Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 132: Phiên Ngoại 10 - Sóng Gió Phế Thái Tôn, Vượng Nhãi Con Trưởng Thành

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:57:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phiên ngoại mười

– Ha ha ha ha ha, hai đứa nó đ.á.n.h ngay mặt con ? Cười c.h.ế.t . – Hứa Đa Phúc đến đau cả bụng, với Nghiêm Hoài Tân: – Ta còn tưởng hai đứa trẻ tính tình nghiêm túc lắm chứ.

Vượng nhãi con bèn :

– Hai đứa nó lẽ hiểu lầm, cho rằng Lưu thúc thúc và Vương thúc thúc giữ chúng ở Thịnh Đô, nhưng chúng đây, thích ở quê nhà hơn, nên mới tỏ nghiêm túc đề phòng.

Hứa Đa Phúc ha hả nữa, nhưng mặt vẫn mang ý nồng đậm, con trai đang giúp hai đứa , cố ý dùng hai chữ "quê nhà", liền :

– Vậy thì giống thật. Năm đó Lưu thúc thúc của con đến Thịnh Đô, ông nội nó lừa nó, chỉ là về chiếu chỉ, ở Thịnh Đô ăn Tết xong là về, Lưu Thương còn hì hì ha ha chẳng chút nghiêm túc nào, cũng học hành, mỗi ngày học cứ như chơi, khỏi hâm mộ đến mức nào.

Lúc đó mang trọng trách, tự giác, đương nhiên cũng là vì ngoan, cảm thấy lão Hồ một già cả dễ dàng gì, nhiệm vụ chính của học trò là học tập, dù lơ mơ cũng học.

Cô, thật là khắc khổ a.

– Sau Lưu Thương lừa, Thịnh Đô mãi mãi, cũng dỗi mấy ngày, mặt lạnh mày chau ai cũng mắt, mỗi ngày chuyện như ăn t.h.u.ố.c súng, qua mấy ngày thì chấp nhận phận, nghĩ thông suốt. Xem cháu, cha con hai nhà đều giống hệt .

Vượng nhãi con gật đầu, :

– Nhị Nha và Tiểu Nha đối với con cũng quy củ, nhưng sự cứng rắn của chúng dường như là cố ý lấy lòng con...

– Ha ha ha ha, sợ con kêu Hoàng gia gia của con mở miệng, giữ hai đứa nó ở Thịnh Đô chơi với con chứ gì. – Hứa Đa Phúc xoa xoa khuôn mặt của con trai. – Thôi, chúng ép buộc chúng, thời đó và bây giờ giống .

Lúc đó Hứa Đa Phúc là Thái tử, ngoài hai cha ủng hộ, học vấn cũng giỏi, Phụ hoàng bồi dưỡng thêm cho mấy vị tâm phúc đại thần, ít nhất mấy nhà nắm giữ binh quyền thiết với .

bây giờ khác, Phụ hoàng trẻ trung khỏe mạnh, Vượng nhãi con cũng dáng, các đại gia tộc qua thời, bá tánh trăm họ các tộc đều tâm ý chủ động quy thuận, bây giờ thể loạn .

Vượng nhãi con ừ một tiếng, với A cha:

– Đã là kết bạn, cần đối phương tâm phục khẩu phục, chủ động bằng lòng.

. – Hứa Đa Phúc .

Vượng nhãi con thật nghĩ, với địa vị của , kết giao với bạn thật lòng, để ý đến phận của , đời đừng hòng, cho nên Lưu Đảo Lưu Vanh làm bạn với , thật gì quan trọng, cũng quá mong bạn bè.

Mỗi cứ ở vị trí thích hợp của .

Nói thì , nghỉ hè nhàm chán, Vượng nhãi con vẫn làm theo lời hứa với A cha, dẫn theo hai Nha cùng các bạn học là cháu ngoại chơi, ngoại thành, bởi vì cuộc thi thủy quân do Phụ hoàng thời trẻ khởi xướng bắt đầu.

