Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 152: Phiên Ngoại 30 - Thế Giới Hai Người Và Kỳ Nghỉ Hè Tự Do
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:57:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Giống như lúc Hứa Đa Phúc nhà trẻ, A cha mua cho một chiếc xe ba bánh màu xanh lam tay lái gắn con vịt cao su, Hứa Đa Phúc lên cấp hai, học đường cách nhà năm sáu km, thật thể xe buýt, nhưng Hứa Tiểu Mãn vẫn hỏi con trai mua xe .
– Muốn! – Hứa Đa Phúc đáp ứng dứt khoát. – Chúng con , đạp xe , rèn luyện sức khỏe, nhanh hơn.
Xe đạp thể từ cửa nhà, xe buýt thì khỏi khu nhà ở đến trạm xe, đến trường cấp hai cấp ba Ánh Sáng còn bộ vài phút, bằng đạp xe tiện lợi tiết kiệm thời gian.
Trọng Thành:
– Tiểu Nghiêm xe đạp ?
Hứa Đa Phúc kiêu ngạo ưỡn ngực:
– Ba ba xem ba kìa, con là Đa Đa của Tân Tân, đương nhiên là con chở Tân Tân...
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trọng Thành sớm thấy rõ hết thảy, chỉ là lắm miệng hỏi một chút.
Hứa Đa Phúc tự mãn cái gì.
– Con xe đạp ? – Hứa Tiểu Mãn đột nhiên phản ứng , Đa Đa nhà chỉ mới xe ba bánh.
Hứa Đa Phúc tự tin bành trướng:
– Con thông minh như , chắc chắn học nhanh, dễ như trở bàn tay!
Trọng Thành khẽ, đó Hứa Đa Phúc ánh mắt sáng rực Ba ba, Hứa Tiểu Mãn bên cạnh đ.ấ.m vai chồng nhỏ, ý là ý là. Trọng Thành liền mang theo nụ :
– Ta làm Ba ba của Hứa Đa Phúc, kiêu ngạo.
– He he he he. – Hứa Đa Phúc to lớn như chen sô pha, chen chúc cùng hai cha, dựa A cha chen Ba ba. – Có đứa con trai tiểu thần đồng thông minh như con là vui vẻ!
Hứa Tiểu Mãn: Ha ha ha ha ha ha ha.
Lần mua xe đạp, Hứa Đa Phúc cần hai cha cùng, mà là cùng các bạn nhỏ chọn xe, hai cha sảng khoái cho tiền. Lúc Hứa Đa Phúc cửa, Trọng Thành còn :
– Không thì đẩy về, đừng ngã hỏng... xe.
Hứa Tiểu Mãn thật , ngã hỏng xe, mà là sợ Đa Đa ngã hỏng.
Trọng Thành cố ý trêu Đa Đa.
– Hừ hừ, thể! – Hứa Đa Phúc lời tàn nhẫn, ôm tiền tìm bạn bè.
Trẻ con lớn hơn một chút, lúc nhà trẻ Hứa Đa Phúc siêu dính , như một miếng kẹo cao su, cả ngày miệng treo A cha A cha Ba ba Ba ba, kêu ngừng, khi Trọng Thành sẽ trêu một câu, nhưng hai cha trong lòng sẽ cảm thấy phiền.
Mọi chuyện đều đáp con trai.
Tiểu học Hứa Đa Phúc dần dần chủ kiến riêng, tinh lực dồi dào, học thêm cũng lấp đầy tinh lực, về nhà , còn kéo hai cha chơi bóng.
Bây giờ là cấp hai, trẻ con thích chơi cùng bạn của .
Trọng Thành về phía Tiểu Mãn, hai sát sô pha — bởi vì Hứa Đa Phúc chen , Hứa Đa Phúc , hai cũng thoải mái, vẫn chen chúc bên . Lúc Trọng Thành thuận thế nắm tay Tiểu Mãn, :
– Nó thích chơi với bạn, , vứt bỏ kẹo cao su, chúng chơi .
– Ai?
Trọng Thành :
– Chúng quá nhanh Hứa Đa Phúc, hai yêu bao lâu, ngươi còn nhiều kỳ nghỉ, đẩy công việc , chúng chơi .
Hai trẻ tuổi khi nhất kiến chung tình rơi bể tình, đó bao lâu Hứa Tiểu Mãn m.a.n.g t.h.a.i Đa Đa, đó là cuộc sống của một nhà ba , thật sự lâu thế giới hai .
