Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 156: Phiên Ngoại 34 - Lời Thề Túc Mã Quan, Tình Yêu Bất Diệt
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:57:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm Ninh Võ thứ 26, Túc Mã Quan, mùa hạ.
Tộc Hách Liên, tộc Khải đột kích, thực là mấy trận chiến nhỏ. Đại Thịnh nghỉ ngơi dưỡng sức hơn mười năm, binh hùng tướng mạnh, đặc biệt là Lưu gia quân ở Túc Mã Quan dù ngừng chiến mấy chục năm, cũng ngày ngày thao luyện quân đội, dám lơ là.
Thế trận như , cần nhiều, chắc chắn là đại thắng.
Lưu Phiếu nhậm chức chủ tướng, Vương Nguyên Tôn làm tả tướng, một là em gái ruột của Lưu Thương, một là yêu của Lưu Thương. Lưu Thương chủ trướng, Lưu Phiếu chỉ cần liếc mắt trai, tiếp tục bàn bạc sa bàn về cách đánh.
Sau khi bàn bạc xong, các tướng lĩnh khác tự giác lui , trong chủ trướng chỉ còn ba .
Đại tướng quân Lưu Phiếu :
– Anh, gì? Anh Nguyên Tôn , hai vợ chồng đừng làm khó em, đại chiến sắp tới, thể làm hỏng uy tín của em.
– ... Em , giống như quấy rối nặng nhẹ ? – Lưu Thương hừ một tiếng, em gái coi thường .
Lưu Phiếu: Anh trai cô chuyện khác cô tin như , nhưng chuyện của Nguyên Tôn, thì đúng là một kẻ "lằng nhằng".
Trước đây "lằng nhằng" đều là những chuyện nhỏ nhặt như hạt vừng hạt đậu, như là mua bánh ngọt cho Nguyên Tôn, vài bước mua loại mặn, còn chuyện chọn bánh cái da chút lỗ thủng xí, ông chủ lấy cho cái hơn.
Ăn cái gì mà chẳng là ăn, đều nhét bụng, quan tâm gì ?
Quần áo vải vóc cũng , loại bền chắc nhưng áo trong là vải mịn mềm mại. Còn kiểu dáng, thể là màu đỏ, màu đen, hoa văn cũng , thể hoa văn rườm rà, tường vân, nếu thật sự thêu hoa văn thì nhất thêu vài chiếc lá là , thể nhiều, nhiều quá .
Lưu Phiếu nên lời, quan trọng nhất là: Anh Nguyên Tôn thực để ý đến những chuyện , chỉ là trai cô đơn phương để ý Nguyên Tôn.
Làm chuyện vô ích.
– Đại tướng quân, nếu việc gì, chúng thần xin lui ? – Vương Nguyên Tôn chắp tay xin chỉ thị đại tướng quân.
Trong quân doanh, xưng hô theo quân chức.
Lưu Phiếu thực xem trai gì, nhưng Nguyên Tôn da mặt mỏng, bên ngoài thích để lộ tình cảm, thế là dậy, tiễn hai :
– Được. – Cô tiễn xong trai, đến cửa trướng, còn .
Lưu Thương:
– ? Sao cứ mãi thế, chuyện gì thì đại tướng quân.
Lưu Phiếu: ...
– Anh thật sự việc gì ? Em tưởng đến đây, chọn thời điểm là tướng trận. – Lưu Phiếu thật sự kinh ngạc.
Lưu Thương:
– Nói gì thế, em thể làm hỏng uy tín của em, thể tướng trận, lặp lặp . Dù là trận chiến nhỏ cũng nghiêm túc đối phó, thể thiếu cảnh giác... – Hắn Vương Nguyên Tôn, thấy vẻ mặt Vương Nguyên Tôn khẳng định, liền càng nghiêm túc : – Ta tin các tướng sĩ Túc Mã Quan, cũng tin năng lực của đại tướng quân, .
Thế là Lưu Thương cùng Vương Nguyên Tôn sóng vai khỏi chủ trướng.
Lưu Phiếu: ...
Hóa chuyến trai cô thật sự chỉ đơn thuần đến đón ?
Lưu Thương và Vương Nguyên Tôn thẳng về phía doanh trướng, hai sóng vai mà chuyện. Đã là trung niên, hai trông trầm hơn nhiều. Dọc đường tiểu binh gặp thì gọi Vương tướng quân, Lưu tướng quân, hai gật đầu, mãi cho đến khi trướng của Vương Nguyên Tôn.
