Cảm ơn vì đã gặp nhau - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-07 12:14:52
Lượt xem: 139

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu mặt chỗ khác: "Cậu cài cúc áo ."

 

Tôi cúi đầu một cái, hình như tại đỏ mặt , cổ áo trễ, cảnh xuân lộ sót chút nào.

 

Tôi cuống cuồng cài , càng hoảng càng cài .

 

"Để ."

 

Đầu ngón tay chạm da thịt, gió đêm lạnh, ngón tay cũng lạnh nhưng những nơi chạm như nhóm lên một ngọn lửa nóng bỏng.

 

Bầu khí cực kỳ mập mờ.

 

"Nguyễn An, trong phong bì là thư tình."

 

Tôi ngờ trực tiếp như .

 

"Đoán ."

 

"Nguyễn An, thấy sắc nảy lòng tham cũng nhưng đúng là yêu từ cái đầu tiên."

 

"Cậu ngoan quá, chúng điểm chung nào cả, nghĩ tạo chút cơ hội chứ, thế là cứ nhảy nhót tưng bừng để thu hút sự chú ý của ủy viên kỷ luật."

 

" cách , chẳng thèm liếc lấy một cái." Cậu còn ấm ức .

 

"Thế nên mới đá bóng trong lớp ?"

 

Cậu ngây ngô: " việc đó đổi lấy cơ hội làm bạn cùng bàn với , hứa với giáo viên là khi cùng sẽ tuyệt đối làm loạn nữa!" Cậu còn làm động tác thề thốt.

 

"Sau khi cùng bàn với , ham của ngày càng lớn. Tôi thỏa mãn với việc chỉ chuyện với nữa, thế nên mới tốn hết tâm tư gần gũi với hơn, chỉ là nôn nóng quá nên cách làm ngu ngốc."

 

Tôi nghĩ những việc làm, mỉm : " ngu ngốc thật."

 

Tôi vốn là chiều mà sinh kiêu, khi thích thì cảm xúc của trở nên sống động hẳn lên.

 

"Chẳng thấy đồng tính buồn nôn ?"

 

"Tôi thế nên mới tưởng là trai thẳng, dù đối với lúc nào cũng lạnh nhạt. Tôi tưởng ghét đồng tính nên đương nhiên giấu thật kỹ."

 

"Việc đổi chỗ cũng nhanh thật đấy?"

 

"Oan uổng quá! Tôi tưởng cùng nữa, đương nhiên sẽ đáp ứng yêu cầu của , cho dù xa . Cậu bản kiểm điểm bao nhiêu chữ ? Tận năm nghìn chữ đấy!"

 

Tôi chột mím môi: "Thế còn việc cứ làm phiền học bài."

 

"Tôi dám, đó là vì thấy học hành căng thẳng quá nên giúp thư giãn chút thôi."

 

"Còn câu hỏi nào nữa , nếu thì đến lượt hỏi đấy nhé."

 

"Nguyễn An, đồng ý làm bạn trai ?" Giọng run rẩy một cách khó nhận .

 

"Vinh hạnh của ." Tôi bắt chước một cách tinh quái, thổi một tai .

 

Tai Thịnh Bạch đỏ bừng lên thể thấy bằng mắt thường, cơn đỏ nhanh chóng lan khắp mặt.

 

Thật đáng yêu.

 

Về đến nhà, nóng lòng mở phong bì .

 

?

 

Sao bên trong là một tờ đề toán thế ?

 

Làm xong đồng hồ hai giờ sáng, giải hết cả tờ đề mà chẳng thấy con nào tương tự như 520 1314 cả.

 

Đùa ?

 

Sáng sớm hôm , Thịnh Bạch gọi điện rủ cùng thư viện, nảy ý : "Đừng thư viện nữa, đến nhà ."

 

"À... ừm." Cách một màn hình, cũng thể hình dung bộ dạng đỏ mặt của

 

Nhóc con, lát nữa mặt còn đỏ nữa cho xem.

 

"Sớm thế, Thịnh Bạch. Vào ."

 

Tôi kéo đến bàn học: "Nào, xuống."

 

Cậu lờ đờ xuống, trực tiếp lên đùi , đặt tờ đề tối qua lên bàn: "Nào, làm đề ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cam-on-vi-da-gap-nhau/chuong-3.html.]

Hai tay ôm lấy cổ , cằm tựa lên vai , hai đứa dính chặt , thấy tiếng thở dốc nặng nề của , cảm nhận một vật cứng nào đó đang tỳ phần của , cảm giác hả hê như trả thâm thù đại hận.

 

"Viết xong phần thưởng." Tôi trêu chọc vỗ vỗ mặt .

 

Ai kích động , thậm chí còn cảm nhận "Thịnh Bạch nhỏ" nảy lên mấy cái.

 

Cậu nhanh như bay, đầy mười phút làm xong phần trắc nghiệm.

 

"Nguyễn An, sách toán của để ? Tôi quên mất một công thức đường tròn ."

 

"Góc trái phía kệ sách ."

 

Một tay đỡ lấy m.ô.n.g , một tay lục tìm kệ sách.

