Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 24: Hồi Ức Vu Châu, Tiểu Mãn Say Rượu Làm Nũng
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:52:41
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Đa Phúc ăn đến mơ mơ màng màng ngủ .
Hứa Tiểu Mãn thấy, Vương Viên Viên, Vương Viên Viên vẻ mặt " hiểu ngài cứ việc vui vẻ hẹn hò". Hứa Tiểu Mãn: ... Được.
Hắn cũng khá vui vẻ.
Trên đường cùng Trọng Thành T.ử Thần Cung, Hứa Tiểu Mãn :
– Nghiêm Thái phó thật sự , mới nửa ngày học, Đa Đa hôm nay thật sự vui vẻ.
Trọng Thành chuyện, chỉ nắm tay Tiểu Mãn.
– Trước ở Vu Châu ăn dê ăn đến phát ngán, nhưng hôm nay ăn một nhớ tới . – Hứa Tiểu Mãn mới uống chút rượu, nhiều, đôi mắt sáng lấp lánh, sáp gần nhẹ nhàng đụng cánh tay Trọng Thành.
Cũng may Trọng Thành tập võ, bằng với lực đạo "nhẹ nhàng" của Cửu Thiên Tuế, bình thường lảo đảo.
– Dê con nho nhỏ thực đáng yêu, lúc đó thèm, cũng nỡ g.i.ế.c một con ăn, liền với ngươi, chờ một chút, chờ dê con nuôi lớn, thể sinh thật nhiều, khai giới , một khi khai giới thì quá thèm ... – Hứa Tiểu Mãn năng lộn xộn.
Trọng Thành đều thể hiểu.
Lúc đó thật sự nghèo, nhưng Vu Châu Vương dù nghèo thì tiền mua một con dê vẫn thể bỏ . Chỉ là làm Vu Châu Vương, chính lệnh đầu tiên khi quản hạt là phát dê con cho các thôn xóm trồng trọt kém ở Vu Châu, bá tánh nuôi dưỡng, sang năm thu dê lương thuế, thu nhiều hơn hai thành —— tiền dê con.
Còn , bao gồm dê con sinh , bá tánh thể giữ cho .
Rất nhiều dê con dễ kiếm, tốn chút sức lực mua nhiều. Những con dê con đó kêu be be, Tiểu Mãn ôm dê con dùng ngón tay sưng đỏ vì lạnh, nhẹ nhàng ôn nhu vuốt ve đầu dê con.
Vừa chuyện chút hàm hồ, đó là thèm đến chảy nước miếng.
Tiểu Mãn thèm dê, hung hăng nuốt một ngụm nước miếng to, đột nhiên ngẩng đầu , thực nghiêm túc : Ta ăn nhịn một chút, chờ chúng nó hảo hảo lớn lên sinh sôi nảy nở thật nhiều, các bá tánh đều thể mùa đông ăn thịt dê, một năm hai năm, dê chạy đầy khắp núi đồi chỗ nào cũng ...
Tiểu Mãn mười sáu mười bảy tuổi, bởi vì tịnh sớm, dung mạo ở trạng thái thanh tú nam nữ khó phân, rơi trong mắt Trọng Thành là một cỗ sinh cơ bừng bừng, như là một ngọn lửa, nương theo lời của Tiểu Mãn, tựa hồ thấy tương lai Vu Châu.
Còn .
Ngọn lửa sinh cơ như thế nào cũng thiêu tắt.
Trọng Thành mới mười ba tuổi rời mắt. Hắn tự tiện chủ trương đem dê g.i.ế.c cho Tiểu Mãn ăn thịt, Tiểu Mãn thực thèm, cũng những lời Tiểu Mãn đó " cự còn nghênh", "khẩu thị tâm phi". Giờ khắc cảm thấy nhịn một chút cũng , về cùng Tiểu Mãn ăn hết thịt dê.
Vậy thì nhịn... Hắn nhẫn nại.
Chỉ là nhẫn nại với mà là ngừng tra tấn chính , cảm thụ đau đớn, nhắc nhở chính thời khắc thanh tỉnh, mà hiện tại nhẫn nại biến thành chờ mong còn nhảy nhót.
Hắn : Được, chúng cùng nhịn.
Có chút hưởng thụ quá trình .
Sau Vu Châu dê nhiều, đặc biệt là khu vực sản lượng lương thực , dê là nổi tiếng nhất, thịt dê nửa điểm tanh, nạc mỡ , da dê cũng nhiều, thực rẻ, mùa đông chính là áo khoác da dê sưởi ấm.
