Cẩm nang vươn lên của Alpha - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-28 15:02:53
Lượt xem: 511

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chử Nhạc bây giờ đang tên Omega bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú, chắc chắn là lọt tai mấy lời can ngăn đó .

Xem vẫn dùng chiêu "mưa dầm thấm lâu", tác động nhẹ nhàng thôi.

Thế là vỗ vai Chử Nhạc, xuống nước xin : "Anh bạn, xin nhé, lúc nãy tao lỡ lời, mày đừng để bụng."

Chử Nhạc chỉ mất đúng 0,01 giây để tha thứ cho : "Không , tao nghỉ chơi là đùa thôi mà."

Hoắc Cảnh An thở phào: "Thế thì . À , tao hỏi thật lòng nhé, giả sử một ngày nào đó, bạn mày làm 'tiểu tam', mày sẽ tính ?"

Chử Nhạc suy nghĩ một hồi: "Người khác làm tiểu tam, tự hạ thấp nhân phẩm. Bạn bè làm tiểu tam, nhớ giấu cho kỹ. Mình làm tiểu tam, đó là tình yêu đích thực."

Hoắc Cảnh An: "..."

Hoắc Cảnh An ngờ Chử Nhạc thật thà thế mà tam quan lệch lạc đến mức !

"Mày nghĩ cái quái gì thế, làm tiểu tam kết cục ! Thế giới thiếu gì Omega, việc gì treo cổ một cái cây như thế hả!!!"

Chử Nhạc "ồ" lên một tiếng: "Hóa cái bạn đó mày ?"

Hoắc Cảnh An: "?"

Cậu khô cả cổ giải thích nửa ngày trời, nhưng đại não của Chử Nhạc dường như tiếp nhận thông tin phức tạp .

Cậu chỉ thể trơ mắt Chử Nhạc úp một bát mì cay gà tím, còn bảo vệ đồ ăn mà đuổi chỗ khác.

"Lải nhải cái gì đấy? Đừng cản trở tao ăn mì."

Hoắc Cảnh An cạn lời.

Hoắc Cảnh An cạn lời.

Cậu hiểu nổi tên Omega ma lực gì mà thể dắt mũi em chí cốt của như dắt ch.ó thế .

Khi thằng em đem mấy lời phát ngôn khó hiểu của Hoắc Cảnh An kể như chuyện phiếm cho .

Tôi trong văn phòng đến suýt phun cả nước.

Vốn dĩ cũng định tìm lúc nào đó giải thích một tiếng, tránh làm lỡ dở tương lai chọn bạn đời của nó trong bốn năm đại học.

giờ xem , chuyện thú vị quá .

Thế nên thấy chẳng việc gì giải thích cả.

Tôi lập tức nảy một ý kiến quái đản.

[Dạo ngày nào cũng ăn cơm công ty chán quá, là mấy hôm nay em mua cơm ở trường mang qua cho nếm thử xem .]

Nói xong, chuyển khoản cho nó một nghìn tệ.

Qua màn hình, cũng thể hình dung cái bộ dạng nhận tiền hớn hở như con cún nhỏ của nó.

Ngay đó, nó gửi một tin nhắn thoại.

[Anh ơi, em sắp xếp ngay ạ.]

[Em yêu nhất trần đời!!!]

......

Nghe tiếng "tỏ tình" mãnh liệt của bạn dành cho .

Sắc mặt Hoắc Cảnh An trông còn khó coi hơn cả táo bón.

Mẹ kiếp, đúng là hết t.h.u.ố.c chữa!

Mấy ngày tiếp theo, Hoắc Cảnh An thấy Chử Nhạc cứ đến giờ nghỉ trưa là tay xách nách mang bao nhiêu đồ ăn, lén lút chuồn khỏi trường.

Cậu nhịn mà lên tiếng hỏi.

"Chử Nhạc, ngày nào mày cũng khỏi trường làm cái gì thế?"

Thằng em quệt mồ hôi trán: "Đi đưa cơm cho tao chứ gì, bảo nếm thử cơm trường ."

Hoắc Cảnh An thể hiểu nổi.

"Nên là mày đưa liên tục một tuần liền? Bên ngoài bây giờ đang tận bốn mươi độ đấy!"

Thằng em hì hì: "Dù là bốn trăm độ tao cũng !"

Hoắc Cảnh An dám tin tai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cam-nang-vuon-len-cua-alpha/chuong-2.html.]

