh quá làm động đến vết thương lưng, tức khắc nhăn mặt. Hứa Đa Phúc thấy , dậy kéo tay Lưu Thương:

– Ngươi chậm một chút, ngươi ? Lưng…

– Lưng vết thương. – Vương Nguyên Tôn .

Hứa Đa Phúc lập tức buông tay đang kéo Lưu Thương, quan tâm hỏi:

– Ông nội ngươi đ.á.n.h ? Hay là ngươi đừng học nữa, xin nghỉ với Hồ thái phó, ngươi đến nhà ngủ nghỉ, tìm thái y xem cho ngươi.

– Không cần, vết thương nhỏ thôi. – Lưu Thương còn giả vờ, – Chỉ ba roi, .

Hứa Đa Phúc: !

Mắt sắp lồi ngoài.

Ba roi, chỉ , còn .

– Ngươi đừng cố chấp… – Hứa Đa Phúc lập tức sửa miệng, – Chẳng lẽ ngươi học lớp của Hồ thái phó?

Lưu Thương về phía Hứa Đa Phúc:

– Ngươi xin nghỉ ?

– Bao. – Hứa Đa Phúc nghĩ, hôm nay dù lóc lăn lộn mặt Hồ thái phó cũng xin nghỉ cho Lưu Thương!

Nghĩa khí!

Lưu Thương đầu tiên yếu thế mặt bạn bè cùng trang lứa:

– Ba roi thật sự chút nặng, tối qua cũng ngủ ngon, sấp ngủ cả đêm, nửa đêm dậy tiểu còn động đến vết thương đau c.h.ế.t .

Chu Toàn, Lý Ngang Lưu Thương thương, so , hai chỉ phạt tiền tiêu vặt và phạt quỳ cũng là gì. Nghiêm Hoài Tân dậy :

– Ta xin nghỉ.

– Ta cùng ngươi. – Hứa Đa Phúc sợ bạn cùng bàn xin , bằng lóc sẽ nhanh hơn.

Lúc Hứa Đa Phúc xem nhẹ sức hấp dẫn của học thần trong lòng thầy giáo, và việc học tra học vấn nghề nghiệp học trong lòng thầy giáo cũng quan trọng.

Nghỉ phép dễ xin.

Nghiêm Hoài Tân còn đến chỗ thúc phụ cũng xin nghỉ.

Thế là Lưu Thương một ngày nghỉ, Lưu Thương vui vẻ nhăn mặt kêu đau đau.

Trước khi Đông Xưởng nghỉ ngơi, Lưu Thương còn dặn dò Vương Nguyên Tôn:

– Ngươi cứ chỗ , đồ của ngươi cứ dùng thoải mái, .

Vương Nguyên Tôn ừ một tiếng, nghĩ một trăm lượng bạc uổng phí.

Lưu Thương quả nhiên trúng kế.

Còn việc thật sự là để lấy lòng Lưu Thương, cứu con hát ngoại tộc chỉ Vương Nguyên Tôn tự .

Sắp đến giờ học, Hứa Đa Phúc cầm lông gà làm lệnh tiễn, hộ tống Lưu Thương về nhà . Trong lòng cũng Hồ thái phó ưa hai học tra bọn họ, nhắc đến, Hồ thái phó mí mắt cũng lười nhấc lên , gật đầu đồng ý.

Học tra cũng niềm vui của học tra.

Hứa Đa Phúc và Lưu Thương, đôi bạn cùng . Hứa Đa Phúc vốn định đỡ Lưu Thương một chút, dù Lưu Thương cũng là bệnh nhân, nhưng Lưu Thương miệng tiện, mở miệng, Hứa Đa Phúc trực tiếp:

– Câm miệng , nữa cho ngươi uống t.h.u.ố.c làm câm, với Trương thái y quen lắm, kê cho ngươi ít t.h.u.ố.c làm câm.

Lưu Thương học tâm trạng , miệng tiện nhất quyết xong:

– Vậy mời Trương thái y kê cho ngươi ít t.h.u.ố.c tăng trưởng.

"…" Hứa Đa Phúc nghiến răng, :

– Thuốc tăng trưởng , nhưng kê một ít t.h.u.ố.c đắng thì thể, t.h.u.ố.c đắng dã tật mà.

Lưu Thương dám trêu chọc Hứa Đa Phúc, vì Hứa Đa Phúc thật sự sẽ làm.

– À , lúc mới đến Vương Nguyên Tôn cho một trăm lượng bạc, nếu ngươi chuộc thì góp một ít, ở đây còn hai trăm lượng tiền riêng, ông nội thể để đó ở nhà .

Đổi chủ đề cứng, nhưng hữu dụng.

Hứa Đa Phúc vỗ ngực, vui vẻ chuyện mà đáng lẽ đợi đông đủ mới :

– A cha tiền là vấn đề lớn, đợi ông tìm hiểu lai lịch của Tiểu Lăng Quan , nếu sạch sẽ thì sẽ chuộc .

– Tiểu Mãn thúc thật thông minh thận trọng. – Lưu Thương .

Hứa Đa Phúc kiêu ngạo:

– Đó là đương nhiên, di truyền từ cha , thông minh.

– Sao tự nhiên đến thuyền bè? Ở đây làm gì thuyền, còn một thuyền, Hứa Đa Phúc ngươi mắt .

Hứa Đa Phúc: …

Tác giả lời :

Nhãi con Đa: Hai cha đ.á.n.h mắng ~

Loading...