Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 157: Phiên Ngoại 35 - Gặp Gỡ Ở Tiệm Net, Tình Yêu Của Tên Ngốc Và Kẻ Lạnh Lùng

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:58:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lớp tám, lớp tám một học sinh chuyển trường mới.

Lưu Thương đ.á.n.h bóng rổ xong xuống, bốc nóng, lau qua loa, uống nước. Phía mấy đang ríu rít trò chuyện, giọng đặc biệt lớn, bất tri bất giác nhớ hết nội dung.

– ... Ba nó đồn cảnh sát, cả ngày đ.á.n.h , là một tên tội phạm g.i.ế.c , đ.á.n.h nó chạy mất.

– Mẹ kế nó thấy nó đáng thương nên nuôi nó.

– Cậu Vương Nguyên Tôn? Đó là ác bá, du côn ở trường trung học ba, chạy đến đây?

– Nghe kế nó lấy chồng, là một giáo sư già ở trường Ánh Dương, lớn hơn kế nó mười mấy tuổi, dù chuyện gì .

– Nó còn một đứa em trai, cùng cha khác , đang học lớp sáu ở trường tiểu học của chúng .

Lưu Thương thích chuyện phiếm nhưng thuộc loại tai lọt tai , chỉ hóng cho vui chứ để trong lòng, nhưng hiểu , nhớ kỹ Vương Nguyên Tôn.

Tên cũng . Lưu Thương thầm nghĩ.

Không mấy ngày , Vương Nguyên Tôn đến lớp báo danh. Lưu Thương vốn đang bò, giấu đống sách vở, chủ nhiệm lớp "em tự giới thiệu ", đó trong lớp im lặng vài giây, một giọng lạnh lùng đặc biệt dễ vang lên: Vương Nguyên Tôn.

Giọng đó như đ.á.n.h thẳng trán, Lưu Thương lập tức dậy, liền đối diện với đôi mắt lạnh nhạt bục giảng...

Đó chính là Vương Nguyên Tôn.

Vương Nguyên Tôn lớn lên cực kỳ , vẻ phi giới tính, tóc dài, rối, màu tóc vàng, da đặc biệt trắng, đôi mắt sâu, giống như con lai dân tộc thiểu .

Mũi cao thẳng, thanh tú, môi mỏng, đỏ mọng.

Chiều cao cũng đủ, trong các bạn nam trong lớp, coi là cao gầy nổi bật - gần bằng Lưu Thương, nhưng đặc biệt gầy, đồng phục mặc Vương Nguyên Tôn trống rỗng, Vương Nguyên Tôn quá gầy.

– Hàng trống, em tự tìm chỗ . – Chủ nhiệm lớp đối với học sinh mới rõ ràng là tìm hiểu kỹ, cả lớp tám, chỉ cần đ.á.n.h gây sự là , học tập thì tùy duyên.

Vương Nguyên Tôn xuống, cách Lưu Thương một lối nhỏ.

Ánh mắt Lưu Thương vẫn luôn dừng Vương Nguyên Tôn, chút hiểu , tóc Vương Nguyên Tôn nhuộm, chắc là do suy dinh dưỡng nên vàng, .

– Nhìn gì. – Vương Nguyên Tôn lạnh lùng liếc qua chất vấn.

Tên ngốc một lúc lâu.

Lưu Thương :

– Cậu gầy quá, nên ăn nhiều một chút, còn tóc màu tây, .

Vương Nguyên Tôn: ...

Người đúng là một tên ngốc. Vương Nguyên Tôn xác nhận, lười phản ứng đối phương, dời ánh mắt bò ngủ.

Lưu Thương vẫn rời mắt, cảm thấy Vương Nguyên Tôn là một "nhân vật", chính là loại nhân vật chính trong tiểu thuyết, phim truyền hình, , cho là như .

Vương Nguyên Tôn là nhân vật chính trong cuộc đời của Lưu Thương. Đây là lời Lưu Thương khi kết hôn với Vương Nguyên Tôn . Họ như là định mệnh gặp gỡ, yêu , cùng trải nghiệm những điều mới lạ trong cuộc sống, dù là khó khăn cũng đáng sợ.

