Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 36: Rắc Rối Ở Hí Viện Và Màn "Hỏi Tội" Của Phụ Huynh

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:52:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tên gã sai vặt ở cửa Lưu Thương, đám thiếu gia con nhà quyền quý phía , đặc biệt là khi thấy cả một đứa trẻ, chút do dự. Vương Nguyên Tôn bèn :

– Chúng tiền.

, tiền, mời, các ngươi đừng khách sáo.

Lưu Thương sờ soạng trong lòng, lôi một túi tiền nặng trĩu, mở , moi móc một hồi. Tên gã sai vặt thấy túi tiền căng phồng, loáng thoáng còn thấy bạc vụn, lập tức nghển cổ, chỉ còn vẻ vui mừng.

Lưu Thương đóng túi tiền , ngẩng đầu hỏi:

– Mấy bọn , cộng thêm hầu phía , vị trí nhất ?

– Có , đại thiếu gia.

Gã sai vặt bắt đầu báo giá.

Lưu Thương lẩm bẩm một tiếng cũng đắt thật, nhưng tay chút do dự, cầm bạc vụn hào phóng đưa qua:

– Dẫn đường , nước đồ ăn vặt cứ mang lên hết.

Ra dáng một đại gia, như thể đến đây cả ngàn tám trăm .

Gã sai vặt nhận tiền thì vui mừng khôn xiết, dẫn đường nửa chừng thì gặp chưởng quỹ của hí lâu. Chưởng quỹ thấy bộ dạng của Lưu Thương, vì hành lang tối nên hiểu lầm là thiếu niên đến đây nếm mùi đời, bèn đích dẫn đường. khi trong mới phát hiện gì đó đúng.

Sao một đứa nhóc, còn cả tiểu thiếu gia nhà ai mặc đồ đỏ rực vui mừng nữa. Đây…

– Nhìn cái gì đấy. – Vương Nguyên Tôn cố ý hiểu lầm, : – Bọn trả tiền , thế, ngươi tiếp khách ?

Chưởng quỹ vội xua tay:

– Nào dám ạ, quý khách, mời ngài .

là chuyện hiếm .

đợi đến khi tiếp đãi cẩn thận, chưởng quỹ mới rõ, phía đám thiếu gia đều gia phó theo, gia phó ở đây, chắc là vấn đề gì lớn … nhỉ.

– Vương công công ngài cũng , ngài cùng bọn họ xem chung . – Hứa Đa Phúc gọi Bạn bạn cần .

Lưu Thương mời khách dáng, hàng ghế đầu tiên ở giữa bốn cái bàn đều là của bọn họ. Bàn là bàn bát tiên, ba mặt thể , đặt ghế tựa. Lưu Thương phong thái chủ nhà, để Đại Bàn tiểu t.ử ở bàn chính giữa, vị trí ghế ngay chính diện.

– Vị trí ở đây nhất, ngươi thể thấy rõ, Béo tiểu tử.

Hứa Đa Phúc cũng khách sáo, kéo bạn cùng bàn nhỏ xuống cùng, :

– Biết Lưu Kiều Kiều, cảm ơn ngươi nhé.

Hai cái bàn ở giữa do bọn họ , lượt là em Lý Ngang, Lý Mão một bên, Hứa Đa Phúc và Nghiêm Hoài Tân ở chính giữa, bên cạnh là Chu Toàn. Một cái bàn khác, chính diện là Vương Nguyên Tôn, bên cạnh là Lưu Thương.

Lưu Thương quả hổ là mời khách, đích hy sinh bên cạnh để các vị khách đều xem thoải mái.

Hai cái bàn ở hai đầu còn đều là tùy tùng của mỗi , Vương Viên Viên ở bên cạnh bàn gần Tiểu Đa Phúc. Hắn đây là ngõa xá xem kịch, nhưng cũng từng đến bao giờ.

Hắn là một hoạn quan gốc rễ, đối với mấy thứ kịch tuồng, tình yêu nọ cũng cảm giác gì.

Coi như là cùng Tiểu Đa Phúc xem cho vui .

Rất nhanh, tiểu nhị bưng nước, điểm tâm lên, nào là đậu phộng, hạt dưa. Có lẽ thấy bên họ đều là thiếu gia ăn mặc sang trọng tiền, nên còn bưng lên một đĩa kẹo đậu phộng và kẹo sơn tra.

Lưu Thương thấy phục vụ chu đáo, liền cho tiểu nhị tiền boa, dáng thiếu gia thực thụ.

Hứa Đa Phúc mới ăn một xiên kẹo hồ lô, lúc ăn đồ ngọt, bèn vốc một nắm hạt dưa cắn. Phải hạt dưa ở đây ăn khá ngon, vị mặn nhạt .

Cậu tán gẫu với Lưu Thương, nhổ vỏ hạt dưa, :

– Sao ngươi rành thế, đây thường xuyên đến hí lâu xem kịch ?

– Anh . – Lưu Thương vốc kẹo đậu phộng nhai rôm rốp.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hứa Đa Phúc:

– Ngươi còn trai ?

, ba lận. – Lưu Thương cảm thấy ăn ngon, vốc thêm một nắm, còn chia cho Vương Nguyên Tôn đang ăn một nửa, mời mọc "ăn ăn , khá ngon đấy", sang với Hứa Đa Phúc: – Đều là kết nghĩa của cha , họ lớn hơn . Nhị ca thích la cà ở hí lâu, mỗi bắt đều đánh, đ.á.n.h xong đến nhà trốn mấy ngày, với đến đây hào phóng một chút, lát nữa nếu kịch , còn thưởng bạc. Nhị ca cái gọi là lăng xê kép hát, chính là khen họ diễn .

Hứa Đa Phúc: Lưu Thương nhiều thật.

, các ngươi mang tiền ? Lát nữa nếu ưng kép hát nào ủng hộ, cảm thấy thì ném tiền lên sân khấu chân họ. Ta cho các ngươi một ít nhé?

