Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 10: Cửu Thiên Tuế Trốn Đi Ngủ Với Vợ Nhỏ

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:52:24
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người làm xiếc ảo thuật lợi hại, phun lửa chui vòng còn n.g.ự.c đập tảng đá lớn.

Khác với xem TV, hiện nay ở bên ngoài đám đông xem càng chân thật và mạo hiểm hơn, đặc biệt là tiết mục n.g.ự.c đập tảng đá lớn , Hứa Đa Phúc đều chút sợ hãi, ôm cổ cha hỏi:

– Cha, thương nội tạng a.

Nguy hiểm quá.

– Bọn họ chính là ăn cơm nghề , từ nhỏ luyện, đồng da sắt, bình thường dám làm như . – Hứa Tiểu Mãn .

Bá tánh bình thường vì mưu sinh đều các biện pháp bản lĩnh riêng.

Hứa Tiểu Mãn là kính nể, một tay ôm nhãi con, một tay từ bên hông tháo túi tiền đưa cho Đa Đa:

– Một lát nữa con đưa tiền.

– Dạ. – Hứa Đa Phúc nắm túi tiền nặng trĩu gật đầu.

Tiết mục áp chót n.g.ự.c đập tảng đá lớn kết thúc, chủ gánh xiếc hướng đám đông vây xem chắp tay, chút lời cát lợi, bên theo tiểu đồ bưng chiêng đồng bắt đầu xin tiền thưởng, hàng phía gần đều cho, đều là tiền đồng, ít nhiều là tấm lòng.

Cũng kẻ keo kiệt, biểu diễn mới xem xong liền chuồn.

Việc vốn dĩ chính là tự nguyện tùy duyên, chủ gánh thấy nhiều trách.

Tiểu đồ mười hai mười ba tuổi, mày rậm mắt to một cổ lanh lợi, sớm ở trong đám đến lược một ít ôm hồng bào tiểu thiếu gia, chiêng đồng rải rác mười mấy cái tiền đồng, tới tiểu thiếu gia nơi , duỗi cánh tay đem chiêng đồng cử cao cao.

– Cảm ơn ngài cảm ơn ngài cho chút tiền thưởng.

Hứa Đa Phúc sớm mở túi tiền của cha, hỏi cha cho bao nhiêu. Hứa Tiểu Mãn chiều con, xem con, cho bao nhiêu thì cho bấy nhiêu, tiền đều đổi thành tiền đồng, lớn mật yên tâm cho.

Vì thế chiêng đồng tới nơi , Hứa Đa Phúc bốc một nắm tiền đồng, bỏ chiêng đồng, bởi vì vội vàng, cũng tay nhỏ bốc đầy, mấy cái tiền đồng rơi ngoài, tán rơi mặt đất.

– Ai nha cha rơi ngoài , thả con xuống .

Hứa Tiểu Mãn đem nhãi con buông xuống, Đa Đa làm gì.

Hứa Đa Phúc xổm ở chỗ đó nhặt tiền, tiểu đồ bưng chiêng đồng thấy qua chuyện như , tiểu thiếu gia quả nhiên cho thật nhiều tiền, rơi thế nhưng còn tự xuống hỗ trợ nhặt, nhất thời luống cuống tay chân việc gì quý nhân để nhặt, bên cạnh chủ gánh cong eo làm lành điểm bồi tội xin .

Trên mặt đất Hứa Đa Phúc nhặt tiền đưa cho tiểu đồ .

– Kỳ thật nên xuống đưa cho ngươi. – Hứa Đa Phúc đem tiền cẩn thận đặt ở chiêng đồng, : – Các ngươi biểu diễn thật , thật là bản lĩnh.

Hứa Tiểu Mãn đó tủm tỉm cùng chủ gánh gật gật đầu.

Chủ gánh ban đầu định lời bồi tội cũng .

Đôi cha con cái loại đưa tiền để tâng bốc, cần cái gì cáo tội.

Cho xong tiền thưởng, Hứa Tiểu Mãn nhận túi tiền tùy tay nhét ngực, dắt nhãi con tiếp tục dạo, cái gì tò he đường mặt , chỉ cần Hứa Đa Phúc nhiều một cái, Cửu Thiên Tuế liền một chữ: Mua.

Vì thế hai cha con canh giữ ở sạp tò he đường .