Lưu Thương chủ động, tan học liền chạy đến cạnh Vương Nguyên Tôn, tự giới thiệu, rủ Vương Nguyên Tôn chơi bóng. Vương Nguyên Tôn làm phiền, tính tình lớn, mặt lạnh qua, Lưu Thương cũng sợ, hì hì.

– Đi thôi thôi, chúng chơi một lúc, tớ mời uống nước ngọt.

Không hiểu , Vương Nguyên Tôn thấy khuôn mặt tươi của Lưu Thương liền đồng ý.

Ngày hôm , Lưu Thương liền dọn bàn của cùng Vương Nguyên Tôn.

Ngày thứ ba, Lưu Thương mang bữa sáng cho Vương Nguyên Tôn.

Ngày thứ tư, hai hẹn cùng tan học về.

Vương Nguyên Tôn:

– Cậu ngốc , tớ và cùng đường.

– Không , tớ đưa về .

– ... Ai thèm đưa.

– Tớ tự nguyện, cứ để tớ đưa ! Vương Nguyên Tôn, Vương Nguyên Tôn, Vương Nguyên Tôn...

– Tớ xe, hơn nữa tớ về. – Vương Nguyên Tôn một lạnh lùng phía .

Lưu Thương xuống xe, đẩy xe đuổi kịp:

– Vậy ? Tớ cùng .

– Tiệm net.

Vương Nguyên Tôn đến tiệm net cỏ chơi game kiếm tiền, cày thuê, ngược gà, chơi cùng, thi đấu nhỏ, lặt vặt, dù game hot thể kiếm tiền, Vương Nguyên Tôn đều nhận.

Lưu Thương đầu tiên còn thể kiếm tiền như , bên cạnh mở máy, nhưng đầu chui máy tính của Vương Nguyên Tôn, xem mà lúc kinh lúc hét, cuối cùng đầy mặt sùng bái, thưởng thức về phía Vương Nguyên Tôn.

– Cậu ngầu thật.

– Anh em, lợi hại quá.

– Kỹ thuật , thao tác , trời ơi quá tuyệt vời.

Lưu Thương cứ khen mãi, là loại khen từ tận đáy lòng. Vương Nguyên Tôn lâu niềm vui thuần túy trong game, tìm thấy.

Vì kỹ thuật , Vương Nguyên Tôn là cao thủ hàng đầu trong game, nhưng game đối với là công cụ kiếm tiền, niềm vui ban đầu dần trở nên máy móc, tê liệt, tay thao tác theo bản năng, tinh thần cũng niềm vui.

Đêm khuya.

Mẹ Lưu Thương gọi mấy cuộc điện thoại, Lưu Thương còn cách nào khác, mà Vương Nguyên Tôn còn tiếp tục, hỏi Vương Nguyên Tôn:

– Cậu về nhà ngủ ?

Ánh mắt Vương Nguyên Tôn càng kiên nhẫn, nhưng đè nén, :

– Không. Cậu cút .

Lưu Thương rút thẻ máy tính, ngoài. Vương Nguyên Tôn thấy chỗ trống bên cạnh, giữa mày càng bực bội, chút thao tác nhân vật game, g.i.ế.c, thanh m.á.u tụt dốc.

Không nên đối xử như với một bạn mới quen mấy ngày.

Có cảm xúc bực bội, chính là vì mong đợi, mong đợi tên ngốc cái gì.

Nửa giờ .

Trong tiệm net :

– Thơm quá, thằng cha nào mang thịt nướng .

– Thơm chịu .

– Không , tớ cũng ngoài ăn một miếng.

– Xuống đây.

– Vương Nguyên Tôn, ăn thịt nướng ! – Lưu Thương mang theo một đống thịt nướng , mắt sáng rực. Cậu trông cao to, mày rậm mắt to, ngoại hình giống sói, nhưng lúc mặt Vương Nguyên Tôn giống một con ch.ó vẫy đuôi, mắt sáng lấp lánh.

Vương Nguyên Tôn sững sờ, tên ngốc đến, về nhà .