Bây giờ Hứa Đa Phúc lên cấp hai, thích chơi cùng bạn bè, đối với hai cha mà đây cũng là một chuyện — Hứa Tiểu Mãn thật còn chút cảm thán và mất mát, nhưng nhanh Trọng Thành phát hiện, đó "thế giới hai " lấp đầy mất mát.
– Vậy Đa Đa...
– Nó chắc còn vui hơn, ai quản nó, nhà họ Lưu và nhà họ Nghiêm thể chăm sóc một chút. – Trọng Thành cảm thấy đây là chuyện lớn.
Con cái lớn , làm cha nên đúng lúc buông tay.
Chủ yếu là, Trọng Thành hẹn hò với Tiểu Mãn.
– Vậy ! – Hứa Tiểu Mãn sảng khoái đáp ứng, thấy ánh mắt nóng bỏng của chồng nhỏ hy vọng chơi, liền nghĩ thể lạnh nhạt với yêu của .
Thế là Hứa Đa Phúc trong kỳ nghỉ hè cùng bạn bè mua xe, học xe, chơi khắp nơi, hai cha cũng đang lên kế hoạch chơi — nên xin nghỉ thì xin nghỉ , thương lượng chơi, Hứa Tiểu Mãn cũng bắt đầu mong chờ.
Từ vài nơi trong và ngoài nước.
Hắn leo núi, xem núi tuyết, trượt tuyết, lặn, lúc nhỏ ở đỉnh núi tự trượt tuyết, còn bơi trong sông.
Hứa Tiểu Mãn lên kế hoạch, mong chờ.
Hứa Đa Phúc cũng siêu mong chờ cuộc sống học sinh cấp hai của .
Thật vất vả mới học xe đạp — xe đạp thật sự khó, lên là , ngã nhiều , Tân Tân còn đỡ cho . Hứa Đa Phúc :
– Cậu để Lưu Thương đỡ, nó khỏe, đừng để lát nữa tớ ngã lên làm hỏng .
Nghiêm Hoài Tân nhỏ bé: Mình rèn luyện thật , ăn cơm của Đa Đa, lớn lên cao to.
Thế là ngày thứ hai khi Hứa Đa Phúc khai giảng, hai cha sắp chơi.
– A? Vậy con mới khai giảng, con xin nghỉ ? Bây giờ xin nghỉ , nếu con chơi, ai đạp xe chở Tân Tân, tuy Nghiêm Hoài Anh cũng thể, nhưng Nghiêm Hoài Anh , Tân Tân thích con chở... – Hứa Đa Phúc lo lắng, cũng chơi lắm.
Trọng Thành: ... Hứa Đa Phúc quá tự luyến .
– Hứa Đa Phúc tỉnh , chơi, chỉ và A cha con, con.
Hứa Đa Phúc: ...
– Đa Đa, con giận ? – Hứa Tiểu Mãn chút chột , con trai .
Hứa Đa Phúc:
– Con vốn dĩ chút giận, lẽ là thẹn quá hóa giận, cảm thấy tự đa tình thật mất mặt, nhưng thật trong lòng con là thở phào nhẹ nhõm, con cần xin nghỉ, còn thể chở Tân Tân cùng học.
Đây mới là điều Hứa Đa Phúc trong lòng.
Cậu phân tích thật thà trạng thái của , nhanh liền giận nữa, dù thật sự chơi, nhưng mà!!!
Rống rống, hai cha lén lút kế hoạch du lịch, vẫn luôn giấu .
Hứa Đa Phúc nhào qua ôm A cha Ba ba.
Trọng Thành:
– ... Muốn gì thì .
– He he he he, các bỏ rơi con...
– Không bỏ rơi, chúng yêu con nhất. – Hứa Tiểu Mãn .
Trọng Thành ở bên cạnh :
– Tiểu Mãn, nó dùng chữ bỏ rơi để lên án chúng , đàm phán với chúng đó.
– Vậy chúng siêu yêu Đa Đa, thể làm tổn thương Đa Đa.
Hứa Đa Phúc: ... Đàm phán .
– chúng chơi, Đa Đa gì A cha đều đáp ứng.
Hứa Đa Phúc: Hì hì, căn bản cần đàm phán.
– Người nhà còn cần bày đặt điều kiện gì, cần, Đa Đa thẳng, A cha tin tưởng Đa Đa chừng mực.
