Cảm ơn vì đã gặp nhau - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-07 12:14:31
Lượt xem: 148
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
4
Việc đổi chỗ là do chủ động với chủ nhiệm, hai bàn bạc lâu.
Ban đầu thầy chủ nhiệm đồng ý, đó Thịnh Bạch chấp nhận bản cam kết, bảo đảm sẽ an phận thủ thường, tuyệt đối gây chuyện thì mới gật đầu.
Bạn cùng bàn mới vẫn là lớp phó học tập từng với đây. Cậu , kéo tám chuyện lúc tan học, hát hò giờ sáng, cũng chuyện riêng với trong giờ.
Chúng ai làm phiền ai, gần như dành từng phút từng giây cho việc học.
Lúc đầu còn chút quen nhưng một tuần thì trạng thái trở .
Tôi đột nhiên nghĩ thông suốt vài chuyện…
Cái đồ Thịnh Bạch c.h.ế.t tiệt , căn bản là trai thẳng chính hiệu!
Thế mà bấy lâu nay cứ tưởng chúng đang mập mờ.
Thực chất là dùng thủ đoạn để quấy nhiễu việc học của , thậm chí tiếc hy sinh làm mồi nhử.
Tôi càng suy nghĩ kỹ, càng nhiều chi tiết bắt đầu nổi lên mặt nước…
Tôi vốn khó ngủ, buổi trưa gần như ngủ nên thường tranh thủ làm bài tập một lát.
Thói quen của khi làm bài buổi trưa là đặt sách lên đùi cúi xuống .
Viết như khá dễ gây buồn ngủ, lâu sẽ thấy buồn mắt, lúc đó sẽ tranh thủ bò bàn ngủ một giấc, như buổi chiều sẽ lờ đờ.
kể từ khi Thịnh Bạch làm bạn cùng bàn với , trưa nào làm bài tập thành công cả.
Chỉ cần thấy bên phát tiếng sột soạt, lim dim mắt sang với tốc độ như sấm truyền cướp lấy bài tập của .
Cậu còn chớp chớp đôi mắt vẫn còn ngấn nước, tự cho là hung dữ mà quát: "Ngủ !"
Lúc đó thế mà thấy đáng yêu?
Giờ chơi kéo kể chuyện bát quái, thực chất cũng là để làm phiền, cho làm bài chứ gì.
Giờ sáng hát tình ca cho , còn thấy lãng mạn?
Một ngày bắt đầu từ buổi sáng cơ mà!
Trong giờ học thì chuyện riêng sờ chân , đây quấy rầy giảng thì là gì? Không một tiết của thầy cô bằng mười năm sách ? là làm loạn mà!
Hóa chuyện đều dấu vết từ !
Tách là chính xác, tất cả chỉ là do dopamine tiết quá mức thôi. Nếu còn cùng , chắc chắn bây giờ vẫn còn đang đó mà buồn xuân thương thu.
Quả nhiên chỉ sách vở mới là bạn trung thành nhất của nhân loại.
Tôi tự cho là thấu hồng trần, càng thêm khắc khổ nỗ lực. Cộng thêm việc sắp thi học kỳ, gần như đêm nào cũng thức đến một hai giờ sáng.
Ban ngày thì mang đôi mắt thâm quầng như gấu trúc học, giờ nghỉ thì tranh thủ từng chút một để giải đề.
Học bổng cầm đến mỏi tay, chẳng thơm hơn đàn ông nhiều .
Tôi nghĩ quyết định từ bỏ thì nên cắt đứt triệt để, ai làm phiền ai nhưng chẳng ngăn ai cứ lượn lờ mặt mỗi ngày.
Giờ chơi thường xuyên chạy đến hỏi bài, những việc trong khả năng thì đương nhiên sẽ giúp, vì chúng đang chiến tranh lạnh mà từ chối trả lời.
Sau khi giảng xong, ngẩng đầu hỏi : "Hiểu ?” nhưng thấy aáy dùng một ánh mắt cực kỳ phức tạp chằm chằm .
Có ấm ức? Tức giận? Còn thứ gì đó thấu... Sao chút u ám thế .
Này bạn trai thẳng, diễn sâu quá nhỉ, vẫn còn diễn ? Oscar năm nay thề xem.
5
Dạo gần đây ngày nào Thịnh Bạch cũng một bộ đồ mới, điệu đà đến c.h.ế.t . Có lúc còn mặc sơ mi thắt cà vạt, thậm chí còn thoang thoảng mùi nước hoa. Chiếc quần tây ôm lấy vòng ba mỹ, những đường nét cơ bắp làm căng đầy cả lớp áo sơ mi.
Thịnh Bạch, đúng là lẳng lơ hết mức .
Trong giờ học, giả vờ vô tình liếc mắt phía tìm xem Thịnh Bạch đang ở .
Quả nhiên, bạn cùng bàn mới của là nữ, còn là hoa khôi của lớp .
Hèn chi hai ngày nay ngày nào cũng xòe đuôi như công thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cam-on-vi-da-gap-nhau/chuong-2.html.]
