Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 153: Phiên Ngoại 31 - Giai Thoại Học Đường Và Lời Tỏ Tình Ngốc Xít

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:57:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

– Bác cả của tớ , bất đắc dĩ lắm mới mặc váy... – Nghiêm Hoài Anh giải thích ngọn nguồn cho đám bạn , bởi vì đám học sinh hư hỏng ở trường tiểu học T.ử Đằng lôi chuyện Tân Tân hồi nhỏ mặc váy nữ nhà vệ sinh nam .

Mấy học đường gần đó, học sinh chuyển cấp lên trung học cơ sở cà khịa . Nghiêm Hoài Tân trai học giỏi, mặc váy giờ đổi đồ nam, giống chủ đề trung tâm của một "nhân vật nổi tiếng".

Học sinh lớp một chút "chuyện phiếm", cô bạn của Nghiêm Hoài Anh liền kể thẳng cho cô bé . Nghiêm Hoài Anh xong suýt nữa tức điên, cô bạn an ủi: Tớ bọn họ , đồn đủ thứ chuyện, tớ thấy bọn họ chỉ ghen tị thôi, em trai nhất khối đấy, còn học vượt lớp, nhỏ hơn chúng nữa.

Ngọn nguồn là thế.

– Hóa .

– Bác cả của lợi hại ?

– Đây đều là mê tín, hại quá.

đó, nếu tớ mà thành tích học tập như Nghiêm Hoài Tân, bố tớ sẽ thưởng cho tớ thế nào nữa!

Nghĩ thôi thấy sướng.

Rõ ràng là một thần đồng, bây giờ thành cái gì .

– Mà cũng , học bá của chúng trông khỏe mạnh, tích cực và cầu tiến.

– Đó là do Hoài Anh chăm sóc em trai đấy.

Nghiêm Hoài Anh , xua xua tay, nghiêm túc :

– Thật đều cảm ơn Hứa Đa Phúc, hồi tiểu học em trai tớ mặc váy nhưng vệ sinh nam, mà ở khu dạy học bên , tớ tiện lắm, đều là Hứa Đa Phúc giúp dẫn đường và trông chừng Tân Tân.

– Thảo nào hai họ thế, còn cùng bàn nữa.

Có một cô bạn nghĩ gì nấy, nhịn :

– Thảo nào bên ngoài đồn hai họ...

– Hả? – Nghiêm Hoài Anh sang.

Cô bạn phản ứng , chút ngại ngùng dám , nhưng tính cách của Nghiêm Hoài Anh, thế nào cũng hỏi cho nhẽ, đành :

– Hồi học kỳ một, hai họ cùng vệ sinh nam, Hứa Đa Phúc dắt bạn gái nhỏ nhà vệ sinh thơm thơm.

Nghiêm Hoài Anh: Phụt.

– Ha ha ha ha ha ha, đầu óc bọn họ đúng là giỏi tưởng tượng thật.

– Tớ, Lưu Thương lớp tám, Hứa Đa Phúc, ba đứa bọn tớ quen từ hồi mẫu giáo, lớn lên cùng , đầu óc Hứa Đa Phúc đơn giản y như Lưu Thương , về học tập, mà là cái não yêu đương đó.

Nghiêm Hoài Anh siêu tự tin.

Hồi họ học tiểu học, trong lớp bạn học ồn ào ai thích ai, nhưng Hứa Đa Phúc lộ vẻ "thôi đừng chuyện vô vị nữa, chúng chơi bóng ", Lưu Thương thì hưởng ứng ngay, lập tức chơi.

Hai tên ngốc. Nghiêm Hoài Anh nghĩ.

– Cậu giận là , trường bên ngoài cũng đang đồn hai họ yêu đấy.

Nghiêm Hoài Anh:

– Không thể nào. Hứa Đa Phúc chỉ coi em trai tớ như em trai thôi.

Tiết thứ ba, Nghiêm Hoài Tân tan học liền gọi Đa Đa. Hứa Đa Phúc lập tức:

– Đi , tiết uống nhiều nước quá cũng vệ sinh.

Hai cùng vệ sinh.

Rõ ràng bây giờ Nghiêm Hoài Tân mặc đồ nam, nhưng thói quen dắt tay vệ sinh vẫn đổi, còn mật hơn cả các bạn nữ trong lớp - các bạn nữ trong lớp tan học cùng vệ sinh là khoác tay .

Hai con trai còn dắt tay.