Hứa Đa Phúc:

– Không cần, mang tiền.

Mỗi ngoài chơi, a cha đều cho một túi tiền, đa là tiền đồng, một ít bạc vụn năm lượng, đủ tiêu.

Như hôm nay bọn họ hàng đầu, nước điểm tâm phục vụ, chi phí cũng chỉ bốn lượng bạc — thuộc loại đắt.

Chi tiêu giải trí của bá tánh bình thường thể nào vung tiền như rác như trong sách — đương nhiên cũng , nhưng hiếm, là hành vi tiêu tiền như nước. Giống như Tường Vân Hí Lâu , khi họ thì các ghế mới , một xem kịch kèm nước cũng ba bốn mươi đồng tiền, càng về càng rẻ, còn , mười văn là .

Bọn họ ăn uống chờ nửa ngày vẫn bắt đầu, nhưng trong hí lâu ngày càng đông, hai bên lối đầy . Hứa Đa Phúc còn nghĩ: Nhiều theo đuổi văn hóa tinh thần như , dân Thịnh Đô thật tiền.

Anh em Lý Ngang, Chu Toàn, Nghiêm Hoài Tân đều là đầu tiên đến, thấy đông, em Lý Ngang cảm thấy náo nhiệt, ăn đầu xem, : "Người đông thật.", "Thật náo nhiệt."

Nghiêm Hoài Tân thích nơi quá đông , nhíu mũi, mùi nồng. Cậu bé dịch gần Hứa Đa Phúc một chút, Hứa Đa Phúc mùi hương thanh thanh đạm đạm giúp tỉnh táo tinh thần.

Mấy tán gẫu với .

– Quên hỏi là kịch gì nhỉ?

– Ta cũng , quên mất.

– Vừa ở cửa căng thẳng, nên rõ. – Chu Toàn thật sự căng thẳng.

Hứa Đa Phúc ăn đến khô cả miệng, uống một ngụm giải khát, :

– Đều xuống cả , các ngươi đừng quá căng thẳng, chỉ là xem kịch ở bên ngoài thôi mà.

Cậu xem kịch giống như xem phim điện ảnh, , hơn nữa còn là Lưu Thương mời.

đúng, vẫn là Hứa Đa Phúc gan lớn. – Lưu Thương ở bàn bên cạnh , ném một viên kẹo đậu phộng miệng tiếp tục chơi, nhai rôm rốp : – Xem xong chúng lúc Điềm Thủy Phường ăn vịt .

– Được! – Hứa Đa Phúc hưởng ứng ngay, cũng ăn vịt , còn canh vịt để uống nữa.

Giờ phút , ngoài Vương Nguyên Tôn , những khác lát nữa sẽ đối mặt với chuyện gì. Vương Nguyên Tôn nâng chén lên uống một ngụm nóng, che sự mong đợi trong đáy mắt.

Cuối cùng, tiếng chiêng đồng vang lên, hí lâu vốn đang vô cùng náo nhiệt dần dần yên tĩnh .

Hứa Đa Phúc từ lúc xuống ăn ngừng, lúc mới vỗ vỗ tay, thẳng lưng xem kịch, giống như mở hộp mù, hy vọng vở kịch sẽ thú vị một chút, nếu là phim hành động võ thuật thì quá.

Màn kịch kéo , sân khấu xuất hiện một ăn mặc như võ sinh. Hứa Đa Phúc nhận là kép hát nào nhưng thấy diễn viên cao lớn uy vũ, tay cầm thương, :

– Hây, đoán đúng , thật sự là phim hành động.

Lưu Thương cũng vui mừng, quá quá, là đ.á.n.h trận!

Cây thương trong tay diễn viên múa lên, đương nhiên khác với đ.á.n.h trận thật, biểu diễn sân khấu mắt hơn nhiều, dù chỉ là múa cho cũng thể thấy công lực, múa như Phong Hỏa Luân, cực kỳ ngầu.

Hứa Đa Phúc hô một tiếng "Hay".

Lưu Thương cũng vỗ tay bôm bốp.

Các bạn nhỏ khác cũng chăm chú xem, ngay cả Nghiêm Hoài Tân còn chê mùi nồng cũng thẳng lưng xem say sưa, quả thật và thú vị.

Võ sinh dừng một động tác bắt đầu cất giọng hát lời kịch. Hứa Đa Phúc hiểu lõm bõm, đại khái ý là: là giáo đầu của nha môn nào đó, kết quả chèn ép, giao cho một việc nguy hiểm đến tính mạng, chuyến tính mạng khó giữ, nức nở rằng nhà chỉ một già.

Hứa Đa Phúc đoán đến đây, thầm nghĩ tình tiết quen thuộc quá, khi đ.á.n.h xong hổ, vác hổ về nha môn tóm lấy đám đồng nghiệp ? Rồi cho đám đồng nghiệp đó mấy đ.ấ.m thật mạnh.

Quả nhiên thấy chữ "sơn", lập tức mắt sáng như chuông đồng:

– Ta , sắp lên núi!

Lên núi là đ.á.n.h hổ. Tình tiết quả nhiên quen thuộc.

– Lên Hắc Phong Sơn. – Lý Mão .

Lý Ngang gật đầu, sang Chu Toàn đối diện:

– Hình như quỷ?

– Là quỷ. – Chu Toàn rõ.

Hứa Đa Phúc:

– A? Quỷ gì chứ, chắc chắn là đ.á.n.h hổ, các ngươi cứ chờ xem, lát nữa một con hổ sẽ lao , còn đ.á.n.h , nhào lộn.

Chắc chắn mắt!

