Mười một giờ, lôi Lộc Minh về phòng.
Có lẽ cảm xúc chạm đỉnh, đột nhiên chỉ điên loạn.
Khi vụng về c.ắ.n càn lên mặt , Lộc Minh đẩy .
Tôi dựng tóc gáy gào lên: "Anh chơi đùa với bao lâu như , chẳng chỉ chuyện ?"
Lộc Minh bực dọc vuốt mái tóc húi cua: "Nói chứ, em hiểu tiếng ? Anh theo đuổi em, theo đuổi, chứ lên giường!"
"Anh dựa mà theo đuổi ?"
"Dựa việc hai năm yêu em từ cái đầu tiên, tìm cách xếp em họ tiệm làm nail của em để thông tin tình báo, liên lạc đàn em theo dõi Lê Thuật. Bùi Ức , chúng gặp ở đây ngẫu nhiên, mà là do dụng tâm khổ ý mới tới mặt em."
Tôi đơ như tượng.
"Nếu em nghĩ ngủ với khác sẽ quên Lê Thuật, sẵn lòng phối hợp." Anh cởi áo khoác, dồn giường.
"Khoan !" Tôi chống tay lên n.g.ự.c : "Em sai , ơi."
"Châm lửa mà chịu dập tắt? Đời nào đạo lý đó." Anh ôm gáy , hôn một cái thật mạnh lên môi.
Tôi sợ cứng đờ, quên mất phản kháng.
Thậm chí chuẩn tinh thần cưỡng ép "dập lửa".
Lộc Minh buông tay.
Anh lùi , l.i.ế.m môi: "Nhóc con, dám hư nữa sẽ chỉ một nụ hôn ."
Tôi im thin thít.
Lộc Minh phịch xuống sofa, bắt chéo chân hậm hực chọc màn hình: "Trưa ăn gì?"
Đầu óc giờ như bãi chiến trường, làm nghĩ nổi chuyện ăn uống.
Thấy im lặng, lên: "Đi chợ , trưa nấu cơm cho em ăn."
Tôi nhúc nhích, chằm chằm Lộc Minh.
"Sao? Muốn bế ?" Anh giả vờ giơ tay.
"Lộc Minh , tính em vốn chậm chạp, hướng nội. Bao năm nay, chỉ Lê Thuật là bạn . Em như cái bóng theo từ mẫu giáo tới cấp ba, đại học đậu vì học lực kém. Để ở bên , em còn từ chối học cao đẳng, dùng tiền ba để dành mở tiệm nail cạnh trường ."
"Trong tình bạn, Lê Thuật là tất cả. Ngay cả tình yêu đầu đời, em cũng gửi gắm cho ."
Lộc Minh bỏ vẻ bông đùa, nghiêm mặt .
"Trong thời gian ngắn, em thể quên , cũng khó mà đón nhận trọn vẹn ai khác cuộc đời ..."
“Anh… còn trị liệu cho em ? Một liệu trình thể kéo dài lâu đấy.”
Lộc Minh dọn đến homestay đang ở.
Chúng cùng leo núi, cắm trại, câu cá, bộ đường dài, chơi game, dạo chợ rau, check-in các điểm du lịch. Khi mùa đông Đông Bắc trở nên khắc nghiệt hơn, đối tác của Lộc Minh gọi điện tới.
Giọng nạt nộ: “Lộc Minh , mày theo đuổi gần hai tháng mà xong ? Bố kệ mày đấy, nếu mày về nữa là tao cuỗm sạch tiền bỏ chạy đấy!”
Lộc Minh dỗ dành, thề thốt hứa hẹn hai ngày nữa sẽ về.
“Còn em?” Anh hỏi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cau-day-toi-ra-nhu-rac-ruoi-den-khi-toi-co-nguoi-moi-cau-lai-noi-da-yeu-toi-tu-lau-nam-mo-a/chuong-3.html.]
“Em cũng về thôi, ngoài lạnh quá chẳng khỏi phòng . Ở homestay mãi cũng chán. Em tính về chuyển nhượng tiệm nail, tính tiếp .”
Tay Lộc Minh đang xếp dĩa đột nhiên khựng : “Chuyển nhượng làm gì? Khu đại học khách đều đều, tiền vô như nước mà.”
Thời gian quả là liều t.h.u.ố.c hữu hiệu.
Hoặc lẽ, thứ d.ư.ợ.c tính mạnh hơn chính là sự đồng hành của ai đó.
Nhắc đến Lê Thuật, giọng bình thản: “Hồi đó mở tiệm để gần Lê Thuật, giờ nếu gặp mặt càng ngượng ngùng hơn.”
Lộc Minh khẽ : “Thời đại cầu hóa , em trốn ? Với em làm gì sai , bỏ mối ngon ăn, thiếu não ?”
“Em trốn!” Tôi lập tức phản bác.
Lộc Minh khoanh tay : “Ồ? Thế là gì? Hay là… sợ để bụng?”
Tôi liền chộp chiếc gối ôm sofa ném đầu : “Đừng ảo tưởng.”
Chưa kịp ném tiếp chiếc thứ hai, Lộc Minh quỳ xuống mặt . Anh ngẩng mặt lên, ánh mắt chớp dán chặt .
“Gần hai tháng , xin hỏi đây, kết quả trị liệu của ngài thế nào?”
Tôi tránh ánh mắt , ôm chặt gối, ngón tay co quắp lo lắng: “Cũng… tác dụng chút ít.”
Nhanh hơn tưởng nhiều.
Lộc Minh khẽ chồm tới, mùi nước xả vải thoang thoảng khứu giác khiến lòng chợt xao động.
“Vậy cố gắng thêm.” Giọng chùng xuống mềm mại, thở nóng hổi phả cằm .
Hơi ngứa. Ở cằm, và cả trái tim.
“Bùi Ức , xem xét công sức hai tháng qua ngoan ngoãn giữ đạo đức như , em thưởng cho chút xíu ?”
Gương mặt Lộc Minh thuộc loại góc cạnh sắc sảo, vẻ nam tính đầy khiêu khích. khi thu vẻ phóng khoáng thường ngày, ánh mắt thành khẩn khiến tự chủ .
Tôi lùi , nhưng cơ thể như phù định , nhúc nhích nổi. Chỉ thể cố đừng đôi mắt đang dần lên cơn khát của .
“Bùi Ức , chỉ một chút xíu thôi.” Giọng mềm đến não lòng.
Trái tim cũng .
Như ma nhập, chồm tới hôn lên môi .
Vừa rời : “Tiếp tục cố gắng…”
Chưa hết chữ “lên”, Lộc Minh đè ngửa .
Môi lưỡi quấn quýt, thở hai đứa nóng như thiêu.
Đột nhiên, đẩy , về phía nhà vệ sinh.
Vừa : “Bùi Ức , làm ơn sang phòng đợi chút, xin đó.”
Tôi chợt hiểu ý đồ , vội vàng chạy mất dép như trốn lửa.
Trở về thành phố J, cảm giác như cách một kiếp .
Tôi dọn dẹp kỹ càng căn hộ thuê, liên lạc với chủ nhà gia hạn hợp đồng.
Lộc Minh đúng, thể dễ dàng từ bỏ công việc kinh doanh định, nhưng căn hộ quá gần Lê Thuật vẫn nên buông bỏ.
Quay tiệm nail, thợ vẽ móng Chu Nguyên nhoẻn miệng ranh mãnh, nhiều dò hỏi .