– Lão ông, làm ngay tò he đường, hình con hổ. – Hứa Tiểu Mãn cho thêm hai tiền đồng. – Nguyên liệu làm con hổ cho đủ một ít, vẽ uy phong chút.

Lão bản bán hàng rong nhưng cao hứng, rụng răng đều thể thấy.

– Tiểu lão nhân làm vài thập niên tò he đường, tay nghề ngài yên tâm, lão hổ uy phong trấn tà, bảo hộ tiểu công t.ử bình bình an an.

Hứa Đa Phúc: Ta yêu cha quá!

Không một hồi, Hứa Đa Phúc trong tay liền nhiều một cây tò he đường hình con hổ uy phong lẫm lẫm, giơ tò he đường duỗi cánh tay đến bên miệng cha, đôi mắt sáng lấp lánh :

– Cha ăn , lão hổ phù hộ hai chúng đều gặp dữ hóa lành bình bình an an.

Hứa Tiểu Mãn: Ô ô ô.

A ô một mồm to.

Hai cha con ở phố c.ắ.n tò he đường giòn tan, trong lòng đều là ngọt ngào.

Phố Bách Phúc dạo nhiều, cái gì đồ cổ vật trang trí , phần lớn đều là đồ giả, còn quán thuyết thư, bán hoa điểu cá, đồ chơi trẻ con, cửa hàng vải vóc, son phấn trang sức chờ. Đường cái bốn phương thông suốt hẻm nhỏ nơi ở, ở đầu hẻm thể thấy tàng cây dịch vụ cắt tóc cạo râu.

Nam t.ử Thịnh Triều đều để tóc dài, tóc dài quá cũng tu bổ, chút chú trọng, trừ bỏ dài ngắn còn tỉa mép tóc lông mày râu ria từ từ.

Hơi thở cuộc sống đặc biệt nồng hậu.

Buổi trưa đều qua một ít, Hứa Đa Phúc đói bụng, hai cha con xe ngựa Điềm Thủy Phường, trong xe còn tiếng dế kêu, Hứa Đa Phúc bưng cái lồng sắt nhỏ tết bằng cỏ đựng dế .

– Giờ nghĩ tới còn dế, bất quá thanh âm cũng yếu , chờ năm đầu xuân, cha mang con bắt, bắt trở về nuôi đến đầu hạ, kêu nhưng vang dội. – Hứa Tiểu Mãn lên điểm khoe khoang với con trai. – Ta bắt cái lợi hại, một bắt một cái chuẩn.

Hứa Đa Phúc đôi mắt sáng lên cha:

– Con , cha lợi hại nhất!

Trong tiểu thuyết, Hứa Tiểu Mãn bảy tuổi trong nhà bán cung, trong nhà bần cùng, quang cảnh lắm, bọn nhỏ thường xuyên đói bụng, nhưng Hứa Tiểu Mãn là một tiểu nam hài tinh lực tràn đầy dã tính, nơi nơi thể tìm ăn, riêng gì cho chính tìm, còn cấp tìm một ngụm.

Cái gì nướng châu chấu, ve sầu, ếch đồng, còn sẽ trong núi bắt rắn.

Gan lớn.

Hứa Tiểu Mãn nhãi con sùng bái ánh mắt , ưỡn ngực, hề hề hề. Trọng Thành liền phúc khí như !

Điềm Thủy Phường là các loại đường phố đan chéo thành bàn cờ.

Tiến phố, tất cả đều là mùi đồ ăn thơm phức, tửu lầu xa hoa lớn, cửa còn dừng xe ngựa, thấy chính là nơi cao cấp thể tiêu tiền, cũng cửa hàng thức ăn mặt tiền nhỏ.

Hứa Đa Phúc cho rằng cha dạo cửa hàng ăn vặt, nghĩ tới cha dẫn tửu lầu.

– Cửa hàng vịt ăn ngon.

– Vịt ! – Hứa Đa Phúc thèm.

Hứa Tiểu Mãn xem nhãi con dáng vẻ , khỏi duỗi tay nhéo nhéo má nhãi con, nhãi con nhà hết bệnh hoạt bát chút, hoạt bát , càng giống !

Giống Trọng Thành thú vị.