Sùng Minh Đại Điện đóng mở, cuộc thi thủy quân còn là học sinh của Sùng Minh Đại Điện nữa, mà là học sinh của Quốc T.ử Giám ở ngoại ô Thịnh Đô duy trì trò chơi hàng năm, thanh thế tự nhiên lớn bằng thời Thái t.ử điện hạ, nhưng Thái t.ử và Thánh thượng đều khuyến khích học sinh thi đấu vui chơi. Cường kiện thể, quen thuộc bơi lội.

Có một quan viên xuất từ Quốc T.ử Giám, văn võ song , tự xin điều đến phủ Lâm Đông Hải, phủ Lâm Hải làm võ quan, đây thật là chuyện —— Ninh Võ Đế hết lời khen ngợi.

Vượng nhãi con nghĩ, hiện giờ Đại Thịnh bốn đại quân, trừ bên Kiềm Trung, ba nơi còn đều do các dòng họ nắm giữ, Hoàng gia gia từ từ làm suy yếu quân đội của các dòng họ, nâng đỡ một năng lực.

Chuyến chơi hôm nay : hai Nha, Nghiêm Huyền, Lý Lê, Chu Hoán Ninh, Vương Anh Hằng.

– Chúng xem thi đấu ? Thi đấu gì? – Tiểu Nha Lưu Vanh tò mò, nàng thích nhất là thi đấu. – Đua ngựa? Hay là đ.á.n.h trận lưng ngựa?

Túc Mã Quan chơi như .

Vượng nhãi con :

– Thi đấu thủy quân.

Bên cạnh, Lý Lê nhiều lời liền giải thích cặn kẽ, một hồi như thế như thế , kể cả nguồn gốc của cuộc thi thủy quân, Lưu Đảo thích nguồn gốc gì, chỉ hỏi luật chơi thế nào.

Lý Lê còn giải thích, Vượng nhãi con :

– Đến đó xem là .

– Cũng .

Một đám các thiếu gia về phía bờ sông. Con sông vẫn là con sông mà Thái t.ử đầu tiên thi đấu ở bên ngoài, Thái t.ử còn tổ chức một nữa, vẫn là thương nhân gỗ họ Mộc nhận thầu, đến bây giờ quy mô và địa điểm quy củ và thiện hơn, ông chủ Mộc cũng độc chiếm một , đem công việc thi đấu ở đây phân chia , hiện giờ ba nhà cùng làm.

Nào là phố ăn vặt, lều trại nghỉ ngơi buổi chiều —— loại cho quý tộc, loại cho bá tánh bình thường.

Hoàng tôn ngoài tiết lộ phận, nhưng đám thiếu gia chỉ cần trang phục, quản sự kinh doanh ở đây sẽ chậm trễ, nhiệt tình tiến lên giới thiệu từng thứ một, quả nhiên, các thiếu gia mở miệng liền cái lều lớn nhất.

Quản sự khó xử :

– Các vị thiếu gia, tiểu nhân , chỉ là các thiếu gia đến muộn, đặt , những vị trí , lều lớn đặt hết .

Đừng các thiếu gia mới bảy tám tuổi, nhưng quản sự cũng dám xem nhẹ, liên tục giải thích, sợ những thiếu gia nuông chiều đồng ý, đến lúc đó dàn xếp thế nào.

Không ngờ, thiếu gia dẫn đầu :

– Được. Vậy ngươi xem mà sắp xếp.

Quản sự xem đám thiếu gia hiền lành dễ tính, gia giáo .

Lưu Đảo và Lưu Vanh ở cuối cùng, một đường cái gì cũng mới lạ.

– Không ngờ cũng vẻ đây.

– Tốt thì , nhưng vẫn về.

– Ta khen là một chuyện, chúng về quê là một chuyện khác, là ở .