Lưu Thương rõ lời độc thoại trong kịch, Hứa Đa Phúc phân tích thì nhiệt huyết sôi trào, đầu với Vương Nguyên Tôn:

– Ây da, sắp đ.á.n.h hổ , thế thì xem chứ, đ.á.n.h hổ dũng mãnh lắm, đây ở nhà thấy mấy vị thúc thúc giao đấu với sói , hổ còn mãnh liệt hơn.

Vương Nguyên Tôn cũng chút nghi ngờ, chẳng lẽ đoán sai, đây là Huân Hí?

Hứa Đa Phúc kiên định cho rằng đây là một vở "Lâm Xung Đả Hổ", vì nhân vật chính là giáo đầu, vu oan, nhưng lên núi là để đ.á.n.h hổ, vẫn là tiết tấu sảng văn. Võ sinh thủ bản lĩnh mạnh, lát nữa đ.á.n.h xong hổ còn xử lý đám đồng nghiệp xa, thật hả lòng hả .

Cậu kiên định như , các bạn cùng bàn cũng nghi ngờ, chắc là đ.á.n.h hổ thật.

Quả nhiên âm nhạc và khí đổi, chút quỷ dị, sân khấu còn bay một ít khói, ánh đèn cũng tối , tắt bớt vài ngọn nến.

Hứa Đa Phúc sợ Tân Tân sợ hãi, thấp giọng :

– Nếu ngươi sợ thì che mắt , đợi hổ sẽ gọi ngươi.

– Ta sợ. – Nghiêm Hoài Tân cũng xem hổ lớn.

– Cũng , hổ do đóng, sợ.

Phía kêu "Tới tới ", khí lập tức trở nên căng thẳng và mong đợi. Mấy bàn thiếu gia hàng đầu cũng , đều mắt sáng rực chằm chằm sân khấu chờ hổ lớn xuất hiện. Võ sinh uống rượu xong để lấy can đảm, bước chân chút nặng nề, hình còn lắc lư. Hứa Đa Phúc cũng căng thẳng, thầm nghĩ ngươi đ.á.n.h hổ mà uống rượu làm gì, lát nữa hổ đ.á.n.h lén từ phía cho xem.

nghĩ, cũng trách uống rượu, uống rượu cho thêm can đảm, nếu là

Cậu mới dám một nửa đêm lên núi.

Khói bốc lên, ngay lưng võ sinh, khói dày hơn một chút, Hứa Đa Phúc phun tào: Xem xem , hổ sắp đ.á.n.h lén từ phía .

Võ sinh như thể mồ hôi lạnh túa , đột nhiên , thẳng đối mặt với làn khói.

Trong sương mù mơ hồ một bóng bay , bước nhanh chóng, nửa động đậy, giống như một con quỷ bay .

Hứa Đa Phúc: ?

Nghiêm Hoài Tân cũng ngây .

– Là ? – Hứa Đa Phúc hỏi .

Lý Ngang và Chu Toàn gật đầu, Lưu Thương ở bàn bên cạnh cũng kêu lên:

– Sao , Hứa Đa Phúc, ngươi hổ ?

– Vừa võ sinh lên núi bắt quỷ. – Chu Toàn khẳng định, xem nhầm.

Hứa Đa Phúc nhíu mày, ngờ là phim kinh dị:

– Vậy bóng quỷ lát nữa sẽ biến thành hổ .

cũng đ.á.n.h chứ. Tình tiết đ.á.n.h hổ thật sự hợp lý.

Xem tiếp xem .

– Không đ.á.n.h hổ thì đ.á.n.h quỷ cũng . – Hứa Đa Phúc lùi một bước. Võ sinh ơi là võ sinh, đ.á.n.h quỷ thì lãng phí thủ , sân khấu múa thương uy phong bao.

Mấy gì, tiếp tục xem.

Khói sân khấu tan dần, lộ bộ mặt thật của bóng quỷ, đó là một nữ t.ử mặc y phục trắng vô cùng xinh yểu điệu, yếu đuối đáng thương, thướt tha duyên dáng, trông còn nhỏ tuổi, mười bốn mười lăm.

Hứa Đa Phúc nhớ , kịch cổ đại dù là nhân vật nữ cũng đều do nam nhân đóng giả.

Võ sinh và nữ quỷ mặt đối mặt.

Nữ quỷ đầu tiên mắt lộ hung quang, nhe răng nanh.

– Nha, mắt nữ quỷ màu xanh lam, hiếm thật.

là màu xanh lam thật.

Phía bàn tán. Hứa Đa Phúc cũng thấy, bây giờ kính áp tròng, màu mắt của nữ quỷ chắc là thật sự màu xanh lam? Lại kỹ tướng mạo, cũng chút lập thể, giống Vương Nguyên Tôn, cảm giác con lai.

Cậu còn đang kỹ, đột nhiên âm nhạc đổi, võ sinh hét lớn, giơ thương trong tay lên, hô yêu ma quỷ quái mau mau hiện hình.

Tới tới , sắp đ.á.n.h , yêu ma quỷ quái lẽ sẽ biến thành hổ. Hứa Đa Phúc tập trung chú ý, quả nhiên đ.á.n.h

Áo ngoài của nữ quỷ võ sinh khều lên, nữ quỷ xoay một vòng, quần áo bay ngoài, lộ áo đơn mỏng manh bên trong.

Hứa Đa Phúc: "?"

Bên đều hô: Mau đ.á.n.h mau đánh, đ.á.n.h , khều lắm, thêm một cái nữa.

Hứa Đa Phúc lúc lờ mờ cảm thấy , xong , đây căn bản phim hành động cũng phim kinh dị, a a a a a đây là phim sắc tình!!!

Võ sinh tiến lên, xoẹt một tiếng, áo đơn nữ quỷ khều rách, cánh tay lộ , bên trong là yếm đỏ, dây yếm mảnh màu đỏ treo cổ, da thịt trắng nõn xinh , nữ quỷ ôm vai, hai mắt thu vẻ hung dữ trở nên yếu đuối đáng thương, ưm ư kêu hùng tha mạng, tha cho nô gia một mạng.