Trọng Thành: Ha ha ha ha ha, Tiểu Mãn thật thông minh.
Hứa Đa Phúc: ... Cậu còn làm đưa yêu cầu vô lý, nhưng yêu cầu của hình như cũng gì vô lý.
Ngày hôm , Hứa Đa Phúc đạp xe cửa, hôm nay A cha và Ba ba . Lúc chia tay, Hứa Tiểu Mãn hôn lên trán con trai, như đối với một đứa trẻ nhỏ:
– Đa Đa của chúng lớn , trong thời gian tự làm chủ, chuyện gì do dự thì hỏi dì Lưu, dì Tưởng.
– Biết A cha, các chơi vui vẻ.
Trọng Thành giơ tay sờ sờ đầu Hứa Đa Phúc.
Hứa Đa Phúc đẩy xe đạp cửa. Xe của Lưu Thương ghế , Lưu Thương lúc chọn cảm thấy siêu ngầu. Hứa Đa Phúc cổ vũ cũng cảm thấy chiếc xe đó , nhưng chọn ghế .
So với ngầu, thích chở Tân Tân hơn! Điều quan trọng hơn.
Nghiêm Hoài Anh hết đưa em trai đến nhà Hứa Đa Phúc hội họp, em trai liền lên xe của Hứa Đa Phúc. Nghiêm Hoài Anh còn chút khó chịu, tại xe của cô, nhưng cô cũng em trai và Hứa Đa Phúc thiết hơn, lẽ đều là con trai.
Em trai nếu là em gái thật, thì sẽ với cô nhất.
Cô em gái!
– Tớ cho các , Ba ba A cha tớ sắp xa! – Hứa Đa Phúc tung tin , chờ Tân Tân lên xe vững, chân đạp, xe chạy lên, đón gió mát buổi sáng : – Nhà tớ chỉ tớ!
– Oa, thì vui quá. – Lưu Thương ở phía kêu một tiếng đuổi theo. – Vậy chúng thể đến nhà chơi.
– Được. – Hứa Đa Phúc đáp ứng, cuối cùng tung tin lớn nhất. – A cha và Ba ba cho tớ nhiều tiền tiêu vặt, tớ mời khách, cuối tuần chúng trượt băng, công viên giải trí chơi.
– Wow!!! Vua của , Vua của , thật là hào phóng. – Lưu Thương cổ vũ nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-152-phien-ngoai-30-the-gioi-hai-nguoi-va-ky-nghi-he-tu-do.html.]
Trọng Thành và Hứa Tiểu Mãn chơi một tháng, còn Hứa Đa Phúc thì tiền tiêu vặt lớn tiêu hết bảy tám phần trong một cuối tuần. Thứ bảy bốn công viên giải trí, cái đắt, đắt ở cuối tuần, trượt băng thành phố, bốn xe buýt đến, bất ngờ phát hiện một cửa hàng, bán máy chơi game, băng game.
Còn thể thử chơi.
Hứa Đa Phúc: Oa oa oa.
Lưu Thương: Oa!
Nghiêm Hoài Anh: Ngầu!
Nghiêm Hoài Tân về phía Đa Đa mắt lấp lánh, Đa Đa hình như sắp kiềm chế , thế là nhỏ giọng :
– Anh Đa Đa, em tiết kiệm nhiều tiền tiêu vặt. – Muốn mua thì mua .
Hứa Đa Phúc "nơi phồn hoa" mê hoặc, bởi vì họ trông còn nhỏ, ông chủ cũng bán cho họ, hỏi nhiều câu hỏi, lớn nhà các con , tiền các con thể tự quyết .
– Có thể, A cha Ba ba , tiền cho con để con làm chủ. – Hứa Đa Phúc tự hào, và Lưu Thương, Nghiêm Hoài Anh giống , là lớn, hai đều là trẻ con.
Ông chủ: ...
Cuối cùng thật sự chịu nổi sự nài nỉ, cùng với đứa trẻ thật sự tiền, mua nhiều, ông chủ liền nới lỏng bán.
Trên đường về, ba thương lượng.
Nghiêm Hoài Anh:
– Làm xong bài tập mới chơi, tớ giám sát các làm bài tập.
– Được! – Hứa Đa Phúc cảm thấy đúng, còn với Lưu Thương: – Cậu tụt , chúng cùng lên cấp ba.
Lưu Thương c.ắ.n răng đồng ý.
– Vậy tớ mang bữa sáng cho , tiền ăn sáng ? – Lưu Thương bữa sáng.