– Tiểu Mãn, chúng hiện tại nhiều dê. – Trọng Thành ánh mắt oánh nhuận vì say rượu của Tiểu Mãn . Dê ở đây, tự nhiên chỉ đơn thuần là con dê.
Hứa Tiểu Mãn rùng một cái:
– Liền hôm nay ăn một chút còn , cũng ngày nào cũng ăn, ngươi đừng làm bậy.
– ... Đã . – Ninh Võ Đế trong lòng cảm khái, cùng cái tên đại ngốc một chút chuyện xưa hoa tiền nguyệt hạ nào.
Cũng may, cũng thích hoa tiền nguyệt hạ.
– Kỳ thật ngẫu nhiên ha ha còn , đừng ngày nào cũng làm.
– Được, đều ngươi. – Đấy, tên ngốc sợ làm tổn thương ý của , chủ động lùi một bước. Ninh Võ Đế đều , gắt gao nắm tay Cửu Thiên Tuế. – Đều ngươi. – Lại một .
Hứa Tiểu Mãn: Trọng Thành đêm nay là thật sự say, say đến mức chút giống —— tuy rằng tâm địa Trọng Thành thực tồi.
– Vậy lát nữa chúng ngủ chay ?
Trọng Thành về phía Tiểu Mãn. Hứa Tiểu Mãn ánh mắt d.ụ.c cầu bất mãn của vợ , lập tức:
– Được , làm làm làm, Bổn công công trẻ trung khoẻ mạnh đang độ tráng niên sợ cái gì.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Ninh Võ Đế: Hắn cũng ý . Hắn là hỏi Tiểu Mãn quá mệt mỏi .
Tên ngốc.
Ninh Võ Đế mỉm khen tặng:
– Cửu Thiên Tuế thật là hùng hào kiệt.
– Đương nhiên . – Cửu Thiên Tuế kiêu ngạo ưỡn ngực, thậm chí vì chứng minh , lôi kéo Ninh Võ Đế nhanh vài bước.
Vừa là men say bốc lên thể chút vô lực, nhưng là tới T.ử Thần Cung, nước ấm rửa mặt đ.á.n.h răng xong, uống nóng, thể lực, biến thành đầu óc trì độn chút hưng phấn.
Trọng Thành cực kỳ chiếm hữu d.ụ.c hôn môi thái giám của .
Hứa Tiểu Mãn thực mau nở rộ, đó quán tính thắng bại d.ụ.c nổi lên, vợ đều hầu hạ như , hiện tại đổi . Trọng Thành ôm eo Tiểu Mãn, tinh tế vuốt ve, đợi lát nữa:
– Ngươi uống một ngụm nước, mệt ?
– Không mệt mệt, ngươi đừng coi thường khác.
– Ta cũng coi thường Hứa Tiểu Mãn.
– Hừ hừ. – Cửu Thiên Tuế cao hứng, mơ hồ lay lay Trọng Thành, một lát , : – Trọng Thành, hôm nay Đa Đa hỏi quê nhà ở , nghĩ chính là Vu Châu, chúng ở Vu Châu chịu lạnh, chăn dê, cưỡi ngựa, học võ đ.á.n.h quyền ha ha ha ha sư phụ mắng ngươi bằng .
Ninh Võ Đế khóe miệng mỉm , chiều theo trong lòng:
– Hứa đại nhân tập võ thiên phú dị bẩm ai cũng kịp.
– Chứ còn gì nữa. – Hứa Tiểu Mãn phản bác, về phía Trọng Thành, chút say khướt còn bay bổng ngữ khí : – Ta sai . Ngươi thực thông tuệ sách cực giỏi, am hiểu mưu lược, học võ thương gân động cốt, bảo vệ ngươi, vợ bảo vệ ngươi.
Trọng Thành sớm Tiểu Mãn lưng lén lút gọi là vợ, cũng vì cái xưng hô mà tức giận, cùng Tiểu Mãn tính mạng tương giao tới, bọn họ là hai là một sinh mệnh quấn lấy , ai c.h.ế.t thì cũng sống lâu.
– Được. Cảm ơn Hứa đại nhân bảo vệ .
– Hì hì, chi, ai bảo Bổn công công lợi hại chứ.
Tiểu Mãn 16 tuổi mới tập võ, xét về tuổi tác quá muộn, cũng may thiên phú ở đó, chịu nhiều khổ cực mới thủ hiện giờ.