Bên vẫn còn hô: Nữa nữa .

Hứa Đa Phúc: Ngây .

Trên sân khấu vẫn đang tiếp tục, Hứa Đa Phúc mặt đỏ bừng, lập tức che mắt Tân Tân, xung quanh, trời ạ, Lý Mão, Lý Ngang đều ngây , Chu Toàn ánh mắt né tránh, tai đỏ bừng.

Trên nữ quỷ nỉ non xin tha, luyện qua , giọng mềm mại, tiếng rên rỉ xin tha như câu hồn . Hứa Đa Phúc cẩn thận liếc một cái, trời ạ, quần dài biến thành quần đùi, hai chân thon thẳng.

– Ta, chúng thôi. – Hứa Đa Phúc đỏ mặt .

Cảnh thích hợp với bọn họ, mau thôi.

Lưu Thương cũng bừng tỉnh, . Bọn họ dậy, phía kêu mau xuống, mau xuống, che mất tầm . Mấy cũng , tiểu nhị đến sắp xong .

Mấy căng da đầu ở , chỉ là từng khuôn mặt đỏ bừng dám về phía .

Khó khăn lắm mới chịu đựng đến kết thúc, vở kịch hạ màn, khán giả bên sôi nổi hô , chậm chạp , thậm chí còn tiến lên phía , Tiểu Lăng Quan chào khán giả. Tiểu Lăng Quan chính là diễn viên đóng vai nữ quỷ.

Không lâu , Tiểu Lăng Quan , nhiều ném tiền đồng chân , thậm chí còn đưa tay sờ, ông chủ gánh hát che chở, Tiểu Lăng Quan cũng lùi về . Trong chốc lát, mấy lời đùa cợt thô tục, ý rằng Tiểu Lăng Quan là ngoại tộc, coi thường những dân thường áo vải như họ , chừng ban đêm đưa đến giường của quý nhân nào đó…

Hứa Đa Phúc che tai Tân Tân, những xem xong Huân Hí miệng lưỡi sạch sẽ, cho rằng là ông lớn, thật đáng ghét.

Mấy vốn định , kết quả gây sự nhất quyết sờ Tiểu Lăng Quan, thế nào đụng Lưu Thương. Lưu Thương phiền c.h.ế.t, hổ thấy thấy cái — về nhà chắc chắn ông nội đánh.

– Người vui, ngươi phiền hả, cút . – Lưu Thương lớn tiếng chút khách khí.

Người nọ cũng bực:

– Ta với Tiểu Lăng Quan, liên quan gì đến ngươi? Lông còn mọc đủ đến xem kịch, ngươi xem hiểu ?

Phía phá lên ha hả.

Lưu Thương chế giễu càng tức giận:

– Người vui ngươi hiểu , ngươi quản hiểu .

– Xem kìa, thằng nhóc chỉ mấy đồng tiền mà lời cũng rõ, ha ha ha ha, Tiểu Lăng Quan mà theo ngươi cũng chỉ nước ở góa, bằng theo vui vẻ một phen.

Chưởng quỹ cũng đến, cúi làm lành, ý rằng Tiểu Lăng Quan là kép hát, gái lầu xanh, làm nghề bán , mong các vị thông cảm, mời Lưu Thương đừng nóng giận, .

– Phi, diễn cái còn giả vờ cái gì, chẳng qua là thấy bọn tiền thôi.

– Vừa diễn còn lẳng lơ hơn cả kỹ nữ, mắt của ngoại tộc chính là lẳng lơ.

– Mỗi câu đều câu hồn, khiến đũng quần đàn ông cứng cả lên.

– Chắc chắn là ban đêm hầu hạ chưởng quỹ, hầu hạ ông chủ gánh hát.

Tiểu Lăng Quan mặt trắng bệch, mắt rưng rưng, nhưng quen . Từ khi diễn vở , mỗi khi kết thúc đều một trận ồn ào, chỉ cần chịu đựng là , dù cũng chỉ là lời khinh bạc một chút, những kẻ hạ lưu như họ, đặc biệt là ngoại tộc như , mệnh là .

Lưu Thương tức đến mức đầu óc nghĩ gì, mấy , đông, đối phương tây, miệng lưỡi sạch sẽ phun lời bẩn thỉu, chỉ ném hết ngoài.

Hứa Đa Phúc thấy hỗn loạn, che chở Tân Tân. Đám đàn ông ở đây giống như quái vật, mặt mũi đáng ghét, lúc mất hết lý trí, mặc kệ ngươi là thiếu gia công tử, dễ xảy chuyện.

– Lưu Thương, . – Hứa Đa Phúc gọi.

– Ngươi dẫn ngoài , lát nữa . – Lưu Thương phục, xắn tay áo đ.á.n.h .

Chưởng quỹ và ông chủ gánh hát đồng thời khuyên can hai bên. Những xin càng kiêu ngạo, để Tiểu Lăng Quan mời họ một ly rượu là . Ông chủ gánh hát liền bảo Tiểu Lăng Quan mời các vị.

Tiểu Lăng Quan mắt rưng rưng, ngoan ngoãn mời .

Hứa Đa Phúc xem mà thở dài, đối phương chỉ lớn hơn vài tuổi. Trước đây a cha dẫn xem xiếc, những làm xiếc cũng trạc tuổi Tiểu Lăng Quan, ý "thương hại", chỉ kính nể, vì đối phương lợi hại, nỗ lực để kiếm sống.

Rõ ràng hát kịch cũng khổ luyện, Tiểu Lăng Quan bay thật sự giống như quỷ, dáng và bước chân đó khổ luyện lắm.

bây giờ những chỉ thấy phương diện , dùng để khinh bạc đùa giỡn, một chút tôn trọng.