Lưu Thương tự cạnh Vương Nguyên Tôn, :

– Tớ với tớ tối nay ngủ nhà bạn, chúng thể cùng chơi, tớ đói, thịt nướng nhà thơm quá, tớ gọi nhiều xiên thịt, ăn cay , tớ cay và cay, còn mì xào ...

– Mau ăn , còn kiếm tiền ? Nghỉ ngơi một chút .

– Hay là tớ giúp đánh? kỹ thuật của tớ , làm lỗ vốn của ông chủ ?

Vương Nguyên Tôn quanh năm ngày đêm đảo lộn, ngủ ngon, suy dinh dưỡng, ở tiệm net thức một đêm như tu tiên, đầu óc mơ màng, mặt huyết sắc, trắng bệch, cuộc sống bình thường, khô khan, nhạt nhẽo, một mạnh mẽ xông .

Khi ăn thịt nướng, cảm thấy chút cay, mắt ươn ướt, nhưng .

Cũng cay lắm.

Sau đó hai , thành bạn bè. Lưu Thương học, tan học đều theo Vương Nguyên Tôn chơi. Vương Nguyên Tôn cũng lúc nào cũng về nhà, một tuần về một hai , luôn ở bên ngoài, thường xuyên ở tiệm net cỏ, lúc ở nhà nghỉ nhỏ.

Vương Nguyên Tôn một thì nhà nghỉ, vì tốn tiền, đều tùy tiện tìm một chỗ ngủ qua đêm, vì Lưu Thương mới tốn tiền nhà nghỉ ngủ, tắm rửa.

Trước đây tắm gội đầu đều là nước lạnh.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thay quần áo cố ý tìm lúc ban ngày trong phòng ai mới về.

Lưu Thương đều thấy hết, cũng hỏi nhiều Vương Nguyên Tôn kế đối với ngươi - nếu kế đối với Vương Nguyên Tôn , cũng sẽ như , nhưng cũng nên trách kế.

Cậu nghĩ đến những lời đồn về cha của Vương Nguyên Tôn, chắc là do đàn ông .

Lên lớp chín, em trai của Vương Nguyên Tôn lên lớp bảy, đều ở khối trung học cơ sở. Có một , đứa em tìm Lưu Thương đòi tiền, Lưu Thương cho, đứa em liền nhiều lời khó .

Lưu Thương xách cổ áo thằng nhóc, đầu tiên tức giận:

– Đó là mày, mày chuyện kiểu gì , lớn trong nhà dạy mày , thằng nhóc hỗn láo, còn dám đến, xem tao đ.á.n.h mày .

– Nó là cái thá gì, tao, con của kẻ g.i.ế.c thì cũng là kẻ g.i.ế.c ...

– Vậy mày cũng là con của kẻ g.i.ế.c . – Lưu Thương mặt lạnh đáp trả.

Đứa em đến á khẩu trả lời , cuối cùng chạy mất.

Sau đó Lưu Thương kể chuyện với Vương Nguyên Tôn, tự quyết định cũng thấy vẻ mặt Vương Nguyên Tôn tệ đến mức nào khi "em trai đến tìm tớ", mơ hồ còn kèm theo một tia sợ hãi.

– ... Cậu yên tâm tớ cho nó tiền, cho, tớ chắc chắn cũng cho, hai chúng mới là một phe, tớ sẽ chống .

– Thằng nhóc đó những lời đó đừng để trong lòng, chính nó sợ hãi, tuổi còn nhỏ, chắc là khác mắng nó nó dám phản kháng, liền đổ hết nước bẩn lên đầu ...

– Cũng nước bẩn. – Vương Nguyên Tôn ngắt lời, về phía Lưu Thương. – Gã họ Vương ở trong tù, g.i.ế.c , trọng thương, bồi thường nhiều tiền.

– Dì cũng dễ dàng, nhưng thích bà , bà cũng thích .

Thậm chí là chán ghét, căm hận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-157-phien-ngoai-35-gap-go-o-tiem-net-tinh-yeu-cua-ten-ngoc-va-ke-lanh-lung.html.]