Tiểu nhị cửa tửu lầu vịt hiển nhiên nhận Cửu Thiên Tuế, tới hành lễ tiếp , miệng gọi:

– Hứa đại nhân, ngài lầu lầu ?

Ngày thường Hứa Tiểu Mãn tùy tiện đại đường, nay mang nhãi con tới:

– Lầu hai .

Lúc qua giờ dùng cơm chính ngọ, tửu lầu tính nhiều, rải rác , tiểu nhị dẫn đường mang Hứa đại nhân cùng tiểu công t.ử lên lầu hai, Hứa Tiểu Mãn ghế lô, chọn cái vị trí dựa cửa sổ xuống, gọi món ăn.

Tiểu nhị lui .

Xa phu, Vương Viên Viên một vị khác công công còn Trục Nguyệt ở cách vách bàn khác khai bàn. Trục Nguyệt khởi điểm là chút thấp thỏm, nhưng Vương Viên Viên tập mãi thành thói quen:

– Ở bên ngoài, Đốc chủ cùng tiểu công t.ử dùng cơm cần chúng hầu hạ, thật sự.

Trục Nguyệt nghiêng đầu qua.

Tiểu công t.ử chính cấp Đốc chủ châm nước , nàng kinh sợ dậy, nhưng đến tiểu công t.ử đặc biệt vui vẻ, còn duỗi tay bóp tay cho Đốc chủ, Đốc chủ cũng cao hứng.

Hai cha con hoà thuận vui vẻ.

Giống như xác thật cần nàng.

– A cha, con bóp tay cho cha.

– Được, con bóp . – Hứa Tiểu Mãn gồng lên một chút, khoe khoang hỏi: – Có bóp cái gì .

Hứa Đa Phúc oa thanh:

– A cha, tay cha cứng ngắc cơ bắp.

– Cái gì thịt gà? Con ăn thịt gà?

– Không , là tay a cha thật là lợi hại sức lực.

– A cha thật là lợi hại sức lực cũng lớn, ôm con lâu.

– Hề hề hề.

– Con về cũng giống a cha giống .

Cười ngây ngô cao hứng Hứa Tiểu Mãn tươi cứng , nhãi con, giống , giống —— công công, nhà ai đàn ông sinh nhãi con a, tuy rằng thuyết minh vạn dặm mới tìm một hiếm thấy kỳ tài, nhưng vẫn là thôi .

– Thân thể giống a cha khỏe mạnh là .

Chờ vịt bưng lên, là một con vịt ăn nhiều kiểu. Thịnh Triều vịt ăn thịt tại chỗ thái lát, món chính cũng bánh bột ngô, bất quá bánh tráng mỏng, mà là bánh bột ngô mì lên men, bánh bột ngô to bằng bàn tay, vàng và giòn độ dai, thể kẹp thịt gấp ăn.

Cũng tương, thực vị tương vịt Bắc Kinh mang một tia cay.

Người Thịnh Đô thích ăn cay, vô cay vui, đĩa nhỏ còn để ớt cay vòng chiên giòn, thích kẹp thịt khi ném mấy cái ớt cay .

Hứa Tiểu Mãn liền thích ăn cay, vốn dĩ "kho kho" hướng bánh ném, nhưng là nghĩ đến đêm nay bồi "vợ nhỏ" ngủ, tay một đốn, đầu nhãi con:

– Đa Đa con ăn cái .

Nhãi con thể ăn cay.

– Dạ, cảm ơn a cha. – Hứa Đa Phúc hạnh phúc lắm. A cha đối với thật .

Vịt róc xương, khung xương hầm canh, trình lên tới còn hai chén canh vịt, bên trong thịt vịt, miến khoai lang, củ cải muối thái sợi, còn tiết vịt đậu hủ, một ngụm canh xuống, mặn thơm thoải mái, ấm áp.

Hứa Đa Phúc a ô một ngụm bánh kẹp thịt, da vịt nướng mỡ màng thịt cũng non, mang theo vị cay, căn bản nửa điểm mùi tanh của thịt vịt, thập phần mỹ vị, làm một ngụm canh, ngon quá .

Cách mấy năm làm học sinh tiểu học, Hứa Đa Phúc hiển nhiên là quên chuyện lượng cơm ăn của chính , chờ ăn cái bánh kẹp, canh uống hết. Hứa Tiểu Mãn thấy nhãi con bộ dáng liền , hỏi:

– Vậy cha uống nhé?