– Ta cũng nhớ cha bọn họ, nhị tỷ con, tam ca con c.h.ế.t hai đứa, tiểu cũng lấy chồng, sống lộn xộn cả, hiện tại bọn họ ngày tháng cũng , gì vướng bận, ngươi Đa Đa... – Hứa Tiểu Mãn nghĩ gì nấy, bắt đầu buồn ngủ.
Âm điệu càng ngày càng nhỏ, thẳng đến khi tắt hẳn.
Hứa gia là thật sự nghèo, bá tánh tầng chót nhất, gặp thiên tai bán con sống qua ngày. Hứa Tiểu Mãn theo Trọng Thành ở Vu Châu bảy năm, Hứa gia cầm tiền bán Hứa Tiểu Mãn miễn cưỡng sống mấy năm, c.h.ế.t đói, con cái bệnh đau chính là khiêng, khiêng qua thì sống, qua thì thôi.
Ninh Võ Đế đăng cơ ba tháng , Hứa Tiểu Mãn lén lút về quê quán, cha đầu tóc hoa râm, ruộng đồng bán hơn nửa, hơn một nửa đủ ăn, làm ruộng cho địa chủ lão gia.
Trong nhà trẻ con đều quen , cũng quen trẻ con, ngay cả tam ca nhận cũng khó khăn.
Hứa Tiểu Mãn bất đắc dĩ báo phận.
Hắn tới chỉ làm hai việc, đưa tiền cho gia đình đổi chỗ ở khác, và chuộc cho nhị tỷ.
Nhị tỷ lúc bán nhà giàu làm nha , từ tiểu nha đến bà t.ử làm việc nặng, chủ t.ử làm chủ gả nhị tỷ cho xa phu, hiện tại con đều ba đứa.
Hứa Tiểu Mãn ngắt lời, liền hỏi: Nhị tỷ sống thế nào, còn treo nô tịch, về con cái cũng là nô tịch, đưa tiền thoát nô tịch, bao gồm cả nhị tỷ phu cùng thoát nô tịch.
Luật pháp Đại Thịnh, nô tịch cùng bình dân thể thông hôn. Nếu thông hôn, trượng hai mươi, phạt bạc một lượng, sinh hạ con cái đều là nô tịch.
Tam ca khiếp sợ, chỗ đó tốn nhiều bạc, ngươi làm ?
– Ta ở trong cung làm thái giám, hiện tại là đại thái giám, rót mê hồn canh cho hoàng đế, đại thần triều mỗi ngày mắng , kiếm chính là tiền thể rơi đầu bất cứ lúc nào, trở về đem tiền bán mạng để cho các ngươi, đổi chỗ nào mua ruộng đồng một nữa an gia, thành thành thật thật giữ khuôn phép sinh hoạt, đừng nhắc tên , bằng về chém, liên luỵ bộ chín tộc, các ngươi đều c.h.ế.t.
Cha , tam ca đều khiếp sợ, khuôn mặt c.h.ế.t lặng nhiều thêm chút khúc chiết, do do dự dự hỏi nhiều, khả năng cũng lo lắng cho đứa con trai sớm bán , nhưng cuối cùng, nghèo khổ làm cho bọn họ che lương tâm tình, cam chịu sự sắp xếp của Hứa Tiểu Mãn.
Về coi như quen .
Cứ như thế liên tiếp mấy ngày, nên chuẩn đều chuẩn xong, Hứa Tiểu Mãn cùng trong nhà cắt đứt quan hệ nhân, trong lòng cũng gì trống rỗng, thẳng đến khi trở về cung, thấy Trọng Thành cái đầu tiên an tâm, thấy nhãi con đang ngủ thì kiên định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-24-hoi-uc-vu-chau-tieu-man-say-ruou-lam-nung.html.]
Sau kể với Trọng Thành.
Trọng Thành hỏi khó chịu .
Hứa Tiểu Mãn lắc đầu, : Ta bảy tuổi bán, cũng hận bọn họ, tam ca tuổi lớn làm thái giám, phía là em gái, bán làm thái giám tiền nhiều hơn chút, trong nhà đều thể sống sót.
Ta chính là vẫn luôn nhớ, vẫn luôn nhớ, nhớ nhị tỷ, nhớ năm 6 tuổi từ trấn trở về, kiếm tiền chuộc nhị tỷ, làm trong nhà dễ sống hơn chút.