Hứa Đa Phúc:
– Còn một ít, tớ nghĩ trong nhà nhiều đồ ăn, về nhà tớ thể nấu cơm.
– Nấu cơm gì, đến nhà tớ ăn.
Nghiêm Hoài Tân vẫn luôn chuyện, chờ đến nhà, hết đến nhà Hứa Đa Phúc lắp máy chơi game còn chơi một lúc lâu. Trời tối đen, Nghiêm Hoài Anh mới cùng em trai về nhà, chỉ là lâu , Nghiêm Hoài Tân ngoài, thẳng đến nhà Hứa Đa Phúc.
– Anh Đa Đa.
Hứa Đa Phúc mở cửa:
– Vào , muộn thế chuyện gì? – Đóng cửa.
Nghiêm Hoài Tân từ trong túi móc một phong bao lì xì dày cộp:
– Cho . – Cậu sợ Đa Đa nhận, giải thích: – Đều là tiền lì xì em tiết kiệm , em thể dùng, cũng thể dùng, đừng nấu cơm, chúng thể cùng làm bài tập, chơi game, mua cơm ăn.
– Chắc là đủ .
Hứa Đa Phúc cảm động khôn xiết, phong bao lì xì trong tay nặng trĩu, cũng xem bao nhiêu tiền, ôm chặt Nghiêm Hoài Tân, :
– Nghiêm Hoài Tân, thật sự quá quá quá .
– Anh Đa Đa là nhất. – Nghiêm Hoài Tân tay ôm eo Đa Đa. – Anh nhất định tiêu tiền, đây là tiền của , cần tiêu, chúng là nhất...
– Bạn bè! – Hứa Đa Phúc tiếp, cảm động rối tinh rối mù. – Tớ , tớ tiêu.
vì là phong bao lì xì của Nghiêm Hoài Tân, Hứa Đa Phúc giống như ban ngày mua máy chơi game đầu óc nóng lên, bắt đầu lý trí, kiềm chế phân phối tiền tiêu vặt, làm lãng phí tiền tiêu vặt của Tân Tân.
Ngược là Nghiêm Hoài Tân sẽ đề nghị Đa Đa ăn chút đồ ăn vặt, mua một ít đồ cần thiết lắm, bởi vì những khoản chi thêm , sẽ làm Đa Đa vui vẻ hơn.
Lưu Thương và Nghiêm Hoài Anh cũng nghĩa khí, họ cảm thấy Hứa Đa Phúc mua máy chơi game cũng là vì họ chơi, khi tiền tiêu vặt của Hứa Đa Phúc báo động, đây là "khó khăn" chung của họ, cho nên là tiền góp tiền, sức góp sức.
Những chuyện , phụ đều .
Trọng Thành và Hứa Tiểu Mãn cũng bỏ mặc con trai, chào hỏi bảo vệ khu nhà, nhờ đối phương để ý nhà cửa, và cũng với hai nhà , để Hứa Đa Phúc ở nhà vài ngày, qua cái đầu hứng khởi " lớn nhà, ở nhà làm chủ" , thể để Hứa Đa Phúc đến nhà hai nhà ở một thời gian.
Chuyện mua máy chơi game, Lưu Thương quá hưng phấn giấu lời, hai ngày miệng rộng tiết lộ. Lưu Nhất Nhất còn lo lắng, tiền của Hứa Đa Phúc tiêu hết , ăn cơm làm .
Kết quả lớn phát hiện, trẻ con vội, cũng trời sập lo lắng sợ hãi, ngược là... cuộc sống dường như vẫn như cũ, thậm chí mấy quan hệ càng hơn, cùng chia sẻ đồ ăn, tiền tiêu vặt, cùng càng nỗ lực làm bài tập.
Bởi vì sợ thành tích giảm sút, phụ sẽ trách Hứa Đa Phúc mua máy chơi game, Nghiêm Hoài Anh như , rõ ràng cô cũng chơi, cũng thể để Hứa Đa Phúc gánh tội.
Lưu Thương , bài tập học tập càng khẩn trương.
Chờ Trọng Thành và Hứa Tiểu Mãn hưởng tuần trăng mật trở về, hai như trở về thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt, càng dính , trẻ con lớn cho trẻ con gian — đây như là cái cớ của Trọng Thành, rõ ràng là làm cha bây giờ "trốn việc".
– Đa Đa tháng thế nào?