Tiểu Lăng Quan mời , tay sờ soạng, nhẫn nhịn cho qua. Chưởng quỹ vội mời mấy vị thiếu gia rời . Lưu Thương là trượng nghĩa, thấy Tiểu Lăng Quan nhẫn nhịn, mấy mặt nhưng vẫn nhịn xuống, vẫn còn lý trí, càng gây chuyện càng lớn.

"Ây u, non thật, tộc nào thế?", "Người ngoại tộc đúng là giống ai.", "Lẳng lơ thật, gọi một tiếng 'ca ca ' xem nào.", "Gọi hùng, giống như sân khấu ."

Vương Nguyên Tôn hai mắt vẫn luôn âm u, tay trong áo nắm chặt, ánh mắt những lạnh lẽo như vật c.h.ế.t, chỉ g.i.ế.c hết, nhưng thể làm bừa. Dùng thủ đoạn nhỏ để mấy vị thiếu gia chịu thiệt thì , thật sự gây chuyện lớn thì xong.

Phụ sẽ đoán làm.

Hứa Đa Phúc hỏi chưởng quỹ:

– Mua Tiểu Lăng Quan hết bao nhiêu tiền?

– Thiếu gia ơi, cái , hỏi ông chủ gánh hát.

Chưởng quỹ thấy vị tiểu thiếu gia áo đỏ , đáy mắt trong veo chỉ sự đồng cảm với Tiểu Lăng Quan, nửa điểm tà niệm, trong lòng cũng vui mừng. Trẻ con vẫn là , chỉ là cũng , thiếu gia như bây giờ thấy thương hại Tiểu Lăng Quan, nhưng mua về cũng làm chủ .

Người mang về, giấu ở ? Hơn nữa tiền mua sợ cũng đủ.

Hứa Đa Phúc gọi Vương công công.

Vương Viên Viên bây giờ chỉ mang Tiểu Đa Phúc nhanh, nơi chướng khí mù mịt hôi thối, còn đám đàn ông đầu óc thứ gì , lỡ va chạm Tiểu Đa Phúc thì nguy, vội :

– Lát nữa hỏi ông chủ gánh hát.

– Được.

Hứa Đa Phúc nắm tay Tân Tân, dẫn theo các bạn học nhanh chóng rút lui. Lưu Thương vẫn còn chút tức tối, cuối cùng mặt mày đen kịt . Mấy ngoài hí lâu, gió lạnh thổi qua, cảm thấy bối rối, hổ, ủ rũ, sợ hãi.

Cơm cũng ăn nổi.

Lưu Thương nghiến răng, :

– Các ngươi đến Điềm Thủy Phường lầu vịt chờ .

– Ngươi thế? Muốn đ.á.n.h ? – Hứa Đa Phúc hỏi.

– Tiểu gia đây tức chịu nổi, bọn họ "lông còn mọc đủ" là ý gì? Tóc của tiểu gia còn nhiều hơn bọn họ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-36-rac-roi-o-hi-vien-va-man-hoi-toi-cua-phu-huynh.html.]

Hứa Đa Phúc: ... Không cái lông .

Chu Toàn và mấy khác vội khuyên Lưu Thương bình tĩnh.

– Ngươi gây chuyện, chỉ làm Tiểu Lăng Quan chịu thiệt thôi.

, vốn dĩ chỉ là ồn ào chiếm tiện nghi bằng miệng, bây giờ ngươi xem, Tiểu Lăng Quan còn mời , chúng mau thôi.

Lưu Thương tức đến n.g.ự.c phập phồng, chẳng lẽ còn trách ?

Hứa Đa Phúc :

– Cũng thể như , trách Lưu Thương, trách đám đàn ông , xem kịch thì xem kịch, quấy rầy khác, thật đáng ghét.

Lưu Thương mắt sáng rực về phía Hứa Đa Phúc.

mà ngươi đ.á.n.h một trận, làm hỏng đồ đạc bồi thường. Chúng , Tiểu Lăng Quan còn hát kịch, vốn định mua . – Hứa Đa Phúc về phía Vương công công.

Vương Viên Viên trong lòng thở dài, :

– Nô tài cho hỏi một chút.

– Mua , ngươi định để ở ? – Vương Nguyên Tôn đột nhiên hỏi.

Hứa Đa Phúc: ... , Đông Xưởng chỉ cung nữ và thái giám.

Lưu Thương vỗ ngực:

– Để ở nhà , làm gã sai vặt.

Vương Nguyên Tôn kinh ngạc, thầm nghĩ vốn chỉ xem mấy vị thiếu gia bối rối, gây chuyện lớn, nhưng ngờ bây giờ một mua , một mang về nhà. Đây là con hát, còn là con hát Huân Hí.

Anh em Lý Ngang và Chu Toàn cũng dám lên tiếng, chỉ mau chóng về nhà coi như từng đến, nếu nhà phát hiện hôm nay xem vở kịch — xong đời .

Còn Nghiêm Hoài Tân, Nghiêm Hoài Tân nhiều tiền như , hơn nữa cũng mang về nhà.

Cậu bé chỉ xem đoạn võ sinh múa thương, đó bộ quá trình đều Hứa Đa Phúc che mắt che tai, xem cũng rõ Tiểu Lăng Quan trông như thế nào, hổ cũng thấy.

Không lâu , ông chủ gánh hát , Tiểu Lăng Quan bán giá năm trăm lượng.

Hứa Đa Phúc: !

– Nhiều như !

Ông chủ gánh hát cũng là khuyên lui các vị thiếu gia đang nóng đầu, mua dễ nhưng mấy vị thiếu gia còn nhỏ, nhà giàu , sợ dính phiền phức khác, nên lập tức nâng giá lên.

Mấy , tất cả đều tiền.

Ông chủ gánh hát chân thành :

– Cậu bé mua về lúc bốn tuổi, từ nhỏ luyện công, khó khăn lắm mới dạy dỗ dáng , giọng hát…

Hứa Đa Phúc lẩm bẩm: Mấy tiếng kêu đó tính là giọng hát.