– A cha, con uống thừa.

Hứa Tiểu Mãn căn bản thèm để ý, là xuất nghèo khổ, tuy hiện tại thành Hứa đại nhân, nhưng cơm thừa ngoài —— ngoài Cửu Thiên Tuế liền trừng mắt lấy đôi mắt lạnh lùng liếc ngươi. Cơm thừa của nhãi con nhà thì cái gì, vì thế loảng xoảng loảng xoảng làm xong hai chén, tính tiền, bộ, mua điểm khác trở về.

Hai cha con ăn uống no đủ tửu lầu.

Tửu lầu lầu một lầu hai mới thực khách dám nhàn thoại, đặc biệt là lầu hai , :

– Vừa vị là thái giám?

– Đông Xưởng, tiểu nhị gọi Hứa đại nhân, hẳn là chính là Cửu Thiên Tuế.

– Nhìn cũng thật giống, giống một đàn ông.

, bên cạnh tiểu hài t.ử trắng nõn sạch sẽ thu thập cũng , xuyên kim mang ngọc so thiếu gia nhà quan lão gia còn giống thiếu gia, bất quá gì cái giá.

– Nghĩa t.ử của Cửu Thiên Tuế đấy, ở trong cung sách, Thánh Thượng còn triệu kiến quá, thể so cái gì thiếu gia bài mặt hơn .

– Nghe Hứa đại nhân Đông Xưởng bắt ——

– Bắt một tên đại tham quan, đáng đời, Hứa đại nhân làm lắm.

– Đừng Hứa đại nhân cùng thái giám bình thường thật giống , truyền những lời đó xem cũng đúng, đ.á.n.h giá là những cái đó làm quan coi thường thái giám mới như .

– Quản thái giám sách, quan .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-10-cuu-thien-tue-tron-di-ngu-voi-vo-nho.html.]

– Trên triều đình sự chúng bá tánh nào rằng, bất quá xem Hứa đại nhân thật là cận, cùng chúng bình thường bá tánh giống , mới con trai nhà thừa cơm cũng ngại liền như ăn sạch uống sạch.

– Kia ăn cơm thừa của con trai , lộn xộn cùng ch.ó bới xong dường như.

...

Chạng vạng khi cửa cung khóa , Hứa Đa Phúc cùng cha về nhà, còn mang theo thật nhiều đồ vật, cha mua điểm tâm, mới mẻ lò khi đặc biệt ăn ngon, mua vài loại khẩu vị , bất quá từ đầu chí cuối đóng gói mang theo, chỉ mở một bao làm ăn.

Hứa Đa Phúc xem a cha dựa vách xe đuôi mắt mỉm bộ dáng ——

Khẳng định là nhớ Hoàng Đế cha của !

Chơi cũng tiêu hao tinh lực, dạo một ngày, lúc Hứa Đa Phúc mệt bò ghế, Trục Nguyệt cho tháo búi tóc, quần áo cũng đổi nhẹ nhàng, thái giám tiếp nhận dế tiểu công t.ử mang về, bảo đảm nuôi .

Trời tối.

Hứa Đa Phúc rửa mặt đ.á.n.h răng xong giường hô hô ngủ nhiều.

Zzzzzz~

Hắn ngủ ngon cũng phát giác chính đá văng chăn, lộ yếm đỏ cùng quần đùi cùng kiểu phía , con gà con quần đùi đối diện ——

Hứa Tiểu Mãn đắp chăn cho nhãi con, nhẹ giọng cùng Truy Tinh :

– Ban đêm để ý chút, cẩn thận nó lạnh bụng. – Hắn đêm nay liền qua đây.

– Nhạ, nô tỳ .

Đêm nay Truy Tinh gác đêm, Trục Nguyệt ban ngày theo cung cũng mệt mỏi.

Hứa Tiểu Mãn công đạo xong việc, xem hài t.ử ngủ đến khuôn mặt đỏ bừng cũng cao hứng, Đa Đa thể cùng tinh thần đều , liền , an tâm.

Vì thế Cửu Thiên Tuế Hứa công công thủ xách theo mấy bao điểm tâm, sờ soạng hướng T.ử Thần Cung , bồi xong con trai ban đêm bồi vợ nhỏ.