Hai Nha bắt đầu đấu võ mồm.

Bởi vì các tộc đến Thịnh Đô, cuộc thi thủy quân năm nay hoành tráng và náo nhiệt hơn , lều trại lớn nhỏ, ngoài bá tánh thành Thịnh Đô, quý tộc, phú hộ các tộc cũng thuê, đặc biệt là Nhung Di nhị tộc ở thành Tây Ninh nhiều tiền kín đáo, còn Khải tộc, Hách Liên tộc thì chút câu nệ, cho dù là quý tộc phú hộ trong tộc, đến Thịnh Đô cũng chút rụt rè, ai bảo họ là quy thuận Đại Thịnh.

Một lát , cuộc thi bắt đầu, hai đội tuyển thủ lộ diện.

Những học sinh Quốc T.ử Giám trái ngược với ấn tượng cố hữu của hai Nha về "học sinh sách đều là những tiểu bạch kiểm yếu ớt", những học sinh cao thấp bàn, ai nấy đều phơi nắng đến làn da màu mật ong, hình săn chắc khỏe mạnh, ăn mặc cũng chút...

Lưu Vanh trừng lớn mắt, :

– Còn hở hang hơn cả ở Túc Mã Quan chúng .

Trước Thái t.ử thi đấu vẫn là áo dài tay quần dài, qua nhiều năm cải tiến, bây giờ đều là áo cộc tay quần lửng.

Lưu Đảo định che mắt Lưu Vanh, ý là ngươi là con gái thể xem —— còn kịp đưa tay lên Lưu Vanh kéo xuống, đôi mắt Lưu Vanh sáng rực, :

– Các ngươi ở nhà cởi trần luyện võ còn xem qua, cái .

– Cái gì mà , đây là nam nhân bên ngoài.

– Ngươi tự hổ thì tự che mắt , hổ.

Lưu Đảo: ...

– Ngươi xem, ở đây ngoài là một tiểu cô nương, các cô nương nữ lang của Thịnh Đô cũng ít, các nàng đều thể xem, cũng thể làm mất mặt Túc Mã Quan. – Lưu Vanh rảnh đôi co với Nhị Nha nữa. – Mau xem mau xem, xuống nước , xuống nước càng rõ hơn, làm lắm.

Lưu Đảo: ... Cũng lười , xem .

Trận đấu vô cùng kịch liệt và mắt, "đao thật kiếm thật" mà làm, hai con vịt cạn phương Bắc xem đến nhiệt huyết sôi trào, còn chạy dọc theo bờ sông để xem gần hơn, phất cờ hò reo, phơi nắng đến mặt đỏ bừng, giọng cũng khản đặc.

Chờ cuộc thi kết thúc, hai trở về lều, ngoài Hoàng tôn những khác cũng thấy giống họ, nhưng Trọng Sở Thần dẫn mua đồ ăn, còn nước trái cây ướp lạnh, hoa quả để ăn.

Suốt tháng bảy, cả nhóm thỉnh thoảng ngoài chơi. Tiệc mừng công trong cung cũng xong.

Tháng tám thu, Lưu Thương và Vương Nguyên Tôn , mang theo hai đứa trẻ, hai đứa trẻ còn chút lưu luyến rời.

Nhị Nha :

– Cữu cữu, , Thịnh Đô vui như . Con còn tưởng Thịnh Đô chỉ , ngờ còn náo nhiệt hơn cả Túc Mã Quan của chúng .

Lưu Thương một tay một đứa, bàn tay to đặt lên đầu hai đứa trẻ, :

– Ta , hai đứa tin còn khinh thường, làm như lão t.ử dối , thật náo nhiệt bằng bây giờ, bây giờ trong thành thêm nhiều tộc ngoại lai, Đại Thịnh của chúng càng phồn thịnh hơn.

Cuối cùng hai đứa trẻ:

– Nếu các con , sẽ với Hứa Đa Phúc một tiếng, để nó chăm sóc hai đứa.