"Cái tên Omega đó cứ nhắm mỗi mày mà bóc lột thế, còn cái gã ..."

Chử Nhạc bực ngắt lời: "Mày thì cái gì, ai cách phục vụ tao hơn tao ! Tao chính là nô lệ trung thành nhất của !"

Sắc mặt Hoắc Cảnh An hết xanh trắng, nửa ngày trời mới thốt một câu.

"Chử Nhạc, thời đại làm gì còn chế độ nô lệ nữa!"

Nhìn bóng lưng Chử Nhạc rời , tam quan của Hoắc Cảnh An sụp đổ, lẩm bẩm tự nhủ.

Cái tên Omega đó cần gì yêu chứ, cần một con ch.ó trung thành thì ...

Sau khi thằng em liên tục đưa cơm trùng món suốt một tuần trời cho , Hoắc Cảnh An cuối cùng cũng nhịn nổi nữa.

Cậu đành lòng làn da của bạn ngày càng đen nhẻm vì dầm nắng.

Thế là nghiến răng lên tiếng: "Chử Nhạc, hôm nay để tao đưa giúp mày cho."

Tiện thể, cũng gặp tên Omega đó một nữa.

Xem thử rốt cuộc thủ đoạn gì.

Tốt nhất là tìm bằng chứng ngoại tình, để Chử Nhạc thấy rõ bộ mặt thật của !

Chử Nhạc chẳng cần suy nghĩ từ chối thẳng thừng: "Không , tao mà thấy tao là sẽ vui ."

Nói xong, nó còn thầm mắng thầm trong lòng.

Anh tao ngày nào cũng chuyển hẳn một nghìn tệ phí chạy vặt, tiền mà để cho mày kiếm chắc?

Hoắc Cảnh An: "Anh mày thật sự như mày ? Lần là tao định kiến, tao làm quen với một cách nghiêm túc."

Thằng em nheo mắt , vẻ mặt đầy nghi ngờ.

"Không lẽ mày...Mày định tranh suất phục vụ trai với tao đấy ! Tao ngay mà, mày cũng giống cái thằng bạn cùng lớp của tao, đều nịnh bợ tao! Đừng mơ, tao chỉ mỗi tao là ch.ó con thôi!"

Nói xong, nó giận đùng đùng rời khỏi ký túc xá.

Để Hoắc Cảnh An ngơ ngác chôn chân tại chỗ.

Cậu lẩm bẩm "hết t.h.u.ố.c chữa ", lên mạng đặt mua một bao gạo nếp thật lớn, còn kết bạn với mấy ông thầy pháp WeChat.

Tất cả đều để chế độ ưu tiên.

Cậu nghĩ ngợi một hồi, yên, cuối cùng đội một chiếc mũ lưỡi trai, lén lút theo thằng em chuồn khỏi trường.

Thằng em đưa cơm xong, bóc vỏ bưởi cho , dọn dẹp bát đũa sạch sẽ, cuối cùng chằm chằm điện thoại đợi chuyển tiền xong mới hớn hở : "Anh ơi, thế em về nhé."

Tôi còn chẳng thèm ngẩng đầu lên: "Đi , mai nhớ mang cho hộp dâu tây."

"Rõ ạ!"

Thằng em bước chân , ngay đó, cửa văn phòng một bàn tay to lớn đẩy mạnh .

Forgiven

Tôi ngẩng mắt lên.

Bốn mắt với Hoắc Cảnh An.

Trong mắt lập tức hiện lên một tia thích thú.

Cậu nhóc Alpha chính nghĩa .

Cuối cùng cũng nổi cảnh em chí cốt lún sâu vũng bùn, chuẩn diễn màn kịch hùng cứu mỹ nhân ?

là thú vị thật đấy.

Hoắc Cảnh An nụ của làm cho lóa mắt trong thoáng chốc, đó nhanh chóng dời tầm mắt chỗ khác.

"Anh chính là Thời Ngu?"

Tôi bắt chéo hai chân, tư thế vô cùng tùy ý: "Là đây."

"Anh mau chia tay với Chử Nhạc ."

Tôi nhướng mày theo bản năng, cố gắng nén cơn buồn đang chực trào .

"Tại chứ?"

Hoắc Cảnh An xuống , cái cằm trắng nõn hếch lên.

"Anh chắc cũng cho nó chuyện đang bắt cá hai tay nhỉ."

Loading...