Nếu là hát kịch đàng hoàng thì còn , đường đường chính chính kiếm cơm.

– Vậy cũng cách nào vị thiếu gia , bé là ngoại tộc, đôi mắt đặc biệt giống ai, nếu thấy bé đáng thương, c.h.ế.t từ lâu , cho bé một miếng cơm ăn, kịch đàng hoàng hát , chỉ thể hát cái . – Ông chủ gánh hát thật: – Bây giờ bé đang ở độ tuổi nhất, tự nhiên đắt một chút.

Hứa Đa Phúc:

– Vậy bé lớn hơn một chút thì làm gì?

– Cái cũng , mỗi duyên phận của . Tiểu thiếu gia, tiểu nhân thật một câu, các ngài bây giờ nhất thời nóng lòng thấy bé đáng thương cứu , nhưng gầm trời đáng thương nhiều lắm, cứu xuể. Cậu bé nếu mệnh , gặp quý nhân chuộc nuôi nấng, mệnh qua mấy năm vỡ giọng thành đàn ông, thì làm chút việc nặng…

Trong mắt ông chủ gánh hát, tóm đói c.h.ế.t, miếng cơm ăn là .

Hứa Đa Phúc gật gật đầu, từ trong lòng móc túi tiền, lấy bạc đưa cho ông chủ gánh hát:

– Vậy ngươi che chở bé một chút, bé vẫn còn là một đứa trẻ, đợi về hỏi a cha nghĩ cách đến. Nếu vui, ngươi cũng đừng để khác động bé.

– Ây da, tiểu thiếu gia, ngài đây là… – Ông chủ gánh hát cũng ngây , đôi mắt của thiếu gia thật sự trong sạch, nhưng thiếu gia trong sạch cũng hiểu một chuyện dơ bẩn.

Hứa Đa Phúc:

– Ngươi cầm . Chúng thôi.

Mọi nhanh chóng rời , chỉ ông chủ gánh hát cầm bạc vụn bóng lưng của đám thiếu gia một lúc lâu. Quay về thấy Tiểu Lăng Quan vẫn tẩy trang, mặt lem luốc, phấn son nước mắt làm nhòe . Ông chủ gánh hát chỉ thở dài, đưa một nửa bạc cho Tiểu Lăng Quan.

– Đừng , chuyện đó. Vừa mấy thiếu gia hàng đầu, vị mặc áo đỏ cho , bảo che chở ngươi, về nhà thương lượng với a cha của để mua ngươi. Ngươi cầm bạc ăn miếng gì nóng hổi , đừng để trong lòng.

– Chúng đều là mệnh tiện, sờ soạng vài câu, đừng nghĩ nhiều.

Tiểu Lăng Quan hiểu ý của ông chủ gánh hát, thiếu gia tuổi còn nhỏ thương lượng với cha, chuyện chuộc cho chắc chắn thành, nhà ai đồng ý chứ.

Trong lòng cũng tuyệt vọng, Tiểu Lăng Quan lặng lẽ lau nước mắt, quen . Lại nỡ tiêu tiền ăn ngon, đem bạc giấu , nếu đợi đến lúc lớn tuổi thể tự chuộc , cũng sống đến lúc đó

-

Đoàn Hứa Đa Phúc khỏi ngõ nhỏ của ngõa xá.

Vương Viên Viên thở phào một nhẹ nhõm, tạ ơn trời đất, tim như treo cổ họng.

– Chúng còn ăn vịt ? – Lý Ngang hỏi.

Hứa Đa Phúc:

– Ta tiền, chỉ còn hơn một trăm văn.

– Ta tiền. – Chu Toàn .

Nghiêm Hoài Tân móc tiền của , đưa cho Hứa Đa Phúc:

– Của đây.

Ăn vịt vẫn thể ăn , chỉ là tâm trạng của mấy . Hứa Đa Phúc đếm tiền, thấy trời còn sớm, vực tinh thần :

– Đi thôi thôi, ngoài chơi , bây giờ về cũng việc gì.

Lưu Thương vẫn còn nhíu mày suy nghĩ gì đó, ừ một tiếng.

Mọi lên xe đến Điềm Thủy Phường, đúng giữa trưa. Vừa đến Điềm Thủy Phường ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức, tiếng ồn ào náo nhiệt. Mấy lập tức như từ một môi trường kỳ quái trở về thế giới thuộc về , tức khắc cảm thấy an tâm.

Hứa Đa Phúc dẫn đến quán vịt , chọn một vị trí gần cửa sổ. Nắng trưa vẫn còn ấm áp. Hai con vịt , một ít canh, bánh, rau, trong lúc chờ cơm, cảm thấy an hơn, khỏi chuyện .

– Ta vẫn luôn chờ hổ.

– Ta thấy quỷ, Hứa Đa Phúc chắc chắn hổ.

Lưu Thương cũng tò mò:

đúng , ngươi kết luận là đ.á.n.h hổ, làm mở to mắt chờ.

Đối mặt với ánh mắt chăm chú của các bạn học, Hứa Đa Phúc nũng nịu :

– Ta sai , quá quen với việc cho là như . Các ngươi xem, lên võ sinh múa một hồi, bắt nạt lên núi, trong núi chắc chắn hổ, thì tại là võ phu.

– Ai võ phu đấu với quỷ yếu.

– Kịch bản dở quá, biến thành quỷ mà còn yên tại chỗ lột quần áo.

Hứa Đa Phúc liên tục phun tào:

– Nếu là , sẽ một con ác quỷ, trực tiếp ăn hết đám .

Lưu Thương thống khoái :

– Nên ăn hết những kẻ bắt nạt khác.