Hứa Tiểu Mãn làm những việc chỉ là để trọn vẹn sự tiếc nuối của .
Trọng Thành cũng hỏi Hứa Tiểu Mãn sắp xếp nhà ở , đó ngậm miệng nhắc tới, Tiểu Mãn Đa Đa cùng mới là một nhà.
Vu Châu là quê hương của bọn họ, Đa Đa sinh ở đó, bọn họ động phòng ở đó.
Hậu viện Đông Xưởng.
Hứa Đa Phúc ngủ một giấc tỉnh , dụi dụi mắt, phát tiếng động. Truy Tinh gác đêm vội dậy hỏi tiểu công t.ử tiểu đêm .
– Vâng, tự . – Hắn buổi tối uống nhiều nước.
Thịt dê nướng ngon thật.
Trong phòng ánh sáng sáng trưng, Truy Tinh bưng giá cắm nến tới gần. Hứa Đa Phúc mặc áo trong quần gian ngoài, Truy Tinh đem giá cắm nến buông xuống, lui xa một chút, bằng tiểu công t.ử ngại ngùng.
Hứa Đa Phúc giải quyết xong, tự bưng giá cắm nến.
Hắn buổi tối ngủ sớm, lúc vệ sinh xong buồn ngủ lắm.
– Truy Tinh tỷ, thư phòng xem tờ báo tường của , a thúc cùng a cha buổi tối ăn cơm chuyện, còn ghi .
– Vậy nô tỳ thắp thêm chút đèn. – Truy Tinh chỉ thắp đèn, còn cầm áo choàng dày khoác cho tiểu công tử.
Hứa Đa Phúc đầu tiên tăng ca làm bài tập, thú vị là một phương diện, quan trọng nhất là rốt cuộc một môn thể hiểu buồn ngủ, nhất định thể hiện thái độ .
Phía đông sáng, phía tây sáng chứ.
Thư phòng đèn thực mau sáng như ban ngày, Truy Tinh mài mực, Hứa Đa Phúc hồi tưởng buổi tối tán gẫu về Vu Châu, nhanh chóng ghi từng điều , ẩm thực khí hậu địa lý vị trí còn phong thổ.
Hắn bay nhanh.
Rốt cuộc giải quyết xong, buông bút, chờ mực khô.
Có thể ngủ . Hứa Đa Phúc khi lên giường vệ sinh nữa, một giấc ngủ đến sáng bảnh mắt, dậy tiểu đêm nữa. Sáng sớm hôm , Hứa Đa Phúc ăn mặc chỉnh tề, tự thư phòng thu thập bài tập và cặp sách.
Vương Viên Viên khoanh tay ở cửa, mãn nhãn thích thú. Từ Hứa Tiểu Mãn trộm bài tập của Tiểu Đa Phúc, Tiểu Đa Phúc liền tự kiểm tra bài tập cặp sách.
Còn kiểm tra hai .
– Vương công công, hôm nay mang thêm một ly sữa bò ? – Hứa Đa Phúc hỏi, sợ Vương công công quên.
– Mang theo mang theo, sữa bò đun sôi một bát lớn đấy.
Thật quá. Hứa Đa Phúc đeo cặp sách nhỏ, một bên cùng Vương công công học, một bên :
– Ta mang cho Tân Tân.
– Nô tài , là Nghiêm thiếu gia. – Vương Viên Viên híp mắt , hôm qua buổi chiều tan học, Đa Phúc về bạn cùng bàn nhỏ suốt dọc đường.
Bước khỏi cửa lớn Đông Xưởng, Vương Viên Viên lấy bữa sáng , hôm nay là bánh bao nhân đậu, Tiểu Đa Phúc thích ăn.
– Hôm nay tiểu công t.ử dậy sớm hơn chút.
– , tối qua ăn dê nướng ngủ một giấc, nửa đêm tỉnh dậy còn làm bài tập. – Hứa Đa Phúc một bên gặm bánh bao nhân đậu dày đặc ngọt ngào, một bên mơ hồ rõ cùng Vương công công chuyện phiếm.
Bởi vì thời gian còn sớm, hai qua cầu hình vòm còn cầu ngắm cá trong sông một lúc.
Hứa Đa Phúc véo vỏ bánh bao ném xuống cho cá ăn, chính gặm một miếng to. Vương Viên Viên đưa ly sữa bò qua, sợ Tiểu Đa Phúc nghẹn, một bên khen:
– Tiểu công t.ử thật hiếu học.