– Hôm nay ngươi đến tìm chuyện gì? – Vương Nguyên Tôn trướng hỏi.
Lưu Thương Vương Nguyên Tôn, rõ ràng hai đều ba mươi ba tuổi, Túc Mã Quan khổ hàn, gió sương như d.a.o cắt lạnh thấu xương, nhưng khuôn mặt Vương Nguyên Tôn vẫn đổi nhiều, đôi mắt như lạnh, mày mắt như d.a.o khắc, lạnh lùng xinh .
Rõ ràng nhiều năm, nhưng thế nào cũng đủ.
– Gì? Ngươi gì? – Lưu Thương mê mẩn, quên mất câu hỏi, thấy Vương Nguyên Tôn nhướng mày, dường như đoán vấn đề, vội vàng : – Không việc gì, chỉ đến xem ngươi thôi.
Vương Nguyên Tôn nhẹ nhàng tiến lên, hôn lên môi Lưu Thương.
Lưu Thương đầu tiên là sững sờ, phản ứng , nụ hôn của Vương Nguyên Tôn nồng nhiệt.
Người trong lòng nóng, nóng, mới thể chạm đến, nhưng cánh cửa đó đúc bằng băng ngàn năm, bình thường cả đời cũng thể trộm một góc bên trong.
Lưu Thương .
Cho nên Vương Nguyên Tôn chủ động, nhiệt tình, che giấu d.ụ.c vọng, tình cảm, sự ỷ của - chỉ thể hiện với một Lưu Thương.
Hai chút thở dốc, còn chút động tình.
Vương Nguyên Tôn kìm nén , mắt Lưu Thương, :
– Quân doanh cấm dục, đợi trở về.
Lưu Thương Vương Nguyên Tôn động tình, cũng nhịn đến khó chịu, nhưng buông tay đang ôm eo Vương Nguyên Tôn, thà nhịn khó chịu cũng buông tay, cứ ôm như , từ từ vuốt ve.
– Eo mềm. – Vương Nguyên Tôn .
Lưu Thương: Sắp nhịn nổi .
Vương Nguyên Tôn :
– Ngươi đừng buông , sờ thêm chút nữa.
– Ừm.
Cơ thể Vương Nguyên Tôn tê dại, chịu đựng thêm một bước nữa, đầu óc vô cùng tỉnh táo, l.i.ế.m môi, :
– Đợi thắng trận, đến con mương trong núi.
– Nơi đó cứng, là đá lớn.
– Vậy thì lưng ngựa.
– Ngươi sợ ngựa động làm ngươi càng khó chịu.
Vương Nguyên Tôn hồi tưởng , :
– Quá sâu.
– Vậy ...
– Đi thôi. Đều khó chịu. – Chỉ là quá cực hạn khiến chút chịu nổi, nhưng .
Lưu Thương lập tức đổi ý:
– Đến lúc đó mang theo chăn đệm.
– Ừm.
Một lúc , Vương Nguyên Tôn hỏi:
– Cánh tay ngươi thế nào ?
– Ngươi về nó sẽ khỏi, thể ôm ngươi lên ngựa.
– Vậy ngươi dưỡng thương cho , ngươi ôm .
Lưu Thương ừ một tiếng, hai dám hôn nữa, sợ nhịn , chỉ thể cạnh , dựa sát , cách lớp quần áo dán như để giải khát.
Trước trận chiến với hai tộc , vốn dĩ Lưu Thương và Vương Nguyên Tôn cùng trận, hai như hình với bóng. Chỉ là một tháng , đứa trẻ trong nhà nghịch ngợm leo cây lên nóc nhà, vô ý ngã xuống, Lưu Thương trong lúc cấp bách đỡ , cánh tay gãy.
Thương gân động cốt một trăm ngày, huống chi là cánh tay cầm thương.
Lưu Thương còn để ý, , tĩnh dưỡng mười ngày nửa tháng vẫn thể cầm thương trận.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Sau đó Vương Nguyên Tôn lạnh lùng liếc một cái.
Lưu Thương: ...
– Vậy...
– Ta . – Vương Nguyên Tôn .
Lưu Thương đối mặt với khuôn mặt của Vương Nguyên Tôn, Vương Nguyên Tôn vẫn như cũ - biểu cảm gì, lạnh lùng, nhưng Lưu Thương thể từ khuôn mặt lạnh lùng đó , Vương Nguyên Tôn thật sự vui.