Vương Nguyên Tôn chỉ hai chuyện. Hứa Đa Phúc rõ ràng võ, phận xuất cũng bằng Lưu Thương, nhưng chỉ vài ba câu là Lưu Thương thể chuyện hợp với Hứa Đa Phúc. Hắn , Hứa Đa Phúc cũng cố ý tâng bốc Lưu Thương.

Nếu Hứa Đa Phúc là nhân vật trung tâm, nhưng hôm nay, Hứa Đa Phúc cũng sẽ ý kiến của khác, khác cũng sẽ phản bác Hứa Đa Phúc, Hứa Đa Phúc cũng sẽ thừa nhận sai.

Thật là kỳ lạ.

Cơm lên, Hứa Đa Phúc mời ăn uống:

– Đừng nghĩ nữa, chúng ngoài xem kịch đều là lén lút, chắc là ai nhận chúng , yên tâm .

– Thật ? – Chu Toàn hỏi.

Lý Ngang mong đợi Hứa Đa Phúc.

Hứa Đa Phúc: … Cậu dám đảm bảo.

Thế là im lặng.

Vương Nguyên Tôn thấy :

– Sáng sớm bao nhiêu , loại kịch thường là buổi chiều đến tối mới náo nhiệt, chắc là ai nhận .

Hứa Đa Phúc uống một ngụm canh nóng, úp mở:

– Ngươi cũng nhiều thật.

– … Ta chú ý , đều là bá tánh gần đây, mấy tên du côn, quý khách. – Vương Nguyên Tôn một cách tự nhiên, bổ sung một câu: – Nếu quý khách, hàng đầu cũng thể nào để trống cho chúng .

Lý Ngang gật đầu như giã tỏi:

đúng.

Chu Toàn cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hứa Đa Phúc Vương Nguyên Tôn, , cảm thấy Vương Nguyên Tôn nhiều, còn nhiều hơn cả , một thiếu niên nghiện tiểu thuyết mạng.

Ăn xong vịt , thức ăn nóng hổi bụng, mấy phấn chấn lên. Mọi chơi một lúc, mua chút đồ ăn vặt ở Điềm Thủy Phường. Hứa Đa Phúc còn cố ý chạy đến Lão Tường Trai xếp hàng mua điểm tâm, a cha thích ăn.

Chỉ là tiền còn nhiều, mượn Tân Tân một ít.

Nghiêm Hoài Tân :

– Không Hứa Đa Phúc, ngươi cần trả .

– Vậy , mời ngươi. – Hứa Đa Phúc sảng khoái dùng túi tiền của bạn cùng bàn.

Bạn cùng bàn ngoài mang tiền cũng gần bằng , đúng là một đại gia!

Ăn uống no nê, mua sắm xong trời cũng sắp tối, ai về nhà nấy, ngày mai còn học.

Vương Viên Viên sai đ.á.n.h xe nhanh một chút, về cung sớm mới yên tâm. Hứa Đa Phúc trong xe sắp đến cửa cung mới nhớ :

– Ây da, quên đến nhà Lưu Thương lấy thịt lừa .

– Ngày mai đến Lưu phủ lấy. – Vương Viên Viên .

Hứa Đa Phúc:

– Vậy vất vả cho Bạn bạn một chuyến.

Cậu xong, vén rèm lên, với Vương công công đang ở ngoài xe:

– Bạn bạn, hôm nay ngài sợ ?

Vương công công đây nhát gan như .

Hôm nay lo lắng cho .

– Cũng sợ, nơi đó chướng khí mù mịt đông, may mà Lưu thiếu gia còn đầu óc hành động lỗ mãng, nếu đ.á.n.h , ôi chao, Bạn bạn lấy cái gì mà… sống. – Vương Viên Viên suýt nữa lỡ miệng.

Tiểu Đa Phúc nửa tháng nữa là Thái tử, nếu xảy chuyện, lấy gì mà đền cho Thái tử!

Hứa Đa Phúc:

– Bạn bạn, cũng nặng nhẹ, ngài xem hôm nay đối đầu trực diện.

– Tiểu công t.ử ngài quý giá bao, đáng đối đầu với bọn họ tại chỗ, đó là đề cao bọn họ.

Hứa Đa Phúc hì hì, Vương công công thật yêu , còn dát vàng nâng giá cho !

Cùng lúc đó, các thiếu gia đều về đến nhà. Anh em Lý Mão, Lý Ngang về đến nhà chột . Công chúa phủ, các vị trưởng bối đều đang ở chính viện chờ hai đứa trẻ, theo thói quen hỏi một lượt: Hôm nay , ăn gì, gặp ai.

Trước đây hai em thành thật nấy, hôm nay…

Hai em đều nhấc nổi chân.

– Đệ , ngươi , cái , cái

– Tam ca, chúng vẫn là đừng nữa.

Hai em gật đầu.

Chu Toàn cũng , trong lòng thấp thỏm, tim đập thình thịch, nhưng nghĩ đến lời của Vương Nguyên Tôn, trong nhà chắc là .

Những đứa trẻ , các phủ đều cả .

Người gây sự với Lưu Thương và mấy khác chính là đám du côn ở khu đó. Mắt của họ cũng tinh tường, ai thể chọc, ai thể chọc. Lưu Thương và mấy khác là trẻ con, trốn nhà ngoài chơi, cho nên Lưu Thương mới , tên cầm đầu nảy ý định. Cách đơn giản nhất là tìm lớn mách lẻo, nếu thể moi một ít tiền bịt miệng thì nhất.

Vương Nguyên Tôn, đám du côn còn là nhà ai, Vương Nguyên Tôn hôm qua mới đến.

– Cái tên cao to đối đầu với lão đại hình như mới đến, trang phục và xe ngựa là của phủ Trấn Quốc tướng quân.

Lão đại:

– Vậy thì , kẻo đá tấm sắt. Những khác thì ?

– Cái văn nhã là nhà Chu của Công Bộ Thị lang.

