Cẩm Nang Truy Thê Của Sếp Tổng Độc Miệng - Chương 5: Cuộc tương phùng đầy ngang trái

Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:01:20
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Ngay đó, Phó Lâm Xuyên gửi tin nhắn: [Thứ bảy đến nhà một chuyến, bàn việc công tác tuần .]

 

Trang Thảo

Hừ, định lừa qua đó để “gạo nấu thành cơm” ? Tôi nhắn ngay: [Không , xin nghỉ việc.]

 

Phó Lâm Xuyên: [Tại nghỉ việc?]

 

Chẳng lẽ thấu âm mưu của ? Tôi suy nghĩ một chút đưa lý do chính đáng: [Mẹ bắt về quê xem mắt.]

 

Tốc độ gõ chữ của Phó Lâm Xuyên bỗng nhanh đến chóng mặt: [Công ty đang thiếu đòi nghỉ việc? Tôi phê duyệt. Cậu dẹp ngay ý định đó .]

 

Mặc kệ , phê duyệt thì tự nghỉ. Dù nghỉ phép ba là tự động sa thải. Tôi dọn hành lý ngay trong đêm chuồn thẳng về quê.

 

Phó Lâm Xuyên oanh tạc tin nhắn của đến hơn 999 thông báo: [Cậu dám nghỉ phép ? Hạ Thư, ăn gan hùm ? Tha cho một , mau làm việc . Cậu còn như thực sự giận đấy. Trả lời tin nhắn ngay, xem . Tiền lương và thưởng nhận nữa đúng ? Người ? Mất tích ? Tôi báo cảnh sát đấy.]

 

Tôi ung dung hớp một ngụm sữa lắc dâu tây, xem nổi điên.

 

“Phó Lâm Xuyên chuyển cho bạn 6666 tệ.”

 

Mắt sáng lên, nhanh tay nhận tiền ngay lập tức.

 

Phó Lâm Xuyên đợi ba phút gửi biểu tượng nghi ngờ: [Cầm tiền mà vẫn thèm để ý đến ? Chẳng lẽ là ma nhận ? Ra đây chuyện mau.]

 

Tôi trả lời, cứ đó ôm gói khoai tây chiên ăn ngon lành. Phó Lâm Xuyên làm gì , chuyển thêm 8888 tệ. Tôi nhận tiếp, đến híp mắt.

 

[Tôi ở đó. Trả lời . Cậu bản lĩnh nhận lì xì thì cũng bản lĩnh trả lời chứ. Hạ Thư, thực sự vô tình...]

 

Thấy cũng hời , trực tiếp kéo danh sách đen. Phó Lâm Xuyên bài đăng ẩn danh than vãn: [Gấp lắm . Em chặn . Các em gái mau giúp nghĩ cách.]

 

[Vậy thì đến tận nhà tìm .]

 

[Trốn mồng một chứ trốn mười rằm.]

 

[ đúng, ngay đây.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cam-nang-truy-the-cua-sep-tong-doc-mieng/chuong-5-cuoc-tuong-phung-day-ngang-trai.html.]

 

Tôi giường ở quê, cũng vô ích. Không lâu , Phó Lâm Xuyên nổi trận lôi đình diễn đàn: [C.h.ế.t tiệt. Phòng thuê của em trống . Cái đồ nhỏ nhắn gian xảo đáng ghét. Em rốt cuộc đang ở ? Tôi sắp điên .]

 

Tôi giường sằng sặc, bỗng tát một cái mông: “Suốt ngày như thần kinh. Mau ăn diện xem mắt .”

 

Tôi lăn qua một vòng, xoa bụng: “Để vài hôm nữa , con nghỉ ngơi mấy ngày.”

 

Mẹ đưa điện thoại cho xem ảnh đối tượng: “Đây là cháu gái của bạn học dì hai của con. Mẹ hứa với , hôm nay con .”

 

Tôi liếc một cái bật dậy ngay. Trời ơi, lông mày lá liễu, môi đào, đúng kiểu ai cũng thích. Nhìn kỹ còn nét giống Phó Lâm Xuyên. Tim bỗng đập loạn, tai đỏ lên.

 

Thật vẫn luôn là fan nhan sắc của , nhưng tính cách quá kỳ quái, thể chấp nhận. Không còn cách nào khác, ai bảo kỳ thị đồng tính sợ đau. đối tượng xem mắt đúng là gu của .

 

Đêm đó, ăn diện chỉnh tề hăm hở lên đường.

 

Đối tượng xem mắt của tên là Khương Dao Dao. Vừa thấy thật, buột miệng thốt lên ba tiếng “trời đất ơi” vì quá kinh ngạc.

 

“Trời ạ, đáng ghét thật... chuyện thô quá ...” Khương Dao Dao thẹn thùng cúi đầu, hai má đỏ bừng.

 

Tôi ngượng ngùng ho khan vài tiếng, cũng cúi đầu theo: “Xin , tại bất ngờ quá. Thật sự là vì em... xinh quá.”

 

lén liếc một cái c.ắ.n môi: “Anh cũng , đúng gu của em.”

 

Hai đứa cuồng nhan sắc chúng lập tức mắt , nhanh chóng kết bạn WeChat. Sau đó xác định luôn quan hệ yêu đương. Đang lúc vui vẻ thì đồng nghiệp nhắn tin làm phiền: [Hạ Thư, ? Mau công ty ! Sếp trong phòng cả ngày uống rượu giải sầu, màng công việc, công ty sắp tê liệt .]

 

Họ gửi cho một đoạn video. Tôi mở xem, thấy Phó Lâm Xuyên vật sofa, mặt đỏ bừng vì say. Trên bàn đầy chai lọ bừa bộn.

 

“Tôi em yêu , nhưng vẫn cố chấp vì em, cứ thế mà bỏ lỡ em...”

 

Tổ trưởng Vương cầm một xấp tài liệu tới: “Sếp ơi đừng hát nữa, hợp đồng còn ký kìa.”

 

Phó Lâm Xuyên mở đôi mắt đỏ ngầu, ký loạn vài nét. Tổ trưởng Vương hét lên: “Anh ký cái gì thế ? Đây là tên mà, ký Hạ Thư làm gì?”

 

Bảo ký thì lăn sàn, chịu dậy: “Muốn giữ mà giữ là cô đơn nhất, lời dịu dàng hết thành ly biệt...”

 

Tôi thấy như dòng điện chạy qua , tê dại cả . Cái khóe miệng cứ tự nhếch lên thế ? Đồng nghiệp gửi biểu tượng cầu xin: [Hạ Thư, xin về . Sếp phát điên , cứu nổi nữa . Cứ thế công ty đóng cửa mất.]

Loading...