Hứa Đa Phúc kiêu ngạo:
– Con mua máy chơi game, bây giờ phá đảo , ha ha ha Lưu Thương kẹt ở cửa thứ hai mãi qua , Nghiêm Hoài Anh lợi hại, Tân Tân thích nhất chơi cái ...
– Lợi hại ? Game gì cũng chơi thử. – Hứa Tiểu Mãn tò mò.
Hứa Đa Phúc hào phóng chia sẻ, đưa máy chơi game của cho Ba ba A cha xem, phất tay:
– Các chơi , cần khách khí, he he!
– Con làm bài tập.
– Đi .
Hứa Tiểu Mãn dựa sát Trọng Thành cùng , cầm tay cầm game, nghiên cứu cách chơi, nhỏ giọng với Trọng Thành:
– Đa Đa lớn , ngươi đúng, con trai rèn luyện, thể coi nó như trẻ con.
Trọng Thành khóe miệng cong lên, ừ một tiếng:
– Lát nữa mua cho nó mấy cái băng game mới.
– ! Khen thưởng khen thưởng.
là nên khen thưởng, khi kết quả thi tháng, Lưu Nhất Nhất đều kinh ngạc, thành tích của Lưu Thương nhà cô thế mà tăng lên, là đội sổ, bây giờ sắp thành trung bình.
– Tiểu Thương, thành tích của con cũng đó, tìm Hứa Đa Phúc chơi game thoải mái , còn chơi gì mua cho các con.
Lưu Thương , vội vàng :
– Cũng chơi game lắm, .
Chơi một trò chơi mà liều mạng học tập, trò chơi đó cũng vui lắm.
Bỏ!
Lưu Nhất Nhất: Thất vọng.
Lớp tám, lớp của Lưu Thương bạn học mới — Hứa Đa Phúc và Nghiêm Hoài Anh, Nghiêm Hoài Tân ở cùng một lớp, ba thành tích học tập đều , Lưu Thương thành tích kém ở lớp tám, ba ở lớp một.
Lưu Thương gần đây thích chơi cùng ba , mỗi học đều :
– Buổi chiều các , tớ việc.
Nghiêm Hoài Anh bĩu môi:
– Lại là bạn học mới đó ?
– Cậu tên là Vương Nguyên Tôn, tên họ. – Lưu Thương .
Nghiêm Hoài Anh:
– Ừ ừ ừ, , tớ cũng hẹn bạn học buổi chiều dạo phố, mua sắm, Hứa Đa Phúc cũng đừng chờ tớ, đưa em tớ về.
– Được. – Hứa Đa Phúc mặc kệ hai họ.
Nghiêm Hoài Anh bây giờ thích chơi cùng các bạn nữ trong lớp.
Hứa Đa Phúc chỉ thể chơi cùng Tân Tân, hai họ vẫn là bạn cùng bàn. Cuối học kỳ , Nghiêm Tân Tân siêu ngầu thi nhất khối, thể lựa chọn phương án tối ưu, quyền lựa chọn chỗ và cùng ai. Hứa Đa Phúc vui mừng khôn xiết, lén "hối lộ" Nghiêm Tân Tân, đ.á.n.h bài tình cảm.
– Hai cùng , tớ bàn đầu, ăn bụi phấn.
– Anh Đa Đa, bàn mấy? – Nghiêm Hoài Tân hỏi.
– Bàn ba bốn . – Nghiêm Tân Tân bây giờ vẫn còn chiều cao của học sinh tiểu học, Hứa Đa Phúc đổi giọng. – He he bàn hai .
Cuối cùng hai bàn thứ ba.
Nghiêm Hoài Tân Đa Đa sợ lùn sẽ ảnh hưởng tầm , nhưng bàn thứ hai cũng gần, bàn thứ ba vặn.
Quả nhiên Hứa Đa Phúc xuống bàn thứ ba, vui vẻ :
– Sao chọn bàn thứ ba? Bàn thứ ba cũng , tầm quả nhiên hơn nhiều, nếu cứ cô giáo chằm chằm. – Cậu tuy học giỏi, nhưng cũng làm "bảo bối" của cô giáo.
Áp lực quá lớn.
Nghiêm Hoài Tân bây giờ là một bé, vì còn nhỏ, ngoại hình vẫn tú khí, chút xinh lưỡng tính, chủ yếu là vóc dáng lùn, vẫn còn là học sinh tiểu học.
Cậu Đa Đa.
Mau mau lớn lên.