Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng nhạc metal nặng nề bên ngoài quán bar đập màng nhĩ nhưng trong phòng riêng im lặng như tờ.
“Sếp Hạ, là cứ chút gì đó ?”
Không khí trong căn phòng yên tĩnh đến mức quỷ dị.
“Được , để kể cho em về thời gian , lúc tiết mục radio của em nhé?”
Tuyệt vời, nhiều chủ đề quá, cứ điều mà nhất.
“Một thời gian dài , từng chứng mất ngủ trầm trọng ban đêm. Cứ đến đêm thường ngủ thì dựa chương trình của em để ngủ.”
“Nói chương trình của thật sự tác dụng thôi miên ?”
Tôi cũng thừa nhận rằng đó là một chương trình hỗ trợ giấc ngủ.
Chỉ một vài nhân viên trong chương trình đó, thậm chí đôi khi ngay cả lúc đang kể chuyện bên trong thì ở bên ngoài cũng đều ngủ mất tiêu.
“Tại em làm công việc bán thời gian đó? Ban đêm làm việc, buổi sáng còn đến lớp.”
“Kiếm tiền chứ gì.”
Lúc đó chỉ cần kiếm tiền thì mệt đều trong phạm vi cân nhắc của .
Học phí và chi phí sinh hoạt đè nặng lên đầu buộc tiến về phía .
Hạ Minh Duyên , thả lỏng và dựa ghế sofa, đong đưa ly rượu trong tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/can-chat-khong-buong/chuong-14.html.]
“Cảm ơn chương trình của em lúc , nếu thật sự chẳng làm để chịu đựng những đêm dài.”
Trong khi chuyện, Hạ Minh Duyên cũng bắt đầu kể về quá khứ của .
Bởi vì cha qua đời lúc đang còn nhỏ nên công ty luôn trong tay chú bác. Sau khi nghiệp đại học, để thể lấy công ty thì mỗi ngày đều ở trong trạng thái căng thẳng tột độ.
“Lúc đó còn thường gọi đường dây nóng của chương trình.”
Vị khán giả nhiệt tình đó để ấn tượng sâu sắc trong , cùng trải qua qua vô đêm tối khó khăn.
Đêm đó, chúng trò chuyện lâu, tựa như những cuộc điện thoại lúc đêm muộn mà chúng từng trải qua.
Uống đến nỗi bắt đầu cảm thấy cuộc chuyện dần trở nên mơ hồ, vì chỉ thể gọi tài xế đưa chúng trở về.
Hạ Minh Duyên bảo tài xế đưa về , cũng mang cái nồng nặc mùi rượu chen tàu điện ngầm, vì gật đầu đồng ý.
“Có bây giờ gì thì em cũng đồng ý ?”
Lúc đang bối rối thì bất ngờ lao tới.
“Anh ở bên em, em đồng ý chứ?”
“Anh bệnh ?”
Người lái xe phía kinh hãi chúng qua gương chiếu hậu.
Thậm chí tài xế còn nhảy khỏi xe và bỏ chạy.
“Tại , chỉ vì là đàn ông?”