Cầu vồng sau mưa - Chương 14

Cập nhật lúc: 2025-02-14 14:54:57
Lượt xem: 114

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi điềm nhiên nhìn qua bên đó, bọn họ đi vào phòng hoa bên cạnh cửa sảnh.

 

Chỉ còn hai người, ánh mắt Tần Hoài nhìn tôi ánh lên chút nhiệt tình:

 

“Cửu Sinh, có thể lên lầu trò chuyện không?”

 

Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt dò xét, đột nhiên nhếch mép cười:

 

“Được thôi.”

 

Phòng trên lầu này được chuẩn bị riêng cho tôi để nghỉ ngơi.

 

Tôi thành thạo mở cửa phòng.

 

Còn chưa kịp bật đèn, Tần Hoài từ phía sau đã ôm chầm lấy tôi. 

 

Anh ta đóng cửa lại, không khách sáo mà đẩy tôi dựa vào cánh cửa. 

 

Trong lòng tôi giật mình, không t r a ngờ Tần Hoài lại ra tay vào lúc này!

 

Nhưng cũng không khó hiểu. 

 

Sảnh tiệc dưới lầu rư ợu mời chén rót, người người tấp nập. 

 

Dù tôi có hét to cầu cứu thì người dưới lầu cũng sẽ không nghe thấy. 

 

Đợi đến lúc Tần Hoài đã đạt được mục đích, cho dù có bị phát hiện thì cũng đã muộn. 

 

Hừ, để h ủy h oại danh dự của tôi, Giang Vũ Đình quả thật đã tốn không ít tâm sức. 

 

Mùi hương đàn ông kề sát, khiến tôi nổi hết da gà: 

 

Trà Sữa Tiên Sinh

“Anh định làm gì?”

 

Hoàn toàn khác với bộ dạng thuần khiết vừa rồi, Tần Hoài lúc này cười với vẻ mặt nham hiểu: 

 

“Đã thế này rồi, chẳng lẽ cô còn chưa rõ sao?” 

 

“Giang Cửu Sinh, trách chỉ có thể trách cô quá tin tưởng người khác, là tự cô hại mình thôi.”

 

Nói xong, Tần Hoài dứt khoát kéo s u a áo tôi ra.

 

Tôi thét lên một tiếng. 

 

Trong lòng quyết một phen, mạnh mẽ dẫm lên chân Tần Hoài.

 

Anh ta bị tôi giẫm đa u, kêu lên á á. 

 

Ngay sau đó, một tiếng điện giật vang lên.

 

Tiếng kêu của Tần Hoài biến thành lạc giọng, “bịch” một tiếng ngã gục xuống đất.

 

Đèn được ai đó bật lên, trong phòng lập tức t i e n sáng bừng.

 

Tử Cầm tay cầm một cây gậy điện phòng thân, đ”á mạnh vào người đàn ông dưới chân.

 

Tần Hoài bị điện giật đến toàn thân tê liệt, liên tục cầu xin:

 

“Các chị tha cho em đi, em thật sự không dám nữa.”

 

“Hừ, tên đàn ông vô dụng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cau-vong-sau-mua/chuong-14.html.]

Tử Cầm thản nhiên ném cây gậy điện đi, sau đó mới nhìn tôi:

 

---

 

“Sinh Sinh, con không sao chứ?” 

 

Tôi cười, lắc đầu với bà ấy, tỏ ý không sao cả. 

 

Nếu không phải tôi đã bảo Tử Cầm phục kích trong phòng này từ trước, thì một mình tôi khó mà đối phó được với Tần Hoài. 

 

Tôi và Tử Cầm hợp lực trói Tần Hoài vào chiếc ghế. 

 

Lúc rời khỏi phòng, Tần Hoài vẫn đang ngồi trên ghế, gào khóc thảm thiết. 

 

17

 

Đóng cửa lại, tôi quay sang cười với Tử Cầm: 

 

“Tử Cầm, muốn xem một vở kịch khác không?” 

 

Hà Tử Cầm khẽ nhếch môi, giọng nói phảng phất một chút hứng thú: 

 

“Nếu không đi nhanh sẽ không kịp đâu!!” 

 

Chúng tôi nhìn nhau cười, sau đó dìu nhau xuống lầu. 

 

Tôi biến mất đã lâu, nên mẹ tôi đang đi tìm kiếm. 

 

Thấy tôi đi xuống cùng Hà Tử Cầm, mẹ mới hơi yên tâm: 

 

“Sinh Sinh, mọi ngươig đang đợi con cắt miếng bánh sinh nhật đầu tiên đấy.” 

 

Tôi cười: 

 

“Mẹ, mẹ đừng vội.” 

 

Tử Cầm tiến lên, nắm lấy tay mẹ tôi: 

 

“Dì Giang, vì ngày hôm nay, cháu đã đặc biệt trồng hoa hồng Champagne tặng Sinh Sinh.” 

 

“Hiện tại có vẻ như hiệu quả không tệ, chúng ta đi xem hoa đi có được không ạ?” 

 

Tiểu thư nhà họ Hà đã lên tiếng, tất nhiên là rất s i n h có trọng lượng. 

 

Trần phu nhân đứng bên cạnh có vẻ cũng hứng thú: 

 

“Nếu tiểu thư họ Hà đã nói vậy, chúng ta cùng đi xem thôi.” 

 

Mọi người trong hội trường đều rất hưởng ứng, rối rít phụ họa theo Trần phu nhân. 

 

Thấy vậy, mẹ tôi nhìn tôi với ánh mắt yêu thương, mỉm cười gật đầu. 

 

Chúng tôi cùng đoàn người chầm chậm tiến đến cửa nhà kính hoa. 

 

---

 

Bên trong liền truyền ra vài âm thanh không thể miêu tả. 

 

Tiếng thở dốc của nam nữ đan xen lẫn nhau, nghe thôi cũng khiến người ta đỏ mặt, ti m đ ập thình thịch. 

 

Tôi và Hà Tử Cầm giả vờ chần chừ, không dám tiến thêm bước nào. 

 

Cuối cùng, Trần phu nhân phát hiện có gì đó không ổn, bước lên đẩy mạnh cửa nhà kính trồng hoa ra. 

Loading...