Vương Nguyên Tôn thể hiểu, do bà sinh , ruột của đều chạy, quan tâm , còn thể làm giám hộ cho , nên mang ơn đội nghĩa, nhưng kế căm hận, chán ghét, khắp nơi khắc nghiệt với , mang ơn đội nghĩa nổi.

Bao gồm cả đứa em trai cùng cha khác đó, cũng tình em gì.

Vừa mắng là kẻ vong ơn bội nghĩa, con của kẻ g.i.ế.c , khó trách mày cần mày, tiền tiêu vặt từ tay ? Vương Nguyên Tôn vẻ mặt lạnh nhạt, giống như kẻ ngốc .

– Ta nợ nó tiền sinh hoạt, sẽ trả cho nó.

Một đao hai đoạn, sạch sẽ, còn về đứa em trai , đừng hòng chiếm một xu nào từ . Vương Nguyên Tôn thấy đối phương còn nhỏ, đ.á.n.h là nhân từ nương tay.

Lưu Thương gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc :

. – đó hỏi: – Tổng cộng bao nhiêu tiền?

Vương Nguyên Tôn liếc Lưu Thương, cuối cùng vẫn , đối với Lưu Thương kiên nhẫn thật thể hiểu .

– Mười tám vạn bảy ngàn? Nhiều . – Lưu Thương lẩm bẩm, Vương Nguyên Tôn ăn mặc cũng giống thể tiêu nhiều như .

Vương Nguyên Tôn:

– Gã họ Vương đ.á.n.h thương bồi thường cho đối phương, bán nhà cũ, nhà là của dì, vì hại vẫn luôn đến đòi bồi thường, cuộc sống dễ dàng.

– Vậy , thì đúng . – Lưu Thương gật đầu, cũng "gã họ Vương bồi thường tiền ngươi gánh ", đại khái hiểu, Vương Nguyên Tôn trả tiền là thể đoạn tuyệt với cha ruột, ai nợ ai.

Vương Nguyên Tôn gầy gò, lưng gánh nặng ngàn cân.

Lưu Thương hiểu trong lòng chua xót, chút đau, :

– Hai chúng cùng trả, chắc là sẽ nhanh thôi.

– Cậu? Liên quan gì đến . – Vương Nguyên Tôn đầu , cố ý lời thô tục.

Lưu Thương dán gần, hì hì:

– Sao liên quan, hai chúng em , cả đời là em .

Vương Nguyên Tôn chút phiền Lưu Thương, nhưng phiền.

Lớp chín sắp lên cấp ba, với thành tích của Lưu Thương thì khó khăn, ngược Vương Nguyên Tôn tuy luôn học - thời gian học, thời gian của Vương Nguyên Tôn đều dùng để kiếm tiền, nhưng thành tích của Vương Nguyên Tôn khá , ở mức trung bình của lớp tám, còn cao hơn Lưu Thương, mỗi ngày trong lớp học, mười mấy hạng.

Lưu Thương thứ hai từ lên.

Cậu hỏi Vương Nguyên Tôn làm , Vương Nguyên Tôn gì, nhưng Lưu Thương hiểu, Vương Nguyên Tôn định học, .

Học sinh dốt Lưu Thương tức giận vô cùng:

– Không thể học, học , làm lỡ cuộc đời của ...

– Cuộc đời của liên quan gì đến ngươi.

– Liên quan đến tớ. – Lưu Thương cứng rắn , đó ở nhà , hỏi , hỏi ba, thành tích kém của thể trường cấp ba nào, tiền tiêu vặt của bao nhiêu, cùng Vương Nguyên Tôn học cùng một trường cấp ba, chu cấp cho Vương Nguyên Tôn học.

Lưu Nhất Nhất: Tiền tiêu vặt của con mười đồng.

Lưu Thương trời sụp đất lở, thậm chí hỏi Hứa Đa Phúc vay tiền.

– Hứa Đa Phúc, thể cho tớ mượn một vạn ?

Hứa Đa Phúc: ?

– Cậu chơi bóng làm hỏng xe ? Hay là đạp xe đụng đường gãy xương? – Hứa Đa Phúc thể tưởng tượng , Lưu Thương mở miệng mượn tiền lớn như . – Cậu đ.á.n.h bạc chứ? Không , tớ bạn cùng lớp , đây thường xuyên đến tiệm net, là nghiện game .