– Vậy , ở nhà dưỡng thương. – Lưu Thương đổi ý.
Khuôn mặt của Vương Nguyên Tôn vui vẻ hơn một chút.
Sắp đ.á.n.h trận, nhưng thể trận, chỉ thể ở hậu phương, đối với một kẻ vũ phu thô lỗ mà đó là sống bằng c.h.ế.t, nhưng Lưu Thương cũng khó chịu như .
Bởi vì Vương Nguyên Tôn lo lắng cho cơ thể .
Lưu Thương chút vui, nhưng vẫn yên tâm về Vương Nguyên Tôn, Vương Nguyên Tôn võ nghệ siêu quần, lợi hại, đầu óc cũng thông minh, linh hoạt hơn , nhưng vẫn lo lắng, thể lo lắng.
Thế nên cánh tay thương cũng chạy đến quân doanh.
Vương Nguyên Tôn , nhắc đến chiến trường, câu chữ đều "trở về", một lúc lâu , Vương Nguyên Tôn :
– Lưu Thương, nghĩ , nếu ngươi c.h.ế.t trận, cũng c.h.ế.t.
– Ngươi gì . – Lưu Thương vuốt ve eo Vương Nguyên Tôn, tay dừng , mặt đen .
Vương Nguyên Tôn liếc Lưu Thương, Lưu Thương đây là ý "tiếp tục", liền tiếp tục từ từ sờ eo Vương Nguyên Tôn. Vương Nguyên Tôn về phía xa, tấm rèm cửa màu sắc loang lổ bong tróc thành màu gì.
– Ta vốn dĩ c.h.ế.t trong đêm đó. – Vương Nguyên Tôn thấp giọng .
Mùa xuân năm Ninh Võ thứ bảy, đêm mười lăm tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-156-phien-ngoai-34-loi-the-tuc-ma-quan-tinh-yeu-bat-diet.html.]
Tay Lưu Thương khựng , mặt càng đen hơn, mày nhíu , tay chuyển sang chân Vương Nguyên Tôn. Cái chân đó đến bây giờ vẫn nhớ rõ, góc độ đó, giống như t.h.i t.h.ể c.h.ế.t, khỏi đau như d.a.o cắt.
– C.h.ế.t trận đáng sợ, Lưu Thương ngươi , tướng sĩ c.h.ế.t trận sa trường là mệnh của chúng .
Lưu Thương qua, nhưng xưa khác nay khác, hoặc là c.h.ế.t đáng sợ, nhưng thấy Vương Nguyên Tôn c.h.ế.t trận, nếu, nếu thật sự ngày đó, cũng sống nổi.
– May mà Lưu Vanh ở nhà. – Lưu Thương thấp giọng lẩm bẩm.
Tim Vương Nguyên Tôn thắt , ý trong lời , Lưu Vanh là đứa trẻ mồ côi họ nhận nuôi, nếu họ đều c.h.ế.t, Lưu Vanh còn nhà chăm sóc, cũng vướng bận.
Người nhà...
Người của Lưu Thương, bây giờ cũng là nhà của .
Đại Thịnh một địch hai, từ mùa xuân đ.á.n.h đến mùa hè kết thúc.
Lưu Thương ở quân doanh lòng nóng như lửa đốt, tin tức từ tiền tuyến, nhưng sửa thói đây - quý trọng cơ thể , cảm thấy bệnh vặt cần uống thuốc, thể chịu .
Lúc , cánh tay Lưu Thương nẹp gỗ, dùng vải buộc cổ, ngủ cũng đè lên cánh tay , ngày thường ăn cơm đều đổi tay, dùng thìa ăn, cánh tay thương chịu một chút trọng lực nào.
Huống chi là luyện võ, cũng bỏ, tạm thời luyện.
Đợi Vương Nguyên Tôn trở về, ôm Vương Nguyên Tôn lên ngựa.
...
Tháng chín, chiến sự báo thắng lợi, Đại Thịnh đại thắng, tộc Hách Liên, tộc Khải đầu hàng. Ngày đại quân trở về, Lưu Thương cưỡi ngựa chạy mười dặm đón, trong đám , lưng ngựa, liếc mắt một cái thấy Vương Nguyên Tôn.
Áo giáp bụi bặm, chút hư hỏng còn vết thương, tóc rối bù, nhưng vẫn hấp dẫn như cũ.
Sau đó đại quân dàn xếp, còn về Thịnh Đô khánh công, những chuyện đều vội.
