Tưởng Lâm hai năm nay tính tình trầm hơn nhiều, mặt mày bất động, vẻ thản nhiên như thần phật: "Ồ, hiểu lầm . Cậu đột nhiên áp sát như thế, còn tưởng hôn em gái cơ."
Từ Ninh: "..."
Từ Ninh: "Câm miệng , thèm nhớ nhung em gái . Tôi yêu sớm ."
Cậu học sinh Tiểu Từ đây tuyên bố yêu sớm, nhưng thư tình hộ thì nghiệp vụ chuyên nghiệp hơn hẳn mấy bạn ý định yêu sớm khác.
Sáng trốn tiết tự học, ngủ nướng xong còn chén luôn sữa nóng kèm bánh bao xá xíu của cô em lớp bên gửi tới, thế thì tay hộ một bức thư tình nghìn chữ hoành tráng cho ?
Chuyện thể làm mí mắt bạn cùng bàn , thế nên về ký túc xá, đợi tắt đèn thì chui chăn, bật đèn pin để chiến đấu thâu đêm.
Chớp mắt một cái, đời học sinh cấp ba sắp kết thúc, giờ ai nấy đều tập trung tăng tốc. Những học sinh nền tảng yếu kém thức khuya học bài nhiều, nên ai phát hiện sự bất thường của Từ Ninh.
Forgiven
Từ Ninh đầu tiên sắp xếp xong ghi chép sai, đó trải giấy thư , lia lịa, mặc sức sáng tạo.
"Tưởng Lâm, Tiểu Tưởng, Lâm Lâm, xin hãy tha thứ cho sự dài dòng của , vì thực sự quá thích , đến mức nên xưng hô thế nào cho . Chắc đoán ai lá thư cho nhỉ? Thôi cũng , tiết lộ danh tính của . Tôi hiểu rõ, như vầng trăng sáng bầu trời đêm, còn , chỉ là một khóm sậy bò lê lết trong bùn đất. Cậu chiếu rọi màn đêm, giúp hiểu rằng trong vũ trụ ánh sáng tồn tại, vô cùng cảm kích. Không dám cầu mong gì hơn..."
Từ Ninh vắt óc suy nghĩ, chất đống một loạt câu mang tính ý thức hệ, dùng phép so sánh tùm lum, c.h.é.m gió vài trăm chữ mà thấy vẫn ngắn quá.
Nhận đồ thì trách nhiệm, làm việc xứng đáng với lương tâm.
Từ Ninh quyết tâm, kiểu gì cũng tạo cho cô em mua bữa sáng một trang giấy đầy đủ!
Cậu bắt đầu chép lời bài hát.
Từ Ninh đeo tai , giấu điện thoại gối, lẩm bẩm hát theo cắm cúi lia lịa giấy.
Cậu hề thấy tiếng ho của Tưởng Lâm, tuần tra buổi tối về, và càng ý thức giáo viên giám thị đang Tưởng Lâm, ngay đầu giường xuống.
Giám thị ban đầu chỉ định đến nhắc nhở học sinh đừng học khuya quá, giữ gìn sức khỏe. khi rõ nội dung giấy của Từ Ninh, mắt ông lập tức tóe lửa, giật lấy thư và quát lớn: "Ra ngoài cho !"
Vừa , ông đối diện ngay với nhận thư, thầy giám thị cảm thấy hô hấp khó khăn, hít sâu hai với Tưởng Lâm: "Cậu cũng ngoài!"
Từ Ninh choáng váng.
Thầy giám thị sẽ tịch thu điện thoại của chứ?
Ồ , hình như ông thấy điện thoại, chỉ thấy thư tình.
Khoan ... Thư tình?!
Từ Ninh nổ tung, bắt gặp lúc , lẽ nào ông nghĩ là cho Tưởng Lâm thật?
Đương nhiên thầy giám thị nghĩ thế.
Ông giận dữ cuộn lá thư , gõ đầu Từ Ninh: "Hạng mười khối, thư tình cho hạng nhất khối! Hả?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cam-nang-viet-thu-tinh/chuong-4.html.]
Cứ ngắt câu một là ông gõ lên đầu Từ Ninh một cái. Từ Ninh ôm đầu, rụt sát tường.
"Còn trốn ?" Thầy giám thị bực bội : "Thích em thì cố gắng đuổi kịp chứ! Có thời gian rảnh rỗi thì làm thêm vài bộ đề, để kỳ thi tới đá bay hạng hai, cho ảnh của treo bảng vàng kề vai sát cánh với em , chẳng hơn cái trò vớ vẩn ?"
Cậu học sinh hạng hai khối vốn đang thò đầu từ phòng bên cạnh hóng hớt: "..."
Lặng lẽ rụt đầu .
Thầy giám thị giữ lá thư, quất nhẹ mặt Từ Ninh: "Cậu mất công nửa ngày trời, rảnh mà xem ?"
Từ Ninh bĩu môi, đúng là thật: "Không."
Người đang đối diện , phạt dựa tường bên , cúi đầu xuống, khẽ bật một tiếng.
Thầy giám thị cũng những chuyện khó tin giữa đám thanh niên làm cho tức lộn ruột, nhíu mày : "Tôi thấy lúc nãy hát khá sung, thế , đây hết nội dung lá thư một lượt cho , đoạn nào thì , đoạn nào hát thì hát. Xem còn dám nữa ? Không thấy hổ !"
Từ Ninh đơ .
Từ Ninh gào lên: "Thầy ơi! Em , tha cho em ..."
Thầy giám thị vốn chỉ định dọa một chút, định bụng bảo Từ Ninh bản kiểm điểm cho về. Nào ngờ, đương sự còn đang ngoan ngoãn phạt bên lên tiếng: "Thưa thầy, lá thư cho em, em quyền xem nội dung một chút chứ?"
Từ Ninh lập tức vò lá thư thành một cục, hận thể nhét miệng mà nuốt luôn.
Cậu hoảng hốt chen lời: "Thầy ơi, để em hát cho ạ, thư chỉ lời của một bài hát thôi, thật mà!"
Thầy giám thị: "..."
Cái thằng nhóc nhanh mồm nhanh miệng , vốn dĩ Từ Ninh định bảo cho xem .
Thầy giám thị bất lực: "Hát ."
Từ Ninh hắng giọng, đêm khuya tĩnh lặng, hành lang ngoài ký túc xá yên ắng, chỉ còn thấy tiếng hát ngô nghê, non nớt của nam sinh.
"Gió lay cánh cửa, lay động tiếng lá xào xạc.
Giấc mơ lang thang, đến nơi xa hơn.
Vầng trăng trời, ló nửa khuôn mặt.
Nhìn xuống đất thấy một , vẫn ngủ ..."
Các bạn cùng phòng xung quanh đang hé cửa, dựng tai lên trộm: " thế, đêm nay định là ngủ ."
Cơn gió đêm từ cửa sổ cuối hành lang thổi , khẽ làm tung bay mái tóc mềm mại của trai trẻ.
Tai Từ Ninh đỏ bừng, nhắm nghiền mắt, dán chặt tường, giả vờ là một máy phát nhạc vô tri.