– Không , đều , tớ thật với , đừng cho ba tớ. – Lưu Thương liền kể chuyện của Vương Nguyên Tôn.

Hứa Đa Phúc hiểu, còn chút chua xót, Lưu Thương là , trượng nghĩa, nhưng sẽ vì một bạn mà làm đến mức , thế là còn tranh luận một phen, cảm thấy Lưu Thương bạn mới quên mất bạn từ nhỏ.

Đầu óc Lưu Thương bất ngờ , hỏi : Tớ và Nghiêm Hoài Tân rơi xuống sông, cứu ai , một đòn chí mạng.

Hứa Đa Phúc: ... á khẩu trả lời .

Cuối cùng Lưu Thương chỉ mượn tiền, và Vương Nguyên Tôn còn lối thoát mới - hai đều thể học viện võ thuật, chú Tiểu Mãn giới thiệu, miễn học phí, tiết kiệm tiền, thi đấu còn thể kiếm tiền thưởng.

Quan trọng nhất, làm Lưu Thương chạy trối c.h.ế.t chính là lời của chú Trọng.

Cậu và Vương Nguyên Tôn giống em, thể là yêu, tình nhân, bạn đời.

Đây là câu trả lời Lưu Thương ngờ tới, chạy ngoài, tim đập thình thịch, nhưng ý nghĩ đầu tiên là: Ta tìm Vương Nguyên Tôn, bây giờ gặp Vương Nguyên Tôn, , cuối cùng cũng , thích Vương Nguyên Tôn.

Không thích của bạn bè.

Lưu Thương kịp đạp xe, chạy đến gần học đường, đến tiệm net, nhà nghỉ mà Vương Nguyên Tôn thường đến tìm một , cuối cùng gặp Vương Nguyên Tôn đang ngủ gật ghế dài trong công viên.

Tóc Vương Nguyên Tôn dài, cổ thon dài, trắng, trắng đến mức thể thấy mạch m.á.u bên , rõ ràng vẫn luôn mang cơm cho, nhưng Vương Nguyên Tôn vẫn gầy, gầy trơ xương, màu tóc cũng vàng, nhưng sợi tóc độ bóng.

Cậu đau lòng, yêu đau.

– Vương Nguyên Tôn. – Lưu Thương gọi.

Vương Nguyên Tôn đang ngủ mơ tỉnh dậy, đầu, chút kinh ngạc, Lưu Thương chạy đến đây? Vội vàng như , mặt đỏ bừng, còn nhiều mồ hôi, khỏi trong lòng căng thẳng, thích bất ngờ, biến cố đột ngột, đều thích.

Điều đó cho thấy cuộc sống tồi tệ của sẽ càng tồi tệ hơn.

Lưu Thương vội vàng đến đây sẽ gì?

Nói họ thể cùng học cấp ba? Nói nhà tìm quan hệ cho học ở tỉnh ngoài? Nói hai chúng làm bạn ...

– Vương Nguyên Tôn, tớ thích , thích của bạn bè, là thích của bạn trai, ở bên tớ ? Chúng bây giờ còn nhỏ, nhưng tớ sẽ lớn lên, tớ sẽ gánh vác trách nhiệm, chúng cùng đối mặt với thế giới . – Lưu Thương cực kỳ nghiêm túc và trịnh trọng .

Tai Vương Nguyên Tôn ù , lắc đầu, như thể tất cả đều là đang mơ.

Biến cố đột ngột sẽ chỉ là ác ý, tồi tệ, tuyệt cảnh, bao giờ nghĩ đến còn khả năng - kinh hỉ.

Lưu Thương thấy Vương Nguyên Tôn gì, chút thấp thỏm, nhưng sợ hãi, dù từ chối cũng , tình yêu của dành cho Vương Nguyên Tôn sẽ đổi, cứ làm một viên kẹo cao su bám lấy Vương Nguyên Tôn là , lòng Vương Nguyên Tôn mềm, chừng sẽ đồng ý.