– Đừng đừng đừng, con vẫn về nhà.

– Con cũng về nhà.

Lưu Thương:

– Vậy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-132-phien-ngoai-10-song-gio-phe-thai-ton-vuong-nhai-con-truong-thanh.html.]

Vượng Vượng dạy con bơi, con mới học một chút.

– Vậy học nhanh hơn một chút, thể bơi nước .

Lưu Thương:

– Vậy ở ?

– Không cữu cữu.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

– Cha, con vẫn là về .

Một kỳ nghỉ hè, ấn tượng của Nhị Nha đối với Hoàng tôn đổi lớn, còn gọi cả nhũ danh của Hoàng tôn, nhưng dù nỡ cũng , ngày sắp chia tay, hai còn tìm Vượng Vượng tiễn biệt, Vượng Vượng tặng hai một ít lễ vật, ngày đó cùng A cha, Cha tiễn đội ngũ rời .

Đoàn về phía bắc còn thấy bóng dáng.

Hứa Đa Phúc lưng ngựa, thấy khuôn mặt nhỏ của con trai cũng chút buồn bã, liền :

– Sau các con nhất định sẽ gặp .

Con trai miệng thì mỗi vị trí riêng, sẽ bạn bè, trông bình tĩnh đến lạnh nhạt khách quan, nhưng thực tế vẫn là một đứa trẻ bảy tuổi, hỉ nộ ai lạc là thái độ bình thường của con , huống chi lưng sự bình tĩnh của nhãi con thật là một trái tim mềm mại trọng tình nghĩa.

Hứa Đa Phúc sờ đầu nhãi con.

– Về thôi.

Vượng nhãi con ừ một tiếng.

Đội ngũ của Lưu Thương về phía bắc, hai đứa trẻ lưng ngựa cũng liên tục đầu , chút nỡ, Vương Nguyên Tôn thấy , đáy mắt mang theo vài phần ý , Lưu Thương nhận , liền về phía hai củ cải nhỏ, hự hự :

– Qua hai ba năm nữa, chờ hai đứa lớn hơn một chút, sẽ đưa chúng về một chuyến.

– Cha cũng cùng về . – Vương Nguyên Tôn .

Lưu Thương gật đầu:

– Đang ý , hai thật là tâm hữu linh tê, như ? Ta đúng .

Cứ một mực truy vấn, ngựa của chen sát ngựa của Vương Nguyên Tôn. Vương Nguyên Tôn chỉ thể gật đầu , Lưu Thương vui vẻ ha hả, Vương Nguyên Tôn thầm nghĩ ấu trĩ. Hắn Lưu Thương rõ còn cố hỏi, chỉ là từ miệng hai ăn ý, nhiều năm như , vẫn canh chừng chặt.

Hắn cũng hưởng thụ việc Lưu Thương đối đãi như . Lưu Thương .

– Lần gặp , con trai của Hứa Đa Phúc thật giống nó, chờ hai Nha theo chơi một tháng, cách của hai đứa, hình như cũng giống, chỉ là chút giả vờ, giống hệt Hứa Đa Phúc. – Lưu Thương thầm.

Vương Nguyên Tôn :

– Hoàng tôn giữa hai hàng lông mày giống Thánh thượng.

Lưu Thương lập tức nghiêm mặt, cẩn thận hồi tưởng, quả thật đúng là , :

– Giống là , Đại Thịnh của chúng sẽ là thái bình thịnh thế.

Cho nên cha già , thời tiết ở Túc Mã Quan khắc nghiệt, qua mấy năm nữa đưa về Thịnh Đô cùng ông nội an hưởng tuổi già, biên quan đám tiểu bối chúng gánh vác.

Ba năm , Hoàng tôn Vượng nhãi con mười tuổi.