Các bạn nam khác trong lớp ban đầu cũng trêu chọc, ê a kêu quái dị. Hứa Đa Phúc , những buông tay mà còn giơ tay hai đang nắm lên lắc lắc mặt bạn nam , thẳng thắn lớn:

– Nếu ghen tị thì cũng dắt tay bạn cùng bàn của , bạn cùng bàn của tớ là học bá đấy, ha ha ha ha ghen tị nổi .

– Tân Tân, chúng !

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nghiêm Hoài Tân theo Đa Đa, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn, tâm trạng .

Hứa Đa Phúc đường còn lẩm bẩm:

– Bọn họ ghen tị quan hệ của chúng , chúng thể chia rẽ , tớ thấy chính là đào góc tường nhà tớ, cùng !

– Anh Đa Đa, ngoài em cùng ai cả. – Nghiêm Hoài Tân .

Hứa Đa Phúc đầu , nở nụ tươi:

– Tân Tân ngoan, nghĩa khí!

Kỳ thi cuối kỳ lớp bảy, Nghiêm Hoài Tân nhất khối, hơn nữa còn hơn thứ hai tới 90 điểm. Thành tích của Hứa Đa Phúc cũng , thi giữa kỳ thứ 13 khối, thi thứ 8.

Nghiêm Hoài Anh chút thụt lùi, xuống hạng 15, lùi 5 hạng so với .

Còn Lưu Thương, Lưu Thương tham gia hoạt động của hội bạn.

– A a a a a đáng ghét, chắc chắn là gần đây tớ lơ là quá, , nghỉ đông tớ học thêm, thể ngoài dạo phố, chơi, xem TV, bỏ hết bỏ hết. – Nghiêm Hoài Anh hạ quyết tâm, từ bỏ các hoạt động giải trí.

Lưu Thương:

– Nghỉ đông tớ hẹn Vương Nguyên Tôn xem thi đấu.

Hứa Đa Phúc vui vẻ, tiến bộ:

– Vậy tớ với Tân Tân nếu chơi sẽ gọi các .

Hai đều tỏ vẻ cả.

Nghỉ đông.

Hứa Tiểu Mãn thành tích của con trai thì tự hào vô cùng, kéo tay Trọng Thành :

– Ôi chao nhà chúng một thần đồng nhỏ, Đa Đa là thần đồng nhỏ!

Trọng Thành: ...

Hứa Đa Phúc ở bên cạnh vẻ mặt "khiêm tốn khiêm tốn", nhưng thực tế khóe miệng nhịn , đuôi cũng sắp vểnh lên trời, đó một đầu ngã lòng A cha:

– A cha, nghỉ đông chúng chơi , mang cả Tân Tân nữa! Con cùng bàn với em xong, thành tích học tập tăng vùn vụt đều là nhờ em giúp, trong lớp con còn đào góc tường nhà con, hừ hừ, con hỏa nhãn kim tinh, thể mắc bẫy .

! Đa Đa nhà chúng thông minh như chắc chắn lừa. – Hứa Tiểu Mãn gật đầu lia lịa.

Chuyến du lịch nghỉ đông, một tuần Trọng Thành đề nghị. Công ty họ một đối tác kinh doanh mở một khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, mới khai trương nửa năm, các bể tắm nước nóng đều sạch sẽ. Ông chủ khu nghỉ dưỡng đó với tổng giám đốc Trọng là cố ý để một sân riêng, hoan nghênh tổng giám đốc Trọng đến chơi.

Trọng Thành nhắc tới, Hứa Tiểu Mãn liền đồng ý ngay, sẽ mang Đa Đa cùng.

Trọng Thành: ... Cũng thôi.

cũng là con ruột, thể thật sự bỏ Hứa Đa Phúc .

Thế là hoạt động của cặp đôi biến thành chuyến du lịch ấm áp của gia đình. Nếu mang theo Hứa Đa Phúc, thì cũng ngại mang thêm một đứa trẻ nữa, tiểu Nghiêm cũng là nhà, mang theo luôn. Hứa Tiểu Mãn còn hỏi hai nhà , nhưng nhà họ Nghiêm và nhà họ Lưu đều kế hoạch riêng.

Cả kỳ nghỉ đông, Hứa Đa Phúc mang theo sách bài tập, máy chơi game, còn mang cả xe đạp. Trọng Thành :

– Qua đó chắc là xe, bên đó trong núi, xe tham quan tiện hơn.

– Vậy mang nữa.

Hứa Đa Phúc còn thu dọn hành lý cho Nghiêm Tân Tân, sợ Tân Tân ngại dám mang đồ, liền bên giường Nghiêm Hoài Tân, thấy cái gì cũng nhét cho Nghiêm Tân Tân.