Một năm, hai năm... dù nhiều năm đồng ý, cũng ở bên Vương Nguyên Tôn.

Công viên hoàng hôn, ánh chiều tà nhuộm đỏ chân trời.

Vương Nguyên Tôn mấp máy môi, phát một chữ, trong lúc Lưu Thương còn phản ứng , môi Vương Nguyên Tôn áp sát, hai ngây ngô từng hôn , đây là nụ hôn đầu tiên của hai , miệng và miệng chạm , mềm mại, một lạnh lẽo, một nóng bỏng.

Họ ở bên .

Hai thiếu niên ngượng ngùng, tay chân để , tương lai, sự nghiệp, nhưng sinh dũng khí vô song, giống như một thanh kiếm sắc, cuối cùng tìm một thanh bảo kiếm phù hợp khác, thể chống khó khăn thế giới.

Hai đến học viện võ thuật.

Năm thứ hai, Lưu Thương trả tiền cho Hứa Đa Phúc. Hứa Đa Phúc : Tớ vội, cứ cầm , ngoài, ở nhà tiết kiệm, đường chịu chi...

Sau đó Lưu Thương liền cầm tiền về.

Hứa Đa Phúc đúng.

Vương Nguyên Tôn xong, ngày đó một luyện võ lâu, Lưu Thương đến đón , lải nhải mua quả mơ thích, tươi, nếm thử, chua chua ngọt ngọt, quá chát, ngon, còn quần lót cũng giặt , giặt tay sạch sẽ.

Tai Vương Nguyên Tôn đều đỏ:

– Tớ quên, ý bảo giặt.

– Tớ giặt thì , lẽ đến cái cũng cho tớ giặt. – Lưu Thương lý xong chút sợ hãi. – Tớ thể giặt chứ, cho tớ giặt .

Vương Nguyên Tôn: ...

Làm như giặt quần lót của là chuyện .

Hắn Lưu Thương yêu , yêu .

Lưu Thương và Hứa Đa Phúc chỉ là bạn từ nhỏ.

Sau Vương Nguyên Tôn sẽ thẳng thắn bộc lộ tâm ý của : Ta ghen, tư thế thích, cần ngươi, chỉ ngoài vứt rác giận dỗi bỏ nhà , ngươi làm thương, thỉnh thoảng thô bạo một chút sướng.

Chỉ cần ở bên Lưu Thương, thật sự sướng, kiên định.

Sau đó hai trả hết nợ, thậm chí còn trả thêm theo lãi suất ngân hàng.

Vương Nguyên Tôn và Lưu Thương kết hôn, gia đình riêng, họ thi đấu, du lịch khắp nơi thế giới, đường gặp đủ loại , gặp đủ loại bất ngờ, tự nhiên cũng khó khăn, vấn đề, nhưng hai ở bên giải quyết .

Ở bên ngoài lâu, một ngày Vương Nguyên Tôn :

– Tớ nhớ nhà.

Thế giới bên ngoài rộng lớn, phong cảnh đột nhiên chán, trở về nhà của và Lưu Thương.

– Vậy về nhà thôi, tớ cũng nhớ nhà, nhớ cái giường nhà , còn tiệm bánh ngọt thích ăn món mới , còn , con ch.ó nhà Hứa Đa Phúc sinh con , thích ? Chúng chọn một con. – Lưu Thương .

Vương Nguyên Tôn:

– Vậy chọn con giống .

– Ha ha ha, thấy tớ đáng yêu chứ gì.

– Đồ ngốc.

– Vương Nguyên Tôn thích đồ ngốc.

– Ừ, thích tên ngốc Lưu Thương .

– Tớ cũng yêu , Vương Nguyên Tôn.

Rất yêu, yêu.

Tớ cũng yêu , Lưu Thương.

【 Lời tác giả 】

Tiểu Lưu và tiểu Vương kết thúc

-

Vượng Vượng của chúng ở hiện đại cũng nuôi một chú ch.ó nhỏ [Vượng nhãi con thích ch.ó con][mắt tình yêu][mắt tình yêu][mắt tình yêu]

Loading...