Hứa Tiểu Mãn kiêu ngạo: Thật đại trượng phu.jpg

Ninh Võ Đế tự đăng cơ tới nay cũng coi như cần cù, giờ Mẹo một khắc khởi, luyện võ trường luyện nửa canh giờ, đó hồi cung rửa mặt đ.á.n.h răng dùng đồ ăn sáng, đến giờ Thìn liền Tuyên Chính Điện xử lý chính vụ.

Hứa Đa Phúc phiên dịch: Buổi sáng 5 giờ 15 phút đ.á.n.h quyền đến 6 giờ mười lăm, hồi tẩm cung tắm rửa ăn sáng, 7 giờ liền ở Tuyên Chính Điện bắt đầu làm việc.

Càng miễn bàn, Ninh Võ Đế thường xuyên giờ Hợi mạt giấc ngủ.

Buổi tối 11 giờ ngủ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thành công nhân sĩ chuẩn yếu tố: Tinh lực tràn đầy, giấc ngủ thiếu, chuyên chú lực cường. Trong tiểu thuyết, Trọng Thành chính là, một ngày ngủ bốn năm tiếng đồng hồ liền đủ, tinh thần sáng láng , phương diện cũng mạnh.

Mà hôm nay, thư phòng thiên điện Tuyên Chính Điện, Ninh Võ Đế thấy ngoài cửa sổ ánh chiều tà mặt trời lặn, liền hỏi Triệu Nhị Hỉ khi nào, Triệu Nhị Hỉ báo canh giờ, Ninh Võ Đế buông tấu chương, bãi giá hồi cung.

Thái giám tổng quản Triệu Nhị Hỉ thấy nhiều trách, chỉ trong lòng thầm nghĩ: Tới .

Ninh Võ Đế "cũng coi như cần cù", chính là "cũng coi như" ở Cửu Thiên Tuế.

Thánh Thượng hậu cung bỏ , ngày thường trừ bỏ đ.á.n.h quyền luyện kiếm cường kiện thể ngoại, chính là sách phê tấu chương đ.á.n.h cờ, duy nhất đặc thù ngoài ý chính là Cửu Thiên Tuế.

– Hứa Đốc chủ trở ? – Trọng Thành hỏi.

Triệu Nhị Hỉ cúi đầu đáp lời:

– Cửa cung khóa, Hứa đại nhân mang tiểu công t.ử một khắc trở về.

Trọng Thành cái gì.

Tới T.ử Thần Cung, Trọng Thành đầu tiên là dùng bữa, đó đổi một quần áo, liền ở noãn các dựa cửa sổ giường nệm cờ, chơi cờ cũng đối thủ, liền một .

Triệu Nhị Hỉ kinh nghiệm phong phú lui gian ngoài chờ.

Thánh Thượng đều như thế, Cửu Thiên Tuế đêm nay sẽ đến.

Dưới ánh mặt trời lặn, noãn các thắp đèn, bàn cờ hồi lâu nhúc nhích, Ninh Võ Đế trong tay nhiều quyển sách đang xem, Triệu Nhị Hỉ thế Thánh Thượng đổi nóng, vài , Hứa đại nhân như thế nào còn tới, sẽ đêm nay... tới ?

Đuốc đèn cháy càng ngày càng vượng.

Triệu Nhị Hỉ sai tiểu thái giám đổi một loạt giá nến, ngọn nến đốt tới cuối, lửa cháy vượng dễ dàng đong đưa...

Noãn các im ắng. Triệu Nhị Hỉ dám thở mạnh, trộm mắt Thánh Thượng, Thánh Thượng thần sắc lạnh lùng tư thế biến, chỉ là sách trong tay tựa hồ nửa ngày lật.

– Hứa đại nhân đến . – Tiểu Lộ T.ử sớm tại cung đạo canh gác, lúc một đường lau mồ hôi chạy chậm tiến cấp sư phụ truyền lời. – Lập tức liền tới , là Hứa đại nhân.

Triệu Nhị Hỉ vui vẻ, thở phào nhẹ nhõm.

Đại buổi tối Lạc Hà Môn trừ bỏ Hứa Tiểu Mãn còn ai thể tiến ?

– Được , cứ theo thường lệ mà làm.

Cám ơn trời đất cuối cùng là tới.

