Lại nổ .
Người dẫn chương trình thử mic, giọng khá êm tai thu hút sự chú ý của Lâm Vũ Chi. Đường Hành Thiên vẫn bất động, ánh mắt vẫn dừng : "Dù cả hai chúng đều độc , em xem, ở bên em thể lấy làm lá chắn, ngại ." Khi Đường Hành Thiên tỏ đắn, thực sự thể lừa khác.
Lâm Vũ Chi bấy giờ mới chính thức vài , nhướng mày hỏi: "Anh tưởng thành ngữ 'diễn giả thành thật' chắc?"
"Tỉnh , theo đuổi khác dễ hơn nhiều đấy."
Lâm Vũ Chi thật lòng. Với điều kiện của Đường Hành Thiên, theo đuổi ai mà chẳng . Nếu "vướng" , con đường tình cảm của chắc chắn sẽ thuận lợi.
Nụ môi Đường Hành Thiên nhạt . Lâm Vũ Chi bấy giờ mới phát hiện ngũ quan của đối phương thực sắc lạnh, khi im lặng khác sẽ khiến họ thấy e dè. Chẳng qua bình thường nên sự lạnh lùng đó che bớt thôi.
Đường Hành Thiên lười biếng tựa ghế, Lâm Vũ Chi nữa nhưng lời hướng về phía . Vừa mở miệng khiến đ.á.n.h ngay lập tức:
Lavie
"Tiếc là tân sinh viên đông như biển, chỉ nhắm trúng mỗi em. Em lớn lên trông cũng đấy, nhưng mà..."
Hắn bỗng áp sát mặt , thở phả ngay mặt, hạ thấp giọng : "Bảo bối, em , 'rẻ tiền' lắm, em càng thích thì càng thích em."
"Anh thấy giờ sắp yêu em đến nơi ."
Nếu thấy ý cợt nhả trong mắt , Lâm Vũ Chi chắc tin thật. Cậu cuối cùng cũng hiểu lời cảnh báo đây của bạn : "Học trưởng đại học đều là sói đói cả". Nếu bạn thấy họ là sói đói, thì chắc chắn họ là một con sói già đang bình tĩnh rình mồi.
Hảo cảm thì thể, nhưng "yêu" thể đơn giản ?
Lâm Vũ Chi giây lát sững sờ thì lạnh, túm lấy cổ áo Đường Hành Thiên kéo xuống, ghé sát tai : "Anh tưởng dễ lừa thế ? Anh nghĩ là cái thá gì?"
Cậu học theo cách của Thẩm Chiếu, nhưng ngụy trang giỏi hơn Thẩm Chiếu nhiều. Có khoảnh khắc, Đường Hành Thiên thực sự dọa cho giật , nhưng chỉ là trong chớp mắt thôi. Trong mắt , vẫn chỉ là một chú mèo con mới mọc răng.
Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Vũ Chi, vuốt phẳng nếp nhăn cổ áo , một câu đầu đuôi: "Anh còn lên gặp , ngoan, đừng quậy nữa."
Ngay lập tức, trong đầu Lâm Vũ Chi hiện lên hàng vạn dòng chữ chạy: "Người đúng là mặt dày ai bằng".
…
Trong đại lễ đường, ngoài các lãnh đạo đang phát biểu, phía hầu như ai bàn tán. Các thầy cô hiểu tâm lý sinh viên, diễn thuyết khô khan sẽ gây buồn ngủ nên lồng ghép nhiều trò chơi bốc thăm trúng thưởng. Phần thưởng từ sổ tay cho đến cả điện thoại di động khiến các tân sinh viên hào hứng hẳn lên, mắt sáng rực lên sân khấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cau-xin-nguoi-dung-truy-ta/chuong-4-chieu-sinh-cai-gi-la-di-chieu-phu-thi-co.html.]
Khi phần phát biểu của lãnh đạo kết thúc, tinh thần của sinh viên cũng vơi ít nhiều. Họ bắt đầu uể oải dựa dẫm ghế. Người chủ trì vẫn tràn đầy năng lượng giới thiệu phần tiếp theo: Sinh viên đại biểu phát biểu.
Mọi đang oải, bỗng thấy một thanh niên mặc sơ mi trắng, sải bước dài lên bục chủ trì. Chiếc micro thấp so với chiều cao của , khiến cúi . Sự ngông cuồng ngày thường giờ biến thành vẻ khiêm tốn, lịch thiệp. Vì chân quá dài nên chiếc quần đen vốn là quần dài trông như quần chín tấc. Hắn giày vải đen, toát một khí chất cao quý nhưng thâm trầm.
Tân sinh viên lập tức xôn xao, đua chụp ảnh và thì thầm: "Học trưởng Khoa nào thế?"
"Trời ơi, đây đúng là đàn trong mộng của . Nhìn đám tân sinh viên năm nay xem, chẳng thấy ai sánh bằng cả."
"Cũng đấy chứ, hôm qua tớ thấy một bạn siêu cực phẩm luôn."
" tớ vẫn thích giọng của học trưởng hơn."
So với sự non nớt của tân sinh viên, vẻ chín chắn, nội liễm và lịch lãm của Đường Hành Thiên rõ ràng sức hút hơn nhiều.
Lâm Vũ Chi hình khi thấy lên. Hắn? Đại biểu sinh viên? Đùa ? Ấn tượng ban đầu quá mạnh khiến mất một lúc mới chấp nhận sự thật rằng hề lông bông như vẻ bề ngoài. Cậu nhớ đầu gặp, nhảy từ hàng rào sân bóng vỗ n.g.ự.c bảo "Anh chuyên đón tân sinh", mặt hề đỏ lấy một chút.
Biết ý định tán tỉnh một cách trắng trợn, Lâm Vũ Chi khoanh tay, thanh niên đang dõng dạc sân khấu, chỉ nghĩ đến bốn chữ: "Văn nhã bại hoại".
Đường Hành Thiên kết thúc bài phát biểu nhanh chóng. Đến phần đặt câu hỏi, các tân sinh viên tranh dậy hỏi những câu kiểu như: "Học trưởng bạn gái ?"
"Học trưởng bạn trai ?"
Đường Hành Thiên liếc về một vị trí nào đó ở hàng ghế đầu trả lời: "Chưa bạn gái nhưng chắc là sắp bạn trai ."
Lâm Vũ Chi: rõ đang khi câu đó giờ chỉ thầm mắng: "Đồ mặt dày!"
Khi Đường Hành Thiên xuống đài, Viện trưởng Khoa Y chờ sẵn, kéo gầm gừ: "Báo cáo thực nghiệm ?"
Nụ mặt Đường Hành Thiên cứng đờ, nhanh chóng tìm lý do: "Thầy ơi, thầy cũng hai ngày nay tân sinh nhập học mà, em giúp đỡ các học , học chứ. Mấy ngày nay em hỗ trợ tuyển quân cho Khoa mà lị."
Ý là: Báo cáo nhưng em bận làm việc ý nghĩa hơn.
Vương Giác Lệ là giáo sư kỳ cựu nghỉ hưu mời về trường, bà hiểu quá rõ tính nết của . Trông thì đắn, mồm mép tép nhảy, nhưng một khi là sẽ làm thật. Tối qua bà hỏi Từ Dục xem bận gì mà thấy mặt mũi , Từ Dục ấp úng bảo đang bận "chiêu sinh".
Vương Giác Lệ liếc trai đang ăn mặc bảnh bao mặt, khẩy : "Chiêu sinh? Là 'chiêu phu' thì !"