Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 2: Nhãi Con Hấp Hối Bật Dậy, Phát Hiện Mình Sắp Chết
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:52:15
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Hứa Đa Phúc vác đôi mắt sưng húp đỏ ngầu đến trường, bạn cùng bàn hỏi :
– Ông cũng thất tình ?
Hứa Đa Phúc: "..."
Mấy bạn nữ khác chú ý tới, tức khắc hai mắt tỏa sáng, chuông truy bài còn reo, hội chị em bạn dì của học bá liền Hứa Đa Phúc tối qua cày tiểu thuyết.
Có !
Cậu đến ?
Đã thấy nhãi con trùng tên trùng họ với .
Khẳng định là xem xong .
Bị ngược thê t.h.ả.m lắm đúng ? Lúc tớ sưng cả mắt, định đồng nhân văn nhưng tiếc là văn phong nên .
Còn cái gì nữa, lão ban (chủ nhiệm) hiện tại đang chằm chằm chúng , thôi chờ thi đại học xong tính.
Các bạn nữ vây quanh một đoàn, mấy ngày trôi qua nhắc vẫn còn tức giận bất bình và đau lòng, giai đoạn khổ sở như mà hai vẫn ngọt ngào, Tiểu Mãn cái tên ngốc bướng bỉnh thiện lương cố chấp , đến c.h.ế.t vẫn nhớ thương Trọng Thành, hơn nữa Trọng Thành một chút cũng bạo quân, màu nền của là , mười tuổi tiếp thu giáo d.ụ.c của bậc minh quân trị thế, đáng tiếc ép Trọng Thành và Tiểu Mãn c.h.ế.t...
Quá nhiều điều đáng tiếc và tiếc nuối.
Người đều thể "đao" đến ngốc luôn.
Càng càng khó chịu, các bạn nữ lên trang web xem tác giả gì , văn án là điểm âm, gỡ mìn, bài văn tế ngàn chữ trở lên, bởi vì tác giả lừa để g.i.ế.c, gắn tag HE, phía cạc cạc, đều đang đùa "truyện là HE mà chữ E câm ", "JJ thế mà còn tốc độ xe bậc ", kết quả kết cục trả thù xã hội a a a.
Hứa Đa Phúc mấy bài văn tế, chỉ gật đầu trong lòng: đúng đúng.
nhiều nhất vẫn là hy vọng tác giả sửa kết cục, rõ ràng cần Tiểu Mãn c.h.ế.t, Trọng Thành trong xương cốt cũng bạo ngược, rõ ràng thể trời yên biển lặng bá tánh an cư lạc nghiệp phồn hoa thịnh cảnh, cần nước mất nhà tan sinh linh đồ thán.
Quá nhiều cái "rõ ràng" .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Di chứng của bộ truyện quá mãnh liệt. Hứa Đa Phúc mấy ngày ngủ ngon, cũng may là học tra trong lớp, chủ nhiệm lớp thấy nhiều trách, cho rằng chơi game thức đêm.
Hứa Đa Phúc buồn ngủ rũ rượi khi ngủ gục vẫn còn đang suy nghĩ về mấy cái "rõ ràng" đầy tiếc nuối .
Nửa đêm, Hứa Đa Phúc tỉnh một , thể khá hơn nhiều, chỉ là đói chút mắc tiểu, mở mắt cảnh giường màn xa lạ, hoãn vài giây mới nhớ đang ở trong sách.
Đang do dự nên gọi .
Thì thấy tiếng sột soạt, .
– Ngươi đêm nay ngủ tới thức.
Hứa Tiểu Mãn đầu đè thấp giọng :
– Suỵt suỵt suỵt.
Hứa Đa Phúc giường theo bản năng nhắm mắt , rõ ràng hơn nửa năm mới truyện, giờ phút loại cảm giác quỷ dị, xa lạ cách xa vạn dặm sống , còn sống sờ sờ ngay mặt , tươi sống như thế, trong đầu hiện lên cốt truyện của hai ——
HE, chữ E câm.
Từ từ, hai đừng cãi bắt đầu hôn đấy nhé?
Hai tên thích làm màu vàng (18+).
Trọng Thành:
– ... Ngươi xem . – Thanh âm hạ thấp.
Hứa Tiểu Mãn đến mép giường nhãi con:
– Vẫn là dưỡng thêm, ba ngày hai bữa sinh bệnh, đều tại... – Nhẹ giọng lẩm bẩm.