– Ta cảm thấy cũng thú vị phết, chủ yếu là học thuộc lòng giỏi, cái khác làm thì .
Vương Viên Viên đặc biệt bênh vực , nghĩ thầm gì cũng thì ? Có bọn họ phía những sai khiển, nhưng nghĩ đến phận Tiểu Đa Phúc, lung tung.
Ăn uống no đủ, qua cầu hình vòm còn đụng bạn học mới tiến cung môn tới học, mấy cùng Hứa Đa Phúc chào hỏi buổi sáng, Hứa Đa Phúc cũng chào , kết bạn đường.
– Bài tập chuẩn thế nào ?
– Tớ mới cho .
– Tớ cho , Nhan Khai là tâm cơ, còn mang theo mỹ thực quê hương .
Hứa Đa Phúc vẻ mặt "còn thể như " khiếp sợ, đầu ánh mắt sáng quắc về phía mấy đang chuyện phiếm, trong đó một bạn học mặc áo màu trắng trăng non xách theo cái hộp đồ ăn, chính là Nhan Khai.
Nhan Khai chút ngượng ngùng, :
– Hôm qua tớ làm bài tập, cùng trưởng bối trong nhà trò chuyện hồi lâu, tổ phụ cũng nhớ điểm tâm quê nhà, cố ý làm một ít bảo tớ mang đến cho Thái phó cùng bạn học nếm thử.
– Khả năng đủ chia.
Mọi nhất thời gợi lên lòng hiếu kỳ, hỏi vị gì, hình dáng thế nào. Nhan Khai vây ở giữa, chỉ thể lát nữa lớp sẽ . Dù là mở hộp .
Điểm tâm nhiều lắm, lát nữa ăn hết sạch, buổi chiều học lấy cái gì triển lãm? Chờ triển lãm xong , tan học lúc sân ăn.
Hứa Đa Phúc ở phía , đầu Vương công công, hai là ăn ý đều chút ảo não cùng tính sai. Hứa Đa Phúc dẫn đầu an ủi bạn bạn:
– Tổng thể mang dê nướng nguyên con phòng học .
Vương Viên Viên thật sự đang tự hỏi, lát nữa đưa Đa Phúc học trở về gọi phòng bếp nhỏ nướng dê, buổi chiều đưa dê nướng nguyên con tới Sùng Minh Đại Điện ——
Hắn nghĩ tới Hồ Thái phó.
Mặt Vương Viên Viên xụ xuống.
Hứa Đa Phúc kéo tay áo bạn bạn:
– Bạn bạn, dê nướng nguyên con khẳng định thể mang đại điện, cái mùi thơm, giống điểm tâm thể trộm ăn, ăn dê nướng nguyên con, Hồ Thái phó khẳng định sẽ phát hiện.
Giống như trong phòng học ăn vụng bánh mì nhỏ và ăn que cay là giống .
Que cay mùi kích thích lớn.
Vương Viên Viên tiếc nuối, còn cách nào khác.
Hứa Đa Phúc còn là vô cùng đau đớn nghĩ, tờ báo tường tay chuẩn dụng tâm, nghĩ tới trong lớp còn cuốn hơn ! Quả nhiên học bá làm gì cũng học bá.
Chờ tới phòng học, nghĩ tới bạn cùng bàn nhỏ tới , tới sớm bao lâu, ngay ngắn, bàn mở quyển sách. Hứa Đa Phúc bưng ly sữa bò , để sữa bò xuống, để cặp sách, nhoáng cái lộ răng trắng chào hỏi:
– Buổi sáng lành Tân Tân.
– Buổi sáng lành, Hứa Đa Phúc. – Nghiêm Hoài Tân buông sách vở .
Hứa Đa Phúc xuống:
– Mang sữa bò cho em , nếm thử , độ ấm vặn.
– Cảm ơn. – Nghiêm Hoài Tân bưng ly sữa bò lên. Hứa Đa Phúc sửng sốt, hiểu , thể ăn cái gì ở đại điện, liền theo cùng ngoài.
Vì thế hai ở cửa đại điện, Nghiêm Hoài Tân :
– Huynh cần bồi đây.
– Ngồi ở phòng học cũng thú vị. – Hứa Đa Phúc xong, : – Em tới thật sớm a, em đến lúc nào ?
Nghiêm Hoài Tân :
– Khoảng chừng nửa canh giờ .
Hứa Đa Phúc: Một cái khiếp sợ!