Cửu Thiên Tuế xách theo mấy bao điểm tâm ngoài cung, một đường lén lút né tránh Kim Ngô Vệ, thẳng đến tẩm cung Thánh Thượng, tới cửa cùng Triệu Nhị Hỉ chạm mặt.

– Thánh Thượng ở noãn các.

– Đã . – Hứa Tiểu Mãn cúi đầu xuống tay điểm tâm, ngẩng đầu hề hề : – Điểm tâm Lão Tường Trai liền cho ngươi, ngươi ăn tự xếp hàng mua.

Triệu Nhị Hỉ: "..."

Này ai dám đòi a.

– Ca của , lão ca, chạy nhanh .

Hứa Tiểu Mãn hồ nghi:

– Nhiệt tình như , ngươi phạm cái gì sai ? Lỗi nhỏ mặc kệ, ngươi liền chịu vài câu mắng.

Triệu Nhị Hỉ vốn định phạm cái gì sai, nhưng là tò mò lời phía của Hứa Tiểu Mãn nhịn xuống tiếp lời hỏi:

– Kia lớn ? Ngươi quản ?

Hứa Tiểu Mãn vốn dĩ vui đùa, lúc lập tức đắn:

– Lỗi lớn càng thể quản. Triệu Nhị Hỉ, ngươi phạm cái gì lớn ? Tham ô nhận tiền trong ngoài cấu kết, là khi dễ tiểu thái giám cung nữ, là ——

– Không, cái gì sai cũng phạm, Hứa đại nhân ngài mau . – Triệu Nhị Hỉ lau mồ hôi: Hắn liền nên tò mò hỏi tiếp.

Tuy là như thế, Hứa Tiểu Mãn vẫn là yên tâm, chằm chằm Triệu Nhị Hỉ một hồi lâu, Triệu Nhị Hỉ trong lòng xin tha vị tổ tông , liền kém giơ ba ngón tay thề với trời.

– Thật .

– Vậy là . – Hứa Tiểu Mãn cuối cùng là yên tâm, suy nghĩ hạ mở một bao điểm tâm nhét tay Triệu Nhị Hỉ. – Mời ngươi ăn, ngươi chỉ cần làm việc, trung tâm Thánh Thượng, Thánh Thượng sẽ bạc đãi ngươi.

Dứt lời liền .

Triệu Nhị Hỉ cầm một bao điểm tâm dở dở , nhưng là cảm động. Hứa Tiểu Mãn chính là như , thẳng đuột bụng, nếu là khác khẳng định là hư tình giả ý chút em , dù chính là thôi, thật tai vạ đến nơi nhận đều sẽ nhận.

Hứa Tiểu Mãn , cái gì cái đó, chỉ cần đối với Thánh Thượng trung tâm, nếu là sống c.h.ế.t mắt, là thật cứu ngươi. Chỉ là —— Triệu Nhị Hỉ chằm chằm điểm tâm trong tay, cái tổ tông ai, mai vẫn là đến lượt nghỉ, an bài Tiểu Lộ T.ử lên hầu hạ Thánh Thượng .

Noãn các an tĩnh, ánh nến lược tối sầm vài phần.

Hứa Tiểu Mãn mới bóng dáng bên cửa sổ hấp dẫn đôi mắt, rút nổi chân.

Trọng Thành mặc một áo tay rộng cổ giao lãnh màu trăng non thuần tịnh, nghiêng giường nệm, cổ áo mở, lộ cổ, một đầu tóc đen búi đơn giản, cái gì cũng mang.

Hứa Tiểu Mãn sách ít nghẹn từ ngữ ca ngợi.

Trọng Thành luôn luôn thích mặc màu thuần tịnh, ở Vu Châu gầy hơn hiện tại, quần áo mặc rộng thùng thình cùng thần tiên trời giống .

Hứa Tiểu Mãn mỗi xem mỗi đều hoảng thần.

Quá, quá .

Đây chính là "vợ nhỏ" của .

Hứa Tiểu Mãn tưởng tượng đến nơi , tung tung tăng tiến lên, đem điểm tâm đặt bàn, ân cần chủ động hầu hạ vợ nhỏ ăn điểm tâm, một bên báo cáo cho vợ nhỏ hôm nay xảy cái gì.