Hứa Đa Phúc rõ tiếng lẩm bẩm: Đều tại lúc .
– Chờ Đa Đa khỏe hẳn hãy học, ngày mai ngươi nhớ xin nghỉ với thái phó. – Hứa Tiểu Mãn sợ giao tiếp với phu tử.
Trọng Thành ừ một tiếng, :
– Trở về ngủ.
– Ta buồn ngủ.
– Hứa Tiểu Mãn, mắt ngươi đỏ như con thỏ kìa.
– Được lắm Trọng Thành, ngươi là Thỏ Nhi Gia (trai bao) ?
Trọng Thành cạn lời, Hứa Tiểu Mãn cố ý càn quấy chính là ở đây canh Hứa Đa Phúc, nhiệt độ quanh giảm xuống mấy độ, an tĩnh một hai giây. Hứa Đa Phúc giả vờ ngủ giường thật sự sợ hai hôn ngay mép giường , đừng đá lưỡi! Bằng trai thẳng độc từ trong bụng như làm bây giờ!
Hoảng loạn.
– Chính là hai đêm ngủ thôi, từng, thức ba đêm còn mà. – Hứa Tiểu Mãn chịu thua . – Ta xem Đa Đa một lát, lát nữa sẽ ngủ.
Trọng Thành:
– Ngươi tưởng là tám năm , ngươi hiện tại bao nhiêu tuổi .
– 31 thì làm . – Hứa Tiểu Mãn: – Được lắm, ngươi chê già.
Trọng Thành tiếp, ánh mắt tối sầm , đang ở đây phát bệnh bướng bỉnh với .
Hứa Đa Phúc giường: Không , nội dung đối thoại quen thuộc nha, Trọng Thành thích đấu võ mồm với Hứa Tiểu Mãn, trong tình huống bình thường đều sẽ trực tiếp dùng lưỡi đ.á.n.h .
A a a!
– Ưm ưm, đói quá. – Hứa Đa Phúc phát tiếng mớ, đó làm bộ làm tịch vặn vẹo thể, nhắc nhở hai "ông bố trời đánh" ở mép giường hãy "hạ thủ lưu tình", còn đang ở đây nè.
Hứa Tiểu Mãn thấy, thèm Trọng Thành, bước tới mép giường:
– Đa Đa con tỉnh ? Đói bụng ? Ta ngay mà, hôm qua giữa trưa đưa về đến giờ mới dùng một chén cháo, đói bụng mới là lạ. – Một bộ dạng " nó quá dự kiến quá thông minh".
Trọng Thành nhắm mắt tại chỗ, mở , cái ý tưởng gì cũng bay biến.
Hứa Đa Phúc mở mắt, dám Trọng Thành, ngước mắt liền đối diện với Hứa Tiểu Mãn, ánh sáng trong phòng lờ mờ, Hứa Tiểu Mãn trông như thế nào còn thấy rõ, nhưng đáy mắt treo quầng thâm màu xanh, hai mắt chút sung huyết phiếm hồng, vì thấy tỉnh mà thập phần sáng ngời vui vẻ.
Một màn xông thẳng não, Hứa Đa Phúc ngẩn .
Trong lòng cảm xúc gì đó cuộn trào dâng lên.
Hứa Đa Phúc hiểu, ngơ ngác, chính cũng nghĩ thông suốt đó là cảm xúc gì, giọng yếu ớt vì bệnh tật gọi một tiếng:
– Cha.
– Nhãi con ngoan. – Hứa Tiểu Mãn cao hứng sờ sờ đầu con trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-2-nhai-con-hap-hoi-bat-day-phat-hien-minh-sap-chet.html.]
Sau đó là thái giám cung nữ tiến , thắp đèn truyền thiện hầu hạ tiểu công t.ử mặc quần áo súc miệng rửa tay, tóm bận rộn nhưng nhanh. Hứa Đa Phúc bàn ăn, thể thu nhỏ , tay cũng nhỏ, soi gương cũng mấy tuổi, nhưng chắc chắn là một đứa trẻ con.
– Con bệnh còn khỏi hẳn, ăn chút đồ mềm mại thanh đạm, cha ăn cùng con. – Hứa Tiểu Mãn bưng một chén cháo uống hai ngụm, ngày thường thật sự thích ăn loại đồ nhạt nhẽo , đến miếng thịt cũng .
