Cậu đẩy tôi ra như rác rưởi, đến khi tôi có người mới, cậu lại nói đã yêu tôi từ lâu. Nằm mơ à. - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-11-17 01:07:12
Lượt xem: 80

Rời xa Lê Thuật hai mươi ngày, kết thúc chuyến du lịch bụi đầu tiên.  

Dừng chân tại thị trấn biên giới phía đông bắc, xác lẫn tinh thần đều rã rời.  

Sau khi nhận phòng homestay, hỏi chủ quán địa chỉ lẩu nướng ngon.  

Theo chỉ dẫn, lang thang đến khu phố ngập khói than.  

Không ngờ còn xếp hàng chờ đợi.  

Khi chiếc bàn 4 cuối cùng trống , nhân viên ngập ngừng: "Anh chỉ đến một thôi ? Hay ghép bàn với khách khác nhé? Có bàn 4 thì phí..."  

Câu khiến kẻ sợ giao tiếp như như sét đ.á.n.h ngang tai.  

"Bùi Ức."  

Có tiếng gọi phía .  

Tôi giật , hiểu ai thể tên nơi đất khách như .  

"Tôi cũng một , chung nhé?" Người đàn ông với dáng cao ráo, nở nụ đầy thiện cảm.  

Trông khá quen, ngượng ngùng gãi sống mũi: "Xin , trí nhớ kém..."  

"Ghép bàn gọi đồ , sẽ kể em dần."  

Những xiên nướng lượt dọn lên, qua câu chuyện của , chợt nhận danh tính .  

Hai năm , Lê Thuật tổ chức sinh nhật tại biệt thự thuê ở ngoại ô.  

Một đàn thiết với Lê Thuật dẫn Lộc Minh tới dự, giới thiệu với .  

Khi , Lộc Minh với ngoại hình điển trai và khiếu hài hước chiếm hết ánh của , dù bản là khách, khiến buổi tiệc sinh nhật của Lê Thuật kết thúc trong u ám.  

Lúc đó để ý, giờ mới vỡ lẽ hóa Lê Thuật tức giận vì cô gái thầm thích cứ quấn quýt bên Lộc Minh suốt tối.  

Không ngờ chỉ gặp một nhớ tên .  

"Trùng hợp thật, nơi điểm du lịch hot, trái mùa mà chúng vẫn gặp ." Tôi vắt óc nghĩ mãi mới câu xã giao vụng về.  

Lộc Minh đáp, gắp cho xiên thịt viên đang tỏa khói thơm phức.  

Tôi vội vàng nhai ngấu nghiến, dùng hành động che lấp sự lúng túng.  

"Hình như sức hấp dẫn của kém quá nhỉ? Cùng chơi suốt hai ngày trời mà em vẫn nhận ."  

"Không ..." Tôi cuống quýt phủ nhận, vô tình c.ắ.n trúng môi đau đến chảy nước mắt.  

Lộc Minh bật : "Đùa chút thôi, đừng căng thẳng."  

Tôi liếc đầy áy náy, uống ngụm bia lạnh xoa dịu cơn đau.  

Hồi , bộ tâm trí đều đặt Lê Thuật, với những vị khách hiện diện chẳng mảy may lưu trong ký ức của . Huống chi đám bạn ở đó sinh viên ưu tú, riêng - kẻ học lực tệ mở tiệm nail trong khu đại học - dám cố hòa nhập.  

"Sao nghĩ đến việc tới đây chơi thế?" Anh chậm rãi lấy thịt khỏi que xiên, hỏi như .  

"Ít , ồn ào phồn hoa, đủ yên tĩnh nhưng vẫn tiện nghi." Tôi đáp thành thực.  

"Không tìm nơi phồn hoa đô hội để chữa lành ? Đâu cũng gặp trai ."  

Cảm giác lột trần khiến giật đ.á.n.h đổ ly bia tay.  

Lộc Minh vội lấy khăn giấy lau vội, những ngón tay ấm áp vô tình chạm da thịt nhiều .  

Tôi co tay , ánh mắt loạng choạng tìm nơi neo đậu.  

ngốc đến mấy, cũng nhận đây cuộc gặp gỡ tình cờ.  

Người đàn ông hơn ba tuổi đối diện với vẻ thản nhiên, nhưng tỏa khí chất thợ săn đầy nguy hiểm.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cau-day-toi-ra-nhu-rac-ruoi-den-khi-toi-co-nguoi-moi-cau-lai-noi-da-yeu-toi-tu-lau-nam-mo-a/chuong-1.html.]

"Bùi Ức, cho cơ hội giúp em hàn gắn vết thương lòng ?"

Tôi bỗng thấy bực bội trong lòng.  

Trông giống loại tùy tiện lắm ?  

Liếc hóa đơn, cầm điện thoại lên quét mã thanh toán.  

"Tôi đãi, từ từ ăn một nhé."  

Đứng lên định rời , Lộc Minh nắm lấy cổ tay , lực tay nhẹ nhàng giữ cách .  

"Anh thích hưởng lợi từ khác, add Wechat , chúng AA."  

Tôi chẳng tin nổi, thích hưởng lợi còn đây đóng vai bậc thầy trị liệu?  

Giật tay khỏi , mở Wechat đưa mã nhận tiền: "Gửi chín chục thôi, lẻ bỏ ."  

Lộc Minh bật : "Add Wechat giờ là nghi thức xã giao , nhóc hẹp hòi ."  

vẫn ngoan ngoãn quét mã chuyển tiền.  

Tôi vội bỏ chạy, lỡ đá đổ mấy chai bia bàn bên cạnh, luống cuống xin .  

"Mai gặp nhé, Bùi Ức." Lộc Minh nâng ly rượu nở nụ rạng rỡ.  

Cút xéo đồ quỷ sứ!  

Về phòng homestay, thừ sofa hồi lâu mới định thở.  

Đồ vô dụng, chẳng lẽ Lộc Minh nuốt sống mày ? Tôi tự chế giễu bản .  

vốn kém cỏi, bằng lẽo đẽo theo đuôi Lê Thuật bao năm trời, cuối cùng nhận về kết cục t.h.ả.m hại.  

Thẫn thờ kiểm tra Wechat, hôm nay vẫn lời mời kết bạn từ Lê Thuật.  

Lúc cần giữ cách, xóa Wechat, block luôn máy của trong cơn xúc động.  

Đó chỉ là hành động bồng bột nhất thời.  

chẳng buồn cho chiếc cầu nối, mặc cho hai mươi năm tình bạn tan vỡ.  

Có lẽ chán ngấy sự bám víu của , chỉ là tìm lý do chính đáng.  

Giờ thì xong , ý trung nhân, còn thành kẻ biến thái ôm mộng ảo.  

Đến lúc lựa chọn .  

Lê Thuật là trai thẳng, tư cách trách chọn .  

Chỉ thể rút lui khỏi cuộc đời trong đơn độc.  

Có lẽ vì vội, hoặc do no bụng, cũng thể dày đóng vai cơ quan cảm xúc phản ánh nỗi đau khi nhớ về Lê Thuật.  

Tóm là đau dày.  

Tôi ôm bụng dậy đun nước mì.  

Trong lúc chờ đợi, kéo rèm cửa thành phố nhỏ phủ màn đêm với muôn ánh đèn dịu dàng.  

Chọn góc , chỉnh nét, chụp một tấm.  

Check-in địa điểm, đăng story kèm chú thích: [Yêu thành phố bình yên , ngày mai gặp ở Lâm Hải Lộc Uyển nhé.]

Hai mươi ngày rời , chặn , mỗi ngày đăng một trạng thái phơi bày hành trình.  

Phải thừa nhận, vẫn nuôi hy vọng về Lê Thuật.  

Hai mươi năm từ lúc lên ba đến giờ, lẽ nào cứ thế xóa sạch?

Loading...