Trọng Sở Quy mười tuổi tính cách càng nội liễm cẩn thận hơn, ở Sùng Minh Đại Điện là đầu các bạn học, đó là dựa bản lĩnh của chính , Hồ thái phó vuốt râu thể mỉm nơi chín suối —— Hứa Đa Phúc khoa trương, mỗi họp phụ cho con trai, lưng bây giờ thẳng tắp, mặt lão Hồ nửa điểm sợ hãi, lão Hồ còn mặt mày hiền từ.

Hứa Đa Phúc: Không quen.

Lão Hồ vẻ như "tre cũng thể măng ", " ngờ Thái t.ử điện hạ sinh một thiên tài", "điện hạ cũng là bản lĩnh lớn", đây cũng là Hứa Đa Phúc lòng rộng rãi, trong bụng thể chống thuyền, so đo với lão Hồ, nếu chắc chắn sẽ tức c.h.ế.t.

Có ý gì! Khen nhãi con nhà thì cứ khen thẳng, cứ lôi dìm!

Trọng Sở Quy năm nay thể tham chính —— trong triều đình tấu trình và quyết định sự việc, thỉnh thoảng Thánh thượng cũng sẽ hỏi Hoàng tôn thấy thế nào, Hoàng tôn ngắn gọn súc tích hợp ý Thánh thượng, các quan trong triều lúc đều thấu Hoàng tôn mới mười tuổi.

Hoàng tôn dáng vẻ đế vương, cao thâm khó đoán khiến thể dò xét.

Không lâu , trong triều dấy lên một luồng gió, : Phế Thái tử, lập Hoàng thái tôn. Đây là thử dò ý Thánh thượng, Ninh Võ Đế nổi trận lôi đình, một trong triều mừng thầm, cho rằng thể thực hiện , lâu Hoàng tôn tham tấu lời đồn đãi nhiều nhất —— cũng là quan viên ủng hộ làm Hoàng thái tôn.

Dùng danh nghĩa là "châm ngòi tình cảm cốt nhục giữa cháu trai và phụ ".

Ninh Võ Đế nổi giận, xử lý mấy cầm đầu.

Các quan run rẩy, khi sự việc kết thúc, hậu tri hậu giác, danh nghĩa mà Hoàng tôn dâng tấu thật quen tai, giống như đây Thánh thượng mắng Lâm Hạc, Lâm Hạc châm ngòi tình cảm cốt nhục của thiên gia phụ tử.

– Thật đáng đời, Hoàng tôn chính là do Thái t.ử tự sinh .

Tuân đại nhân cũng là ủng hộ Hoàng tôn nắm quyền, Thái tử... chút quá hiền lành.

– Thái t.ử điện hạ thì , đó cũng là phụ của Hoàng tôn, chỉ là ngờ Thánh thượng nổi giận lớn như , còn tưởng Thánh thượng cũng lập Hoàng thái tôn, nhiều năm qua, Thánh thượng coi trọng Thái tôn như ...

Vạn ngờ, Thánh thượng vẫn là thương con trai. Không ai thể vượt qua con trai .

– Thánh thượng nổi giận, e là cũng đang thử ý của Hoàng tôn.

Mọi đều suy đoán riêng.

Thực tế, Trọng Sở Quy ban đầu tức giận, học nhiều năm "hỉ nộ lộ mặt", vẫn là đầu tiên tức giận đến mặt trắng bệch, Hứa Đa Phúc hoảng sợ, dỗ dành con trai hồi lâu, xoa xoa hôn hôn khuôn mặt trán, càng như , Vượng nhãi con càng tức giận, chỉ là đè nén xuống.

Khuôn mặt nhỏ thường ngày kiên nghị :

– Bậc thần t.ử , thể trọng dụng. A cha, con với Hoàng gia gia. Thiên hạ đại sự, dân sinh bá tánh quan tâm, một lòng luồn cúi, châm ngòi ly gián chúng , ý đồ gì?