Bên cạnh Trọng Thành nhúc nhích, giờ thói quen dùng bữa.
– Con ở Sùng Minh Đại Điện sách học tập thế nào, quen ? – Trọng Thành hỏi.
Đa Đa chút sợ Trọng Thành, Trọng Thành lạnh lùng một khuôn mặt, trẻ con đều sợ hãi, thể —— sợ mất mặt lắm. Nghĩ nghĩ, Hứa Tiểu Mãn thất thần.
Hỏi chuyện đột ngột, Hứa Đa Phúc nhất thời nhớ nội dung về Sùng Minh Đại Điện —— đây là nội dung hậu kỳ, hơn nữa lúc đó xem trong đầu là Công Thụ mỗi ngày đá lưỡi, ai còn quản ấu tể học, vì thế cho một câu trả lời mơ hồ.
– Cũng tàm tạm ạ.
Trọng Thành liếc mắt Hứa Đa Phúc, Hứa Đa Phúc sợ tới mức vùi mặt trong chén húp cháo, sợ đối phương " đúng". Trọng Thành thấy thế, nhàn nhạt :
– Nếu quen, thì với cha con.
– Dạ . – Ấu tể ngoan ngoãn.
Ăn xong bữa khuya súc miệng, Hứa Đa Phúc còn vệ sinh —— thật sự là sắp nhịn nổi, cha ôm nhét trong chăn, còn "chê " :
– Muốn tiểu thì , cha còn chê con chắc, đây là nhân chi thường tình, còn thể nhịn mãi ? Lỡ nhịn hỏng thì .
Hứa Đa Phúc: E lệ.
– Vâng , con cha.
Hứa Tiểu Mãn xoa tóc con trai, ngoan bao, khẳng định là do Trọng Thành ở đây, Đa Đa ngại ngùng đề cập chuyện tiểu. Vì thế chờ Đa Đa nhắm mắt, cần Trọng Thành nhắc, Hứa Tiểu Mãn chủ động kêu trở về ngủ.
Chỉ là khi còn nhắc nhở một câu:
– Nó nếu tiểu đêm, ngươi để ý chút.
– Đã thưa Đốc chủ. – Trục Nguyệt .
Căn phòng yên tĩnh trở , phảng phất như ban ngày đèn đuốc tắt bớt, chỉ chừa gian ngoài hai ngọn nến, cắt bớt tim đèn, ánh sáng cũng ảm đạm xuống.
Hứa Đa Phúc ngủ nhiều, giờ buồn ngủ, tinh thần sáng láng, cảm xúc còn đắm chìm trong chuyện , Hứa Tiểu Mãn ôm xoa đầu chuyện với , trêu chọc vui đùa với , thật sự "cha", cái loại cảm giác trong xương cốt trong thể loại xúc động hét lên "cha thật là một cha vĩ đại".
Thật là kỳ diệu.
Rõ ràng là xa lạ ——
Kia vẫn là trong sách .
Hứa Đa Phúc trở , cuối giường Trục Nguyệt nhẹ giọng:
– Tiểu công tử?
– Không việc gì, ăn nhiều xoay hoạt động chút. – Hắn giải thích một câu, đột nhiên nghĩ đến cái gì: – Trục Nguyệt tỷ, tỷ ngủ , , gì chắc chắn sẽ gọi tỷ.
Trục Nguyệt nhúc nhích, vẫn canh ở cuối giường.
– Tỷ đây ngủ , tỷ sập . – Hứa Đa Phúc đổi cách .
Trục Nguyệt lúc mới lời.
Trong màn giường, một phương tiểu thiên địa. Hứa Đa Phúc ôm chăn hồi tưởng nội dung về Sùng Minh Đại Điện, hoàng cung Thịnh Triều gọi là Thái Cực Cung, trái chia làm hai, bên trái phía tất cả đều là đại điện, xử lý chính vụ, hoàng đế thượng triều, nơi làm việc của Lục bộ Nội các.
Bên là hậu cung của Thánh Thượng, tất cả đều là "cung", tỷ như cung XX.
Sùng Minh Đại Điện là tòa điện duy nhất bên , gần cửa cung nhất, liên hệ với bên trái, là nơi hoàng đế cùng thái sư văn thần thỉnh thoảng luận kinh diên học tập ——
Sao nhớ rõ ràng như !