Lưu Thương tự lau tắm rửa cho Vương Nguyên Tôn, da Vương Nguyên Tôn trắng, như ngọc, dù ở Túc Mã Quan mấy năm cũng phơi đen, chỉ là cởi quần áo sẽ thấy da bên càng trắng hơn, liền mặt Vương Nguyên Tôn thực cũng "phơi đen".
– Chỗ sẹo mới ? – Lưu Thương phát hiện.
Vương Nguyên Tôn dựa bồn tắm nhắm mắt.
Lưu Thương lải nhải:
– Sao ? Ai làm ngươi thương?
– C.h.ế.t . – Vương Nguyên Tôn đáp.
Lưu Thương vuốt ve vết thương, chút đau lòng:
– Ta bôi t.h.u.ố.c cho ngươi...
– Đã đóng vảy bôi t.h.u.ố.c gì nữa. – Vương Nguyên Tôn mở mắt , cần đầu cũng Lưu Thương là một bộ "đau lòng ngốc nghếch", chỉ là một vết sẹo nhỏ, khỏi , còn sờ mó quan tâm gì nữa...
Lưu Thương chính là quan tâm, quan tâm .
Yết hầu Vương Nguyên Tôn chuyển động, đè giọng xuống, vẫn vẻ mặt lạnh nhạt :
– Lưu Thương, cởi quần áo lăn đây.
– Bốn tháng.
– Nhanh lên.
Lưu Thương như một tiểu binh, nhận mệnh lệnh của tướng quân, tiên bản năng tuân theo mệnh lệnh, cởi quần áo, miệng :
– Ta Lưu Phiếu các ngươi đường trở về ngủ ngon, là ngủ ?
– Làm . – Vương Nguyên Tôn lời thô tục.
Lưu Thương bồn tắm.
Nhiệt độ phòng tắm tăng lên, sương mù bao phủ, thấy rõ ai với ai, hai quấn quýt bên , Vương Nguyên Tôn đè nén tiếng thở, Lưu Thương cũng đè nén, hai làm chuyện ít khi la lớn, Vương Nguyên Tôn chỉ lúc cực hạn, sẽ từ trong cổ họng tiết một tia thở dốc.
Lưu Thương xong như ăn t.h.u.ố.c bổ thập đại bổ.
Khắc chế mà nóng bỏng.
Đây là Vương Nguyên Tôn.
Sau đó hai còn thực hiện "lời hứa", đến con mương trong núi. Lần đó mưa to hai một lầy lội tìm nơi trú mưa trong núi, vô tình một ngôi miếu sơn thần, tường miếu khắc duyên cớ của ngôi miếu , gió sương ăn mòn loang lổ.
Miếu Sơn Thần đổ nát, ai đến.
Lưu Thương một nửa, vị thần trong miếu cảm động, đem chăn đệm và đồ ăn của chia một nửa cho miếu thần, lau chùi tượng thần, chỉ là càng lau càng bẩn, tượng đất lâu ngày tu sửa rơi vụn đất.
Hắn dám chạm .
– Miếu thần nương nương đừng trách, hai chúng mượn nơi trú mưa, ý quấy rầy ngài. – Lưu Thương còn cúi đầu chào.
Vương Nguyên Tôn một bên, lúc cảm thấy Lưu Thương ấu trĩ, ấu trĩ chút đáng yêu, tấm lòng son sắt, đây là thứ .
Lòng lạnh cứng như sắt, còn tàn nhẫn, độc ác.
Hai chia sẻ đồ ăn còn trong miếu, một ít lương khô và bánh ngô.
Lưu Thương một vòng, nhặt một ít củi đốt lửa hong quần áo cho Vương Nguyên Tôn, thấy Vương Nguyên Tôn ăn bánh ngô khô khốc, liền lẩm bẩm:
– Ta ngoài xem con gà nào .
– Ta đói.
– Ta tìm, ngươi đừng động.
Kết quả lâu , Lưu Thương thật sự xách một con gà về, vận may , ngoài bao lâu gặp, xử lý xong, nướng gà miếu, còn mang theo muối, rắc một chút muối thơm.
Đùi gà, cánh gà đều là của Vương Nguyên Tôn, Vương Nguyên Tôn thích ăn cái .
Vương Nguyên Tôn lắc đầu ý là ăn hết nhiều như .
Lưu Thương , đầu đem một cái cánh gà đùi gà đặt mặt miếu thần nương nương.