 

"Tìm thấy ?" Tôi thấy mãi động tĩnh gì nên đầu hỏi.

 

"Ừm." Giọng trầm đục, vẻ khàn khàn vì đang kìm nén. Khi thấy trang bên trong cuốn sách, cảm thấy như sét đ.á.n.h ngang tai.

 

Vì sợ thấy đang xem mấy cuốn truyện tranh nên lời, ngụy trang cuốn sách toán, hiện giờ trang chính là cảnh một đàn ông gập chân thành hình chữ M giường, một đàn ông khác đang phủ lên với một tư thế cực kỳ tồi tệ.

 

"Nguyễn An, ... Thích kiểu ?"

 

Tôi từ chối trả lời, trực tiếp dùng môi chặn những lời định , hôn đến mức gần như thở nổi mới đẩy .

 

Tôi nhẹ nhàng xoa đôi môi đỏ mọng còn vương làn nước của : "Thịnh Bạch, hình tượng ngoan ngoãn trong lòng . Tôi ghen, chiều mà kiêu, ham sâu đậm, lo sợ mất, tội đầy ."

 

"Một như xứng đáng để yêu ?"

 

"Tôi yêu , t.h.u.ố.c nào cứu chữa nổi."

 

Nói hai đứa ôm hôn , thậm chí kịp thở, một cái là vội vã hôn lên.

 

Cậu dắt tay di chuyển đến một nơi nào đó, vẻ mặt ấm ức, nước mắt sắp rơi xuống vì sốt ruột: "Cậu sờ nó một chút ? Cậu sờ nó ."

 

Tôi kéo khóa quần , thò tay nắm lấy sự nóng bỏng , lên xuống một cách quy luật, tiếng thở dốc của làm vành tai nóng ran.

 

"Lên giường ." Tôi đỏ mặt lệnh, khi kết thúc một tay , kéo áo thun lên, c.ắ.n lấy gấu áo, đầy thuần khiết : "Cậu thật sự sờ ?"

 

Sáu múi, cân đối, cảm giác mịn màng mang theo sức bùng nổ, sờ sờ lâu, sờ đến khi "Thịnh Bạch nhỏ" ngóc đầu dậy mới dừng tay.

 

Thích quá mất.

 

Tôi đôi môi lấp loáng nước của , một nữa ôm cổ mà hôn lên, từng chút từng chút nhấm nháp đôi môi trượt dần xuống .

 

Tôi hôn dọc theo đường cổ của , khẽ c.ắ.n hai hạt đậu đỏ ngực, kéo lên để nó nảy , mặt rên rỉ thành tiếng, vui vẻ hôn lên hai điểm đỏ coi như an ủi.

 

Tôi tiện tay cởi phăng bộ quần áo vướng víu của ngước đầu lên, dùng ánh mắt hiệu cho cởi áo sơ mi và quần của .

 

Quần áo trút bỏ hết, cuối cùng cũng thỏa lòng mong ước tiếp xúc da thịt với .

 

"Biết làm ?" Tôi tùy ý mở một lọ kem dưỡng da tay để nới lỏng, cách quá gần, tiếng nuốt nước bọt của cũng thể thấy rõ mồn một: "Muốn cùng làm ? Đưa một ngón tay đây."

 

"Tôi thử tư thế đó, ?" 

 

Đương nhiên , vốn dĩ nhu cầu cao, lúc áp lực học tập lớn thường tự giải tỏa, yêu đang cày cấy , cần tự động tay cũng thể sướng đến mức linh hồn xuất khiếu, đương nhiên sẵn sàng phối hợp vô điều kiện.

 

"Cún con của thế nào cũng ."

 

Tôi chỉ huy bày đủ loại tư thế, lật tới lật lui làm gần như cả ngày, xong việc mệt đến mức ngón tay gần như nhấc lên nổi nhưng cả đều toát thở thỏa mãn.

 

Thịnh Bạch tận tụy lau sạch sẽ cả kẽ móng tay cho , mặc quần áo t.ử tế bế lên giường, đặt một nụ hôn lên trán.

 

"Tôi về đây, nghỉ ngơi cho nhé."

 

Lần thể thế nữa , cả ngày trời xoa thắt lưng mơ hồ suy nghĩ cún con khỏe quá, chịu nổi.

 

Cửa sổ đóng chặt, rèm cửa bay theo gió, rõ ràng là một ngày nắng rực rỡ mà thấy lạnh lẽo.

 

Tiếng chuông điện thoại reo vang, giật một cái, cảm thấy tim đập thình thịch rõ lý do, khi thấy gọi đến mới yên tâm hơn.

 

"Alo, học ủy, chuyện gì thế?"

 

"Đến sân thượng trường học ? Tôi chút việc tìm ."

 

Tôi yên tâm để một con gái như cô sân thượng, thế là vội vã bắt taxi đến trường gấp rút lao lên tầng thượng.

 

"Nguyễn An, đến ." Cô bắt đầu , càng càng to, đến cuối cùng nước mắt lã chã rơi xuống đất.

 

Tôi từng thấy cô như .

Loading...