Hứa Đa Phúc lẩm bẩm "kỳ quái", tiếp tục suy nghĩ, dù lúc vẫn là phiên vương Vu Châu Vương Trọng Thành sát nhập , đăng cơ làm hoàng đế, qua hai năm, Ninh Võ Đế Trọng Thành hạ một đạo chiếu lệnh, mặt ngoài là nhân quân thánh minh vì triều thần khai ân huệ cử chỉ.
Phàm là quan viên kinh thành từ Tứ phẩm trở lên, con cháu trong nhà từ sáu đến mười tuổi độ tuổi thích hợp học, cần thiết đưa một đứa trẻ Sùng Minh Đại Điện sách học tập.
Hứa Đa Phúc cũng ở trong đó.
Mặt ngoài là đại thần chiếm hời, đây chính là "Cung Học" a, con trai quan viên nhỏ nhoi cung sách là đại phúc khí. Trên thực tế, lúc đó Ninh Võ Đế ngôi vị hoàng đế hai năm, đăng cơ thủ đoạn cường ngạnh, bức t.ử , ngay cả cái c.h.ế.t của Thái Thượng Hoàng cũng chút kỳ quặc ——
Trong đó nội tình, Hứa Đa Phúc đều , cái khoan hãy nhắc tới.
Tóm chính là: Lúc đó văn thần cảm thấy Ninh Võ Đế thượng vị danh chính ngôn thuận hiềm nghi tạo phản, lưng lầm bầm lầu bầu, cái chiếu lệnh xuống, tâm nhãn nhiều suy nghĩ phức tạp, thuyết âm mưu cảm thấy Ninh Võ Đế là nắm thóp điểm yếu của bọn họ, lấy tính mạng con cái uy h.i.ế.p bọn họ, làm cho bọn họ thông minh nhận rõ tình thế.
Sau truyền , cái chiếu lệnh là do Cửu Thiên Tuế xưởng công Hứa Tiểu Mãn góp lời.
Bởi vì Hứa Tiểu Mãn ở tẩm cung Thánh Thượng lâu, khi ngoài, Thánh Thượng liền hạ chiếu lệnh.
Hứa Đa Phúc nghĩ đến đây, khỏi cha kêu một tiếng oan uổng a, là cha đội nồi.
Hai rúc , trừ bỏ chiếu lệnh thì thể là chuyện khác , tỷ như: Làm tình!
Triều thần , càng truyền càng tin là thật, chứng thực xưởng công Hứa Tiểu Mãn tàn nhẫn độc ác là cái gian nịnh thái giám c.h.ế.t bầm. Văn trung miêu tả: Tiền triều hậu cung mỗi đều sợ Hứa Tiểu Mãn, đối với Hứa Tiểu Mãn kính trọng sợ hãi ít, từ xa thấy đều đường vòng.
Hứa Tiểu Mãn cũng cao hứng lắm.
Trước mỗi ngày những lời thổi phồng hoa hòe loè loẹt, đến phiền.
Hiện tại lập tức thanh tịnh, thật .
Hứa Đa Phúc: Cha lúc đó chính là thương lượng vấn đề học.
Không nghĩ tới, Trọng Thành chơi lớn.
Trong truyện, bảy tuổi Sùng Minh Đại Điện sách, vỡ lòng muộn, Vu Châu Vương Trọng Thành cùng Hứa Tiểu Mãn một đường đ.á.n.h giặc, mạo hiểm vạn phần, chuyện ấu tể sách liền chậm trễ.
Hắn nhớ rõ, Hứa Tiểu Mãn c.h.ế.t năm con trai Hứa Đa Phúc mười tuổi.
– Trục Nguyệt, học mấy năm ? – Đương lúc hấp hối bật dậy.jpg
Trục Nguyệt gác đêm sập căn bản ngủ, tiểu công t.ử hỏi chuyện, theo bản năng đáp :
– Hai năm, tiểu công t.ử ngài là Ninh Võ năm thứ hai nhập học, cũng là ngày mùa thu, tính toán đấy đúng hai năm.
Vậy là năm nay chín tuổi, cách cái c.h.ế.t của Hứa Tiểu Mãn còn một năm.
!
Lời tác giả:
Hứa Đa Phúc giả vờ ngủ: Sợ hãi.jpg
-