Nhà Nghiêm Hoài Tân đơn giản, dọn dẹp sạch sẽ, ngoài sách nhiều thì đồ chơi gì, nhưng một cái hộp đặt ở vị trí giữa kệ sách, trong tầm tay với. Cái hộp đó , còn chút dấu vết, lớp sơn đó bong một ít, rõ ràng là thường xuyên chạm và lau chùi.

– Tân Tân, cái của em là gì ? – Hứa Đa Phúc tò mò.

Nghiêm Hoài Tân đang dọn quần áo, đầu thấy, khóe miệng cong lên, :

– Anh Đa Đa mua cho em.

– Hả? Anh mua cho em cái khi nào? – Hứa Đa Phúc nhớ cái hộp , tự nhiên duỗi tay ôm xuống. – Mở ?

– Được ạ.

Hứa Đa Phúc mở , bên trong là kẹp tóc, dây thun, hình dán đủ màu sắc hình dạng. Cậu lập tức nhớ là cái gì, đúng là mua, thấy mấy cái kẹp nhỏ liền nhớ hồi mẫu giáo của .

Nghiêm Hoài Tân dọn hành lý nữa, đây cùng xem, cầm lấy một cái kẹp nhỏ hình nơ bướm màu hồng:

– Cái đầu tiên Đa Đa mua cho em.

– Anh nhớ . – Hứa Đa Phúc cầm cái kẹp nhỏ màu vàng tiện tay kẹp lên tóc . – Cái là cái thứ hai.

Mấy cái đều là tiền tiêu vặt của mua đấy!

Lúc về, Hứa Đa Phúc quên tháo cái kẹp nhỏ màu vàng đầu xuống, Trọng Thành và Hứa Tiểu Mãn thấy cũng gì. Hứa Đa Phúc đội cái kẹp nhỏ xe, và Nghiêm Tân Tân hàng , Ba ba lái xe, A cha ghế phụ.

Xuất phát.

Lúc đến nơi, trời khuya, nhân viên tiếp tân cứ Hứa Đa Phúc mãi. Hứa Đa Phúc còn tự mãn, với Nghiêm Tân Tân:

– Sao cứ tớ mãi thế, thấy tớ trai ?

– Chắc là thấy cả hai chúng đều trai.

Nghiêm Hoài Tân một cái, duỗi tay sờ sờ tóc Đa Đa, gỡ kẹp tóc xuống.

Hứa Đa Phúc: ...

A a a a a.

Cậu nổi điên.

– Em đội cái cả đường, nhắc em?

Hứa Tiểu Mãn:

– A cha còn tưởng con trải nghiệm cảm giác hồi nhỏ của tiểu Nghiêm.

Trọng Thành:

– Cá tính, tôn trọng.

Hứa Đa Phúc: ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-153-phien-ngoai-31-giai-thoai-hoc-duong-va-loi-to-tinh-ngoc-xit.html.]

Thôi .

A cha , Hứa Đa Phúc thu cơn điên , mới đội một lúc, chỉ lạ tò mò , còn Nghiêm Tân Tân đội mười năm.

– Tân Tân, kẹp lên đầu cho , sẽ đội suốt cả chuyến !

Đáy mắt Nghiêm Hoài Tân chút nước, Đa Đa tại đột nhiên đội cái .

Anh Đa Đa thật sự , , còn quan tâm và coi trọng .

Lên lớp tám, Hứa Đa Phúc vỡ giọng cao lên vùn vụt, giọng như vịt đực, liền thích chuyện, vì Lưu Thương con heo đó sẽ nhạo , còn biến thành con vịt cục tẩy, chính là con vịt xe ba bánh hồi mẫu giáo của .

Hứa Đa Phúc: ...

Lưu Thương thật ấu trĩ.

Có lẽ vì nhạo Hứa Đa Phúc mà gặp báo ứng, mấy ngày Lưu Thương cũng biến thành vịt đực.

Hứa Đa Phúc cạc cạc cạc.

Lưu Thương: ...

Năm đó, trong lớp vài bạn lén lút yêu đương, thành tích lúc lúc . Thành tích của Hứa Đa Phúc định, lên hạng 6, thành tích của Nghiêm Hoài Tân vẫn vững vàng ở vị trí thứ nhất, còn Nghiêm Hoài Anh khi từ bỏ các hoạt động giải trí, thành tích tiến bộ vượt bậc lên hạng ba.

Chủ nhiệm lớp:

– Lớp chúng , cũng chỉ ba em là cô yên tâm, một lòng vì học tập, đều học tập theo các em.

Nghiêm Hoài Tân cụp mắt xuống, che giấu tâm tư của .