– Ngươi ăn ? Ăn , ăn chút điểm tâm, Lão Tường Trai xếp hàng một lúc mua ăn ngon, cùng ngự trù trong cung so là so kém, bất quá bên ngoài vị bên ngoài.

– Trời tối đừng sách hại mắt, ánh sáng đều tối .

Trọng Thành ừ một tiếng, buông quyển sách, chút mệt mỏi xoa xoa mắt. Hứa Tiểu Mãn thấy, lập tức duỗi cẩu tay thò gần:

– Ta tới tới, xoa cho ngươi. – Sao như , chính là mệt mỏi đều .

– Hai cha con phố Bách Phúc, bên cái gánh xiếc nay diễn phun lửa, chui qua vòng, n.g.ự.c đập tảng đá lớn, Đa Đa thấy qua nhưng cao hứng, buổi trưa qua Điềm Thủy Phường ăn vịt .

– Lần nghỉ tắm gội, đáp ứng Đa Đa làm diều cho nó, diều bình thường quá bình thường, ngươi giúp ngẫm làm bộ dáng gì hiếm lạ chút.

Không đợi Ninh Võ Đế đáp, Cửu Thiên Tuế qua:

– Ngươi đừng mãn đầu óc loạn tưởng, đây chính là thả lên trời, cho Đa Đa chơi, thôi tự nghĩ.

Trọng Thành: ...

Ta xem là ngươi vẽ cái long căn .

Còn trách trẫm loạn tưởng.

– Hứa Tiểu Mãn, trong đầu ngươi nghĩ kiểu dáng diều gì.

– Ai nha đều , ngươi đừng lão hướng tưởng. – Hứa Tiểu Mãn quái ngượng ngùng trừng mắt Trọng Thành liếc mắt một cái, cứng rắn tách đề tài. – Nay ăn vịt ăn canh, Đa Đa uống hết, khuôn mặt nhỏ đều là lãng phí, uống thừa , nó còn ngượng ngùng, Đa Đa thật là ngoan nha.

Ninh Võ Đế ghen ghét tâm đua đòi, nhàn nhạt :

– Như thế nào, Cửu Thiên Tuế cho ai ăn cơm thừa của ngươi? Đừng cơm thừa của ngươi, của ngươi chỗ nào trẫm ăn qua.

– ! – Hứa Tiểu Mãn lỗ tai đều đỏ, miệng khô lưỡi khô, cầm lấy chén của Trọng Thành uống một cạn sạch. – Kia cái gì, ngủ .

Vợ nhỏ của cái gì cũng chính là thích chơi tính tình nhỏ nhen thích ghen tuông thích đua đòi, giường cũng nhiều chút, bất quá ai làm là Cửu Thiên Tuế uy phong hiển hách.

Hắn !

Một canh giờ , Cửu Thiên Tuế rầm rì thanh nhỏ, eo gãy .

Ninh Võ Đế ôm eo , một cái xoay :

– Cửu Thiên Tuế yên, đổi trẫm xuất lực. – Hắn thích xem tên ngốc mạnh miệng, gọi vợ nhỏ, thích hôn biến thái giám của mỗi một chỗ, tên ngốc thoải mái cuộn tròn ngón chân, ánh mắt mê ly, tâm ý chỉ một .

Sau nửa đêm, Ninh Võ Đế cũng dùng nước.

Hứa Tiểu Mãn kiệt sức treo ở Trọng Thành, trong miệng mê hàm hồ:

– ... Vợ nhỏ chính ngươi nhãi con dấm đều ăn... Ai u eo Bổn công công nga...

Cái tên ngốc , trong lòng việc ở mặt ngủ say cái gì đều .

Trọng Thành đại chưởng dừng ở eo dẻo dai hẹp tế của Tiểu Mãn, chậm rãi xoa, năm Tiểu Mãn ôm cái trẻ con trở về tìm , ghen tị, Tiểu Mãn mãn tâm mãn nhãn tất cả đều là , hiện tại hầu hạ một cái trẻ con ăn uống tiêu tiểu, há mồm ngậm miệng tất cả đều là Đa Đa.

Vu Châu Vương dựa lý trí tìm hộ trong sạch nuôi đứa trẻ .

Thật âm u tưởng: Ném cho ch.ó ăn.

Lời tác giả:

Đa nhãi con:??? Cha ruột?

Loading...