– Hai em gần hình như là của phủ Xương Bình công chúa.

Đám du côn bắt nạt cũng là chọn quả hồng mềm mà bóp. Phủ Trấn Quốc tướng quân gia quy nghiêm ngặt, lão tướng quân một đao một mạng kẻ địch, chiến công hiển hách, chạy đến cửa báo tin moi tiền đó là tìm c.h.ế.t. Chu phủ thì khác, Chu đại nhân xưa nay thanh liêm chính trực, coi trọng gia phong nhất. Còn phủ công chúa sa sút, chỉ còn cái vỏ, nhân vật nào thực sự.

Dễ bắt nạt.

Lão đại hỏi:

– Thằng nhóc áo đỏ

– Lão đại, cái cũng dám chọc.

– Còn chọc , xem.

– Trước đây từng thấy, là nghĩa t.ử của Cửu Thiên Tuế Đông Xưởng. – Càng giọng càng nhỏ.

Lão đại lập tức ha hả:

– Bọn du thủ du thực chúng , vị tiểu công t.ử áo đỏ quả thật là quý giá, giống giống .

Những quan viên đều sợ Đông Xưởng, bọn tiện mệnh như họ mà đưa … đừng là đưa , sợ là một tiếng động mất mạng, vẫn là nên dính thì hơn.

Đừng , đám du côn buổi chiều chạy một vòng, thật sự gõ tiền.

Giống như lão đại , Chu gia, phủ công chúa đều cho tiền, tiền dễ kiếm thật. Cân nhắc bạc trong tay, mấy đảm bảo bịt miệng, ai cũng hai vị thiếu gia nhà họ hôm nay xem Huân Hí, suýt nữa vì con hát mà đ.á.n.h .

Còn trong cung…

Ninh Võ Đế nhận tin, Đa Phúc ngoài chơi, bên cạnh chỉ một Vương Viên Viên và một tiểu thái giám, Ninh Võ Đế tự nhiên yên tâm, phái hai ám vệ theo. Cửu Thiên Tuế cũng chuyện.

Thế là giữa trưa, hai cha nhận tin.

Đa Đa / Đa Phúc chạy xem Huân Hí.

Cửu Thiên Tuế đến công vụ cũng màng, nhận tin liền trong Tuyên Chính Điện, bênh con chắc nịch:

– Đa Đa còn nhỏ, chắc chắn là lừa .

– Ừm.

Thế là khi cửa cung đóng, Hứa Đa Phúc trở về. Vừa xuống xe ngựa, Tiểu Lộ T.ử công công đến đón, :

– Tiểu công tử, Thánh Thượng và Đốc chủ đang ở Tuyên Chính Điện chờ ngài.

– A cha và a thúc ăn cơm ? Con còn mang theo điểm tâm. – Hứa Đa Phúc hai cha đang lo lắng, vui vẻ xách điểm tâm Tuyên Chính Điện.

Tiểu Lộ T.ử thôi, bán cho tiểu công t.ử một cái ơn, liền nhắc nhở:

– Thánh Thượng và Đốc chủ sắc mặt chút .

– A? – Hai cha cãi ? Không thể nào, hai cha ít khi cãi , ở đó, hai cha là cãi một hồi hôn , đó hết giận . Hứa Đa Phúc nghĩ đến đây, bụng với Tiểu Lộ Tử: – Lát nữa ngươi truyền lời thì ngoài cửa, cẩn thận một chút.

Tiểu Lộ Tử: ? A?

– Vâng.

Trước tiên cứ đáp ứng .

Cho nên lúc Tiểu Lộ T.ử truyền lời thật sự ở chỗ rèm ngoài thiên điện, bên trong Thánh Thượng truyền gọi , rèm đồng thời vén lên, Cửu Thiên Tuế :

– Đa Đa .

– A cha, con ở đây! – Hứa Đa Phúc xách điểm tâm, một đầu nhào lòng a cha, khoe khoang "chiến quả" hôm nay của , – Con mua ở Lão Tường Trai đó.

Hứa Tiểu Mãn lập tức lòng cha trỗi dậy, sờ mặt nhãi con :

– Vất vả .

Trên giường nệm, Trọng Thành thầm nghĩ vất vả xem Huân Hí từ sáng sớm .

Khác với hai đứa trẻ nhà Chu phủ và công chúa phủ sợ gia trưởng sự thật, Hứa Đa Phúc thiên điện, thấy chỉ nhà , Triệu công công đều ở ngoài điện chờ. Sau khi xuống, Hoàng đế cha hỏi: Huân Hí ?

Vừa nhắc đến, Hứa Đa Phúc mắt tròn xoe, ây da suýt nữa quên mất, may mà Hoàng đế cha nhắc nhở, thế là đầu mở miệng ngay:

– Cha, thể giúp con mua một con hát , năm trăm lượng bạc.

Trọng Thành: …

Hứa Tiểu Mãn tò mò:

– Kịch đến , còn mua về, mang cha xem cùng khụ khụ khụ khụ. – Nói sai , mặt tức phụ đen trừng .

-

Nhất đẳng Trấn Quốc tướng quân phủ.

Lưu Thương chạy bán sống bán c.h.ế.t, phía Lưu lão tướng quân cầm roi ngựa uy vũ sinh phong, quất khí kêu vù vù, giọng sang sảng quát:

– Ngươi cái gì? Mang nào về phủ, đây, cho lão t.ử nữa!

– Gia gia gia gia, ngài con , còn nữa, ngài là ông nội của con, cha con mới gọi là lão tử.

Lưu lão tướng quân tức đến mặt đỏ bừng, xem hôm nay ông đ.á.n.h c.h.ế.t Lưu Thương.

– Cháu trai, ngươi cho !

Tác giả lời :

Nhãi con Đa: A cha, kịch , hổ [Nhãi con Đa mê mẩn xem đ.á.n.h hổ]

Loading...