Tại , vẫn cao lên.

Anh Đa Đa mười ba tuổi vỡ giọng cao lên, bây giờ mười một tuổi, sắp , sắp .

Chớp mắt đến lớp chín, Hứa Đa Phúc cao 1m72, thành một trai cao lớn. Lưu Thương còn cao hơn, gần 1m8. Họ cùng bàn bạc, Lưu Thương học viện võ thuật, đây là chú Tiểu Mãn giới thiệu cho .

Học viện võ thuật lớn, nhưng tuyển sinh ít, năng khiếu võ thuật, cần thư giới thiệu.

– Chú Tiểu Mãn, chú thể giới thiệu thêm cho bạn của cháu ? Cậu cũng lợi hại, năng khiếu võ thuật, cảnh nhà , nhiều tiền... – Lưu Thương vội vàng giải thích.

Hứa Tiểu Mãn tủm tỉm:

– Đừng vội Tiểu Thương, cháu dẫn đến đây, chú xem xem.

Ông hình như đoán bạn của Lưu Thương là ai.

Hứa Đa Phúc chút vui, cảm thấy Lưu Thương "trọng sắc khinh bạn":

– ... Hình như cũng đúng, Vương Nguyên Tôn đó hơn một chút, nhưng cũng là bạn bè. Lưu Thương đúng là đồ con heo, rõ ràng chúng quen lâu hơn, với Vương Nguyên Tôn như , còn cùng học viện võ thuật, học cấp ba ?

– Tớ học dốt, học cấp ba cũng chỉ là chơi bời.

Hứa Tiểu Mãn nghiêm túc sửa :

– Đa Đa, học viện võ thuật cũng học văn hóa, cũng là bằng cấp ba, chỉ là trọng điểm học cổ võ, cũng thể thi đại học.

– Xin A cha, con kỳ thị học viện võ thuật, con chỉ là tức giận Lưu Thương với Vương Nguyên Tôn như . Mới quen hơn hai năm, chúng là quen từ nhỏ! – Hứa Đa Phúc càng càng tức.

Hứa Tiểu Mãn một cái, tình bạn của trẻ con ông tham gia thảo luận.

Lưu Thương ở bên cạnh hừ hừ :

– Vậy chúng cùng lớn lên, tớ với Nghiêm Hoài Tân rơi xuống sông, cứu ai , trả lời ngay suy nghĩ, trả lời ngay bây giờ.

Hứa Tiểu Mãn: Ha ha ha ha ha.

– Cậu trả lời , hừ hừ, Hứa Đa Phúc tớ ngay mà, chúng cùng lớn lên còn phân biệt đối xử. – Lưu Thương đắc ý.

Xem Hứa Đa Phúc còn gì để .

Hứa Đa Phúc: ... Lưu Thương con heo thông minh !

– Vậy Tân Tân nhỏ hơn, thể lực , cứu Tân Tân cứu .

– Ha, tớ tự bơi lên .

Hứa Đa Phúc:

– Cậu chính là thiên vị Vương Nguyên Tôn.

– Vậy còn thiên vị Nghiêm Hoài Tân .

– Nghiêm Hoài Tân giống, em là chúng quen từ nhỏ, còn là em trai.

– Vậy Vương Nguyên Tôn cũng giống, Vương Nguyên Tôn với tớ nhất kiến như cố, bọn tớ cũng là bạn .

– Căn bản bạn , một hai năm như . – Hứa Đa Phúc lẩm bẩm.

– Không bạn thì là gì? Ai một hai năm thể làm bạn .

Hứa Đa Phúc: "..." Lại .

Không bạn thì còn thể là gì.

Trọng Thành , một câu trúng tim đen:

– Có thể là tình nhân, yêu, bạn đời.

Hứa Đa Phúc càng kinh ngạc về phía Lưu Thương, đó im lặng, chẳng lẽ thật sự trúng , Lưu Thương trọng sắc khinh bạn?!

Mặt Lưu Thương đỏ bừng, đỏ như sắp chảy máu, ấp úng phản bác một chữ, cuối cùng chạy khỏi nhà họ Hứa, còn với chú Tiểu Mãn:

– Ngày mai cháu dẫn Vương Nguyên Tôn đến ạ.

Hứa Tiểu Mãn qua cửa với Lưu Thương trong sân:

– Được, ngày mai chú ở nhà chờ các cháu.

Hứa Đa Phúc sờ cằm:

– Lưu Thương vấn đề, chẳng lẽ thật sự Ba ba trúng ?

Trọng Thành: ...