Hứa Đa Phúc cảm thấy nếu con trai quyền thế, thể đem mấy vị đại thần đ.á.n.h trượng, đ.á.n.h xong trượng lưu đày —— cùng một thủ đoạn với cha .

Sau đó cả nhà cùng ăn cơm, Hứa Đa Phúc dẫn đầu , ý của là lập Vượng nhãi con cũng ——

– Không thể.

– Không .

– A cha!

Lần lượt là Hoàng hậu, Ninh Võ Đế, Hoàng tôn phản đối.

Hứa Đa Phúc lúng túng:

– Ta tự mấy cân mấy lạng...

Hoàng đế cha của liền : Ngươi là Thái t.ử của trẫm và Hoàng hậu, vị trí nhất định sẽ truyền đến tay ngươi, ngươi nên thế nào thì cứ thế đó.

Nhìn về phía Hoàng tôn, : Vượng Vượng sẽ giúp ngươi.

Trọng Sở Quy hiếm vài phần trẻ con, dựa sát A cha, gật đầu đúng.

Hứa Đa Phúc: ...

– Thôi ăn cơm , chuyện , dù Hoàng gia gia của con còn trẻ trung khỏe mạnh, rồng cuộn hổ chồm, tinh thần long mã...

Vượng nhãi con liền khẽ .

Trọng Thành trong lòng thở dài, Hứa Đa Phúc vẫn luôn trốn tránh, sợ hãi làm hoàng đế, mà là sợ hãi và Tiểu Mãn già , c.h.ế.t già, sinh lão bệnh t.ử là luân hồi, mỗi đều thoát khỏi.

Hứa Tiểu Mãn vỗ vỗ mu bàn tay Trọng Thành ý bảo đừng nữa, ăn cơm ăn cơm. Còn c.h.ế.t . Vui vẻ sống ở hiện tại.

Năm nay, vụ án "phế Thái t.ử lập Hoàng thái tôn", Hoàng tôn Trọng Sở Quy càng cần cù chăm chỉ hơn, thần sắc mặt mày trọng, lộ một chút sơ hở nào, đến nỗi Vương Viên Viên lúc cũng đoán tâm tư của Hoàng tôn, khỏi trong lòng chút chua xót.

Đều là do bên ngoài ép, một đứa trẻ ngoan ngoãn ép trưởng thành.

Hứa Đa Phúc và Nghiêm Hoài Tân "dỗ" con trai hồi lâu, Vượng Vượng nhà thật sự giống như lớn, ở chỗ họ mới bộc lộ tính trẻ con, ngoài là "kim cương bất hoại" Trọng Sở Quy.

Cũng may mùa thu, Túc Mã Quan gửi thư đến. Lưu Thất Khiêm cùng phu nhân, cháu trai cháu gái về Thịnh Đô.

Hứa Đa Phúc nhận tin, tiên với Vượng nhãi con:

– Hai Nha của con về , sẽ với gia gia của con, đến lúc đó để Tiểu Nha cũng Sùng Minh Đại Điện học, cho nó một ngoại lệ, các con thể cùng chơi, coi như là trở về . Nhãi con vui ? Ta con dạy chúng bơi một nửa, sang năm trời nóng chúng chơi thi đấu thủy quân ?

Vượng nhãi con thấy A cha lo lắng cho như , trong lòng mềm nhũn, nhất nhất đồng ý, chỉ thầm nghĩ, thiên hạ , nếu ai còn dám châm ngòi tình cảm phụ t.ử của họ, đừng trách tàn nhẫn độc ác.

– Vừa , con còn họ dạy con đao pháp thương pháp. – Trọng Sở Quy .

Hứa Đa Phúc lập tức thở phào nhẹ nhõm, mà, nhãi con vẫn là nhãi con, mới mười tuổi, chắc chắn là ham chơi, nếu càng lớn càng giống Hoàng đế cha của ——

Vẫn là từ từ lớn, mấy năm nữa hãy giống.

Loading...