Cô đáng lẽ tự tin, phóng khoáng, làm việc gì cũng thong dong, nhã nhặn, chứ như bây giờ, rõ ràng là đang trang điểm nhưng nước mắt làm cho lem nhem hết cả.
"Nguyễn An, và Thịnh Bạch yêu , đúng ?"
Vẻ ngoài vẫn bình tĩnh nhưng trong lòng dậy sóng, chúng mới xác định quan hệ kỳ nghỉ đông , cô ?
Cô thấy ý định trả lời thì mỉm tiếp: "Tôi thích từ năm lớp mười , lúc nào cũng lạnh lùng nhưng nồng nhiệt bao, dịu dàng bao."
"Lần đó đám lưu manh vây trong ngõ nhỏ, bao nhiêu ngang qua đó đều đưa tay giúp đỡ, mà liều mạng xông , một đấu với bốn , cứu khỏi dầu sôi lửa bỏng."
"Cậu là chủ nghĩa hùng trong thời thiếu niên của ."
"Sau , cảm ơn , theo suốt một đoạn đường cũng dám bắt chuyện, lúc đó …"
"Ninh Giai, đây."
Giọng của Nguyễn An ở hai gian và thời gian đan xen , hề tình dục, trong lời chỉ sự lo lắng.
"Cậu đưa về nhà, bôi t.h.u.ố.c cho , vẻ mặt dịu dàng đó đến tận bây giờ vẫn thể phác họa . Không ngờ là sống ở tòa nhà đối diện ." Cô ánh mắt sáng lên.
"Nguyễn An, ngốc thật đấy, phơi quần áo cũng xong, quần lót gió thổi bay mất mấy cái."
"Rất thơm, mùi của ." Cô mặt còn lộ vẻ say mê.
Tôi nhịn mà thấy buồn nôn.
"Hôm đó, và Thịnh Bạch, tô iđều thấy cả . Nguyễn An, quyến rũ như thế, bám như thế chứ, chỉ hận là Thịnh Bạch."
"Thịnh Bạch là đồ hồ ly tinh, mà hèn hạ thế, mới chuyển đến tay chân yên phận, động tay động chân với . Nguyễn An, gì đáng để thích chứ? Có thể khiến chủ động như ."
"Nguyễn An, là tiên nhân trời, nên vướng yêu đương, tình yêu chỉ khiến con biến thành dã thú, mặt mũi chẳng còn ."
Tình yêu làm thế, tình yêu kiềm chế mới làm thế.
Tình yêu là nhẫn nhịn, là kiềm chế, là dù chiếm hết tiên cơ nhưng vẫn sẵn sàng đeo lên xiềng xích mang tên tình yêu.
Sau khi thấy tiếng còi cảnh sát lầu, mới yên tâm.
Ninh Giai các nhân viên cảnh sát đang tiến gần thì lớn, đến cuối cùng thì ho sặc sụa.
"Nguyễn An, hối hận vì lúc đó cứu tô ?"
"Tôi hối hận vì bất cứ việc gì làm, chỉ hận lúc đó chỉ cứu thể xác của mà cứu nổi linh hồn của ."
Ánh mắt cô trống rỗng thất thần cảnh sát đưa .
Tôi tùy ý bóc một viên kẹo bạc hà ném miệng, thấy tiếng bước chân xuống ở cầu thang. Hỏng bét! Không thể để thấy chuyện của và Thịnh Bạch .
Tôi vội vàng đuổi theo xuống , đến một chỗ rẽ thì tiếng bước chân biến mất.
Tôi dừng nhưng đột nhiên một bàn tay lôi trong lớp học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cam-on-vi-da-gap-nhau/chuong-4.html.]
Rất tối, đèn và rèm cửa đều đóng, rõ là ai.
Người đó ấn lên cửa, một tay giữ chặt hai tay giơ quá đầu, ép lên cửa.
Sau đó điên cuồng c.ắ.n xé môi , chiếc lưỡi như xông pha thành trì, quấy đảo điên đảo bên trong, đôi tay cũng yên phận nhào nặn hai điểm ngực, vội vã thọc xuống phía .
Lúc sắp chạm nơi nào đó, c.ắ.n mạnh môi của một cái. Mẹ nó, đứa nào đứa nấy đều thèm khát xác của ông đây .
"Thịnh Bạch, đủ ."
Cậu khẽ chạm thêm hai cái, quyến luyến rời mà tách : "Anh ơi... Tôi ghen ."
"Nếu Ninh Giai kéo cùng c.h.ế.t, bảo làm ? Nếu điện thoại của gọi chậm một bước, cảnh sát đến muộn vài phút thì bảo làm ?"
“Cậu còn trẻ thế thủ tiết ?" Cậu nước mắt khẽ lăn dài xuống, lăn dọc theo mặt rơi xuống đất.
Tôi khẽ vỗ lưng mà vuốt ve: "Tôi cần mà. Cậu gọi điện xong là gọi cho , chỉ trông chờ cún con của đến cứu thôi đó."
"Anh ơi." Gã khổng lồ mét tám rúc lòng mà chẳng thấy hổ gì cả. Làm như đang nuôi một cô vợ nhỏ .
"Không ngượng!" Tôi ngoài mặt mắng yêu nhưng trong lòng sớm cô vợ nhỏ làm cho mê hết cả .
Ngọt ngào quá .
Tâm trạng tồi tệ lập tức tan biến sạch sành sanh.
Kỳ nghỉ đông trôi qua nhanh, làm xong bài tập, thêm vài bộ đề ôn tập là sắp hết .
Cún con thể hiện , luôn an phận làm bài tập, cũng nên thưởng chút gì đó, đồ đặt mua cũng về tới nơi.
"Thịnh Bạch, tối mai sáu giờ đến nhà nhé, chuẩn quà khai giảng cho đây."
"Được."
Tôi tự dọn dẹp vệ sinh một chút, mặc bộ đồng phục lên chuẩn sẵn đạo cụ.
Năm giờ rưỡi cửa nhà gõ vang, biểu cảm của Thịnh Bạch khi mở cửa thật sự khiến đắc ý.
"Anh ơi... Cậu thế là..."
"Sao? Không thích ?"
"Thích, thích chứ, , thích."
Tôi trong gương, đeo một chiếc kính gọng vàng mảnh hình vuông hẹp, mặc bộ đồng phục váy ngắn chỉ đủ che hết phần , chân đôi giày cao gót thanh mảnh, tay cầm roi dạy học.
Tóc giả đeo mãi mà nên đành bỏ cuộc, giờ thế , thế lúc nãy chịu khó thêm chút nữa để đeo .
"Vợ ơi, quá." Cậu mà cảm giác như nước miếng của sắp chảy đến nơi .
Tôi vung một roi thật mạnh n.g.ự.c , đó dùng roi nâng cằm lên, ép ngẩng đầu.