Không chỉ Lưu Thương vấn đề, Hứa Đa Phúc ngươi bây giờ vấn đề mà tự . Có lẽ thẳng , thật là tiểu Nghiêm còn nhỏ tuổi ý khác với Hứa Đa Phúc, Hứa Đa Phúc bây giờ còn ngây ngô.

Lên lớp chín, Hứa Đa Phúc, Nghiêm Hoài Tân, Nghiêm Hoài Anh tuyển thẳng lên khối cấp ba của trường, còn Lưu Thương xách hành lý cùng Vương Nguyên Tôn đến học viện võ thuật Thần Hoài ở phía nam.

Người bạn lớn lên từ nhỏ sắp xa ...

– Dừng, nghỉ đông tớ về . – Lưu Thương từ chối sướt mướt, bây giờ đặc biệt mong chờ đến học viện võ thuật học tập vui vẻ, chứ cấp ba lãng phí thời gian.

Hứa Đa Phúc: Bĩu môi.

– Con lớn giữ , cút cút , Vương Nguyên Tôn quên bạn .

Lưu Thương đối mặt với lời chua ngoa của Hứa Đa Phúc, thẳng thừng:

– Cậu cứu Nghiêm Hoài Tân .

– ? – Nghiêm Hoài Tân tò mò sang, cứu .

Hứa Đa Phúc hiểu mặt đỏ bừng, duỗi tay bịt miệng Lưu Thương, luống cuống. Lưu Thương vui mừng khôn xiết, miệng rộng oang oang kể rõ ràng. Hứa Đa Phúc: ...

Mặt Nghiêm Hoài Tân đỏ bừng, mắt sáng lấp lánh, giấu niềm vui.

– Anh Đa Đa, em thích .

Hứa Đa Phúc đối với điều , căn bản nghĩ đến phương diện đó, đỏ mặt giả vờ tùy tiện :

– Anh cũng thích em, Nghiêm Tân Tân.

Nghỉ đông lớp mười, Lưu Thương về, vì Vương Nguyên Tôn nhiều tiền, địa phương làm thêm nghỉ đông, tiền mua vé máy bay. Lưu Thương trong điện thoại , cũng làm thêm nghỉ đông.

Nhà họ Lưu thật tiền, cần Lưu Thương làm thêm kiếm tiền.

Hứa Đa Phúc đoán ngay, Lưu Thương tại đó.

– Cậu chắc chắn là vì Tôn Tôn của .

Lưu Thương xoạch một tiếng cúp điện thoại, xoa xoa vành tai đỏ bừng, Hứa Đa Phúc đúng là bà tám, đoán trúng đó.

Học kỳ hai lớp mười, Nghiêm Hoài Tân cuối cùng cũng vỡ giọng và cao lên, đau nhức vì phát triển.

Hứa Đa Phúc là từng trải, mỗi ngày mang sữa bò cho Tân Tân, còn canxi bổ sung, đến giờ tan học liền kéo Tân Tân cùng các bạn trong lớp đ.á.n.h một trận bóng rổ, như sẽ cao lên, Tân Tân thật sự cao lên.

Đến nghỉ đông lớp mười một, năm nay nghỉ đông sớm.

Hứa Đa Phúc gọi điện cho Lưu Thương:

– Nghỉ đông lúc tớ sinh nhật, về ?

– Về. – Lưu Thương khẳng định, : – Cậu tổ chức tiệc sinh nhật ? Tớ thể mang theo Vương...

– Mang mang mang, mang Tôn Tôn của theo. – Hứa Đa Phúc dứt khoát .

Năm nay Hứa Đa Phúc 17 tuổi, Nghiêm Hoài Tân 15 tuổi, Hứa Đa Phúc vẫn cao hơn Nghiêm Hoài Tân.

– Đa Đa sinh nhật mời bao nhiêu bạn?

Hứa Đa Phúc bẻ ngón tay đếm, cũng nhiều . Hứa Tiểu Mãn , khỏi :

– Vậy tổ chức ở nhà, ngoài, ngoài A cha cho con tiền...

– Tổ chức ở nhà thì ?

Hứa Tiểu Mãn xoa xoa tay chút hưng phấn:

– A cha bếp cho con!!!

Bên cạnh đang làm việc, Trọng Thành ngẩng đầu lên khỏi màn hình laptop, về phía Tiểu Mãn.

Tiểu Mãn, đang, , cái, gì!

【 Lời tác giả 】

Trọng Thành, xắn tay áo, xào hai món ăn đúng [dấu chấm hỏi][dấu chấm hỏi][dấu chấm hỏi]

Loading...