Vương Nguyên Tôn: ...
– Ngươi tin cái đến ? – Ý là gọi Lưu Thương ăn.
Lưu Thương :
– Gặp , chúng mượn chỗ trú mưa, gì thì cúng nấy. – Hắn đầu hì hì. – Ta ngươi thương , gặm chỗ khác là , cũng ăn , kén chọn.
Vương Nguyên Tôn mặt , cuối cùng "ai thương ngươi" loại lời .
Hắn thật sự thương Lưu Thương.
Vợ chồng son bên đống lửa sưởi ấm, bên ngoài mưa tí tách lớn, nhưng hai ăn no lười vận động, liền nghỉ ngơi ở đây một lát. Lưu Thương dựa sát Vương Nguyên Tôn, hai chuyện, đợi đến chạng vạng, mưa tạnh .
Lưu Thương mặc áo khoác cho Vương Nguyên Tôn , quần áo đều hong khô.
Vương Nguyên Tôn tự mặc, Lưu Thương liền buông tay, về phía miếu thần nương nương, chắp tay n.g.ự.c cúi đầu:
– Quấy rầy quấy rầy, chúng đây.
Nói xong, Lưu Thương cũng , nhắm mắt cầu nguyện.
Vương Nguyên Tôn mặc xong quần áo thấy Lưu Thương vẻ mặt thành kính cầu nguyện cũng thúc giục, liền đó chờ, tin chuyện , nhưng ngẩng mắt về phía miếu thần nương nương, tượng đất loang lổ hư hỏng, thần tượng cao cao tại thượng, vẫn lộ vài phần từ bi thương dân.
– Lưu Thương, ngươi ước gì ?
Lưu Thương sẽ lừa Vương Nguyên Tôn, :
– Ta mong miếu thần nương nương phù hộ ngươi thể khỏe mạnh, nếu thể, Lưu Thương và Vương Nguyên Tôn đời đời kiếp kiếp làm vợ chồng...
Hắn đến đây dừng , về phía miếu thần nương nương, bổ sung:
– Ta còn hy vọng nếu kiếp , cha Vương Nguyên Tôn thể yêu thương Vương Nguyên Tôn nhiều hơn một chút, để Vương Nguyên Tôn vui vẻ lớn lên, dù là kẻ ngốc cũng .
Lưu Thương nghĩ, ước nguyện đổi một chút, thể tham lam chiếm hết, như sẽ linh, hoặc là "báo ứng" gì đều báo ứng lên .
Vương Nguyên Tôn xong về phía miếu thần, thầm nghĩ: Ngươi nếu linh, phù hộ Lưu Thương và Vương Nguyên Tôn đời đời kiếp kiếp làm vợ chồng, cũng cần Lưu Thương biến thành kẻ ngốc, như bây giờ là , đừng giảm phúc báo .
Hắn Lưu Thương là đủ , cần cha yêu thương.
Vương Nguyên Tôn , Lưu Thương tiếc nuối cho , đau lòng cho , nhà, yêu thương nhiều hơn, để vui vẻ, vô lo vô nghĩ lớn lên, một tuổi thơ hạnh phúc.
cần.
Hắn duyên với cha , đời g.i.ế.c cha, hận , đến bây giờ hận cũng yêu, vì điên quên , coi như xa lạ, nợ, đời trả sạch, một đao hai đoạn.
Đời g.i.ế.c chóc quá nặng, dính quá nhiều mạng , nếu ông trời trừng phạt...
Vậy thì phạt thế khổ cực, để đến trả nợ máu. Vương Nguyên Tôn thần tượng, đôi mắt cũng thành kính nghiêm túc: Cầu miếu thần nương nương, phù hộ và Lưu Thương luôn ở bên .
Đời đời kiếp kiếp.
【 Lời tác giả 】
Tiểu Vương và tiểu Lưu nhiều.
Đợi phiên ngoại xong, sẽ thêm một phiên ngoại phúc lợi Hứa Đa Phúc Nghiêm Hoài Tân khôi phục ký ức, cùng Vượng Vượng đón Tết thiếu nhi (miễn phí, yêu cầu tỷ lệ đặt mua 70% để xem miễn phí) [thơm thơm][thơm thơm][thơm thơm]
Chắc là cuối tháng chính thức kết thúc, đến lúc đó sẽ mở truyện mới về ẩm thực của quả phu lang [cầu cất chứa nhé][hoa hồng][hoa hồng][hoa hồng]