Đồ trai thẳng thối tha.
Thực lúc đầu chạm mắt với . Khoảnh khắc thấy , trông giống hệt một chú ch.ó nhỏ gặp chủ nhân, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Vẫn còn diễn ?
Tôi đảo mắt một cái tiếp tục bài.
Cậu ngày càng quá quắt. Bây giờ tiết nào tan học cũng chạy sang chỗ hỏi bài, buổi sáng thì mang đồ ăn sáng cho , giờ thể d.ụ.c còn mua nước cho nữa.
Ngay cả một kẻ ngốc cũng thể cảm nhận đang lấy lòng .
Thực trận chiến tranh lạnh lúc đó, phần lớn trách nhiệm thuộc về .
Mỗi khi gặp vấn đề đều trốn tránh, lúc thấy cũng thấy đồng tính thật buồn nôn, cảm thấy cả như rơi hầm băng.
Tất nhiên, cũng là một quyết đoán, gặp chuyện gì cũng dứt khoát ngay nên mới dứt khoát đổi chỗ với .
Hai ngày đó tâm trạng cũng kỳ quái, chìm đắm trong thế giới đau khổ của riêng . Giữa hai chúng vốn là chiếm thế chủ động, lời nào thì cũng làm phiền.
Sau bảo rằng lúc đó trông lạnh lùng. Thực bình thường vẫn luôn như , đó mới là trạng thái thường ngày.
bây giờ chủ động làm hòa, cũng chẳng lý do gì mà bước xuống bậc thang , cứ coi như... Làm bạn .
Dù ban đầu định làm bạn trai .
Thế là chúng khôi phục phương thức chung sống như : chỉ cần tan học là sẽ chạy đến dính lấy , .
những chuyện xảy sẽ biến mất, nó chỉ trở thành một hạt mống chôn giấu trong lòng, dần dần nảy mầm và chắc chắn sẽ bùng nổ một ngày nào đó.
Không bùng nổ trong sự im lặng thì cũng lụi tàn trong sự im lặng.
Bây giờ đối xử với còn hơn , còn quấn hơn, thể là theo đó, cuối tuần còn thường xuyên rủ thư viện học bài.
Sau khi thi học kỳ xong, lập tức chạy đến rủ kỳ nghỉ đông cùng công viên giải trí.
Tôi thu dọn bài tập kỳ nghỉ đông, nhiều, chỉ sáu cuốn cùng mấy tờ đề thi đáp: "Được thôi."
Tôi đồng ý với .
Sáng sớm hôm chúng cổng, công viên giải trí thật sự lớn và .
Tôi nén nụ đang chực chờ dâng lên, giả vờ như bình thường nhưng thực chất trong lòng rục rịch thử hết tất cả các trò chơi .
Ban đầu vẫn còn giữ kẽ nhưng khi chơi trò đĩa bay khổng lồ, adrenaline tăng vọt khiến cả hưng phấn kiềm chế nổi.
"Thịnh Bạch, chúng chơi cái !" Tôi chỉ tàu lượn siêu tốc nắm tay Thịnh Bạch chạy về phía đó.
Cậu cúi đầu đôi bàn tay đang nắm chặt của chúng , một cách phóng khoáng rạng rỡ kéo chạy nhanh về phía .
Bóng lưng của thiếu niên nồng nhiệt và tự tại như ánh mặt trời buổi sớm tháng bảy, chúng giống như đang chạy về phía tương lai chứ tàu lượn siêu tốc.
Sau khi chơi đến phát điên , cũng chẳng màng đến thiếu gia thiếu gia gì nữa mà sai bảo Thịnh Bạch vô cùng thuận tay.
"Thịnh Bạch, chơi thuyền hải tặc, xếp hàng giúp ."
"Thịnh Bạch, ăn kem."
"Được." Cậu thẹn thùng đáp , mặt đỏ đến mức gần như bốc nóng.
Chơi cả ngày , nóng quá, cởi áo khoác vẫn đủ nên thuận tay cởi bỏ hai chiếc cúc áo sơ mi.
Thịnh Bạch liếc một cái mặt một cách mất tự nhiên: "Nguyễn An, chúng vòng mặt trời ." Giọng nhỏ đến mức gần như thấy.
Ngồi vòng mặt trời, biểu cảm và động tác của Thịnh Bạch cực kỳ mất tự nhiên, đôi tay luôn nắm chặt, môi mím thành một đường thẳng.
Chẳng lẽ là sợ độ cao?
Tôi nghĩ nên gì đó để thư giãn hơn một chút: "Thịnh Bạch, cảm ơn , hôm nay là ngày cảm thấy vui vẻ nhất."
Đôi mắt lập tức sáng rực lên: "Thật ?"
"Ừm!"
Cậu lôi từ trong túi một phong bì màu cầu vồng, đỏ mặt đưa cho : "Cậu... Về nhà hãy xem."
Tôi cũng trở nên lúng túng, trong lúc hoảng loạn ngón tay hai đứa chạm , như bỏng mà nhanh chóng nhận lấy phong bì: "Được."