Cậu Ấy Nhìn Tôi Suốt Ba Năm - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-03-25 00:33:21
Lượt xem: 1,770

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng chẳng được bao lâu, tôi cảm giác có người vỗ nhẹ vào vai mình.

Tôi quay đầu lại, đối diện với Lê Uyên, sắc mặt cậu ta trông khó chịu:

"Đổi lại chỗ đi. Cả miếng dán trên áo cậu cũng gỡ xuống."

Xung quanh, không ít bạn học bắt đầu vểnh tai hóng chuyện.

Tôi thờ ơ phớt lờ cậu ta.

Thấy tôi không phản ứng, Lê Uyên lại vỗ vai tôi lần nữa, giọng điệu mang theo chút mất kiên nhẫn:

"Thanh Thanh, hôm nay cậu đã làm loạn cả ngày rồi, chẳng lẽ vẫn chưa đủ sao? Tớ hiểu cậu thi không tốt, tâm trạng khó chịu, nhưng cũng đừng quá đáng như vậy."

Cậu mới thi không tốt. Cả nhà cậu mới thi không tốt á.

Tôi cố nén cơn giận, nhịn xuống cơn bực bội, chậm rãi đổi chỗ lại cho Thịnh Đình Đình, sau đó quay lại, nở một nụ cười "dịu dàng" với Lê Uyên:

"Cậu cúi xuống một chút."

Lê Uyên hơi sửng sốt, nhưng vẫn ngoan ngoãn cúi xuống, thấp giọng nói:

"Thanh Thanh, đây là khoảnh khắc cuối cùng của thời cấp ba, đừng giận dỗi với tớ nữa."

Đứng bên cạnh tôi, Hà Lộ cứ lén lút chen vào, ép sát tôi từng chút một.

Tôi bị chen đến phát bực, bèn giơ bút ký tên lên, uy hiếp:

"Cậu mà còn chen nữa, tôi không khách sáo đâu."

Nói xong, tôi tiện tay vẽ một đường nguệch ngoạc ngay trên n.g.ự.c áo của Lê Uyên, chỗ có tên tôi mà cậu ta vẫn giữ lại.

Lê Uyên không kịp tránh, nhíu mày, đưa tay ôm lấy n.g.ự.c áo, bực bội hỏi:

"Cậu làm cái gì vậy?"

Bên cạnh, Hà Lộ hét lên như gà bị cắt tiết:

"A! Thẩm Thanh, sao cậu có thể bôi bẩn áo người khác chứ?!"

Tôi lười để ý đến con "gà mái chỉ biết la hét" này, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lê Uyên, giọng điệu thản nhiên nhưng vô cùng dứt khoát:

"Đừng làm phiền tôi nữa."

Dứt lời, tôi thẳng thừng tách khỏi nhóm, chen lên hàng đầu, ngồi xổm xuống.

Có hơi có lỗi với Thịnh Đình Đình, vì tôi không thể đứng cạnh cô ấy trong bức ảnh kỷ niệm này.

Từ xa, tôi thấy cô ấy đang đứng sau Hà Lộ, mặt mày đầy khó chịu, còn cố ý lật mắt trắng với cô ta.

Còn tôi, ngồi ở hàng đầu, nụ cười không hẳn rạng rỡ.

Một bức ảnh tốt nghiệp đáng lẽ phải là kỷ niệm đẹp, vậy mà bị kéo xuống thành thế này…

Đúng là xui xẻo.

Sau khi chụp ảnh tập thể xong, đến thời gian chụp ảnh tự do.

Dù trước đây từng có bao nhiêu mâu thuẫn, lúc này ai cũng tạm gác lại khúc mắc, cùng nhau cười tươi chụp ảnh, lưu giữ kỷ niệm thanh xuân.

Tôi chụp ảnh gần như với tất cả bạn cùng lớp ngoại trừ hai người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cau-ay-nhin-toi-suot-ba-nam/chuong-5.html.]

Lê Uyên và Hà Lộ.

Bọn họ không đến tìm tôi, và tôi tất nhiên cũng chẳng có lý do gì để tìm họ.

Thịnh Đình Đình và bạn trai Trần Phi Bạch, cặp đôi vừa mới thành đôi từ hôm qua, bây giờ cứ dính lấy nhau không rời.

Hai người họ đi khắp sân trường để chụp ảnh kỷ niệm, tiện thể kéo theo tôi—một cái bóng đèn bất đắc dĩ.

Tôi chụp được vài tấm, đang định lẻn đi thì Lê Uyên tình cờ đi ngang qua, phía sau cậu ta là Hà Lộ.

Trần Phi Bạch, dù học ở lớp bên cạnh nhưng lại là bạn của Lê Uyên, thấy vậy bèn vui vẻ gọi cậu ta lại chụp chung.

Thịnh Đình Đình liếc nhìn tôi, như muốn dò hỏi ý kiến.

Tôi nhún vai, ý bảo không sao cả.

Thế là, Lê Uyên và Hà Lộ đứng bên cạnh Trần Phi Bạch.

Tôi đứng cạnh Thịnh Đình Đình.

Cả bức ảnh chẳng khác gì một nhóm bạn học bình thường, chỉ là tình cờ xuất hiện trong cùng một khung hình mà thôi.

Chụp xong bức ảnh đó, Trần Phi Bạch hào hứng nói với tôi và Lê Uyên:

"Để tớ chụp cho hai cậu một tấm nhé? Hôm qua tớ còn tìm được cả đống tư thế chụp ảnh đôi đấy!"

Thịnh Đình Đình lập tức kéo nhẹ tay áo bạn trai, mặt sa sầm.

Trần Phi Bạch ngơ ngác: "Sao thế?"

Thịnh Đình Đình nhìn cậu ta như thể đang nhìn một tên ngốc:

"Cậu không thấy bên cạnh Lê Uyên còn có người à?"

Trần Phi Bạch còn chưa kịp nói gì thì Lê Uyên đã thản nhiên bước tới bên tôi, gật đầu với cậu ta:

"Vậy phiền cậu chụp giúp tớ và Thanh Thanh một tấm."

Ngay lập tức, Hà Lộ chen vào giữa hai chúng tôi, cười tươi giơ tay tạo dáng chữ V:

"Tính cả tớ nữa, ba người chúng ta chụp chung đi!"

Trần Phi Bạch, vốn chẳng biết chuyện gì xảy ra hôm qua, thấy vậy còn nhiệt tình nhắc nhở:

"Bạn học này, sao cậu lại đứng giữa hai người ta thế? Qua đứng cạnh Thanh Thanh đi chứ!"

Lời vừa dứt, không khí lập tức trầm xuống.

Tôi không muốn dính vào mớ hỗn độn này, lập tức xoay người đi thẳng:

"Thôi bỏ đi, tớ cũng không muốn đứng giữa 'một cặp' này đâu."

Câu nói này khiến CPU trong đầu Trần Phi Bạch quá tải. Cậu ta tròn mắt hỏi:

"Hả? Ai với ai mới là một cặp?"

Lê Uyên cau mày, nhìn tôi chằm chằm:

"Cậu đừng nói linh tinh nữa được không?"

Tôi đảo mắt, giọng điệu lười biếng:

"Được thôi, là tớ nhiều chuyện, xin lỗi nhé. Nhưng tớ cũng chẳng có hứng chụp chung với hai người, vậy nên